logo
REVIEW>> LA BÀN LÃNG MẠN MÙA HÈ
la-ban-lang-man-mua-he
Tìm truyện

LA BÀN LÃNG MẠN MÙA HÈ

Reviewer:

AI_Anh Đào

Designer:

AI_Cẩn Du

Độ dài: 48

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 9

“Có lẽ mình đã dùng hết vận may cả đời này vào ngày thi đại học ấy, làm đúng câu hỏi khó nhất phần đạo hàm, lại còn tình cờ ngồi cùng phòng thi với cậu. Ánh nắng xuyên qua khe rèm cửa chiếu vào một vệt rõ ràng, vắt qua lưng cậu, rơi xuống cánh tay mình.

Hai tiếng đồng hồ thi toán căng thẳng nhưng mình đã để đầu óc trống rỗng chỉ vì khoảnh khắc ba mươi giây ấy, tiếc là cậu lại không hề hay biết.”

Mễ Doanh luôn ngưỡng mộ cô bạn thân Hạ Uý của mình. Thời gian trôi qua như hoa rơi nước chảy, cuốn đi biết bao đổi thay, vậy mà Hạ Uý vẫn giữ được dáng vẻ vô tư vô lo của năm nào. Cô sống điềm nhiên giữa dòng đời, như thể những bộn bề ngoài kia chưa từng làm vướng bước chân mình.

Trong mắt Mễ Doanh, cuộc sống hiện tại của Hạ Uý khá ổn, song điểm trừ duy nhất chắc là phương diện tình cảm. Hai mươi bảy tuổi, chưa từng có một mảnh tình vắt vai. Một người con gái vừa đáng yêu vừa ấm áp như thế mà tình trường lại trắng tinh như tờ giấy mới, nghe qua thật khó tin.

Nhưng Mễ Doanh đâu biết, một người luôn rõ ràng minh bạch như Hạ Uý lại cất giấu trong lòng một bí mật suốt nhiều năm.

Hồi cấp ba, cô từng yêu thầm một người.

Không có hồi đáp, không có kết quả. Nhưng ký ức thì vẫn nguyên vẹn như ngày đầu.

Người ấy tên là Cố Vũ Tranh, chàng trai giỏi giang, tuấn tú tựa như mang theo ánh sáng riêng của mình.

Có những người chỉ cần đứng đó thôi cũng đã đủ khiến người khác không thể rời mắt, thì Cố Vũ Tranh chính là như vậy. Dù chỉ mặc bộ đồng phục đơn giản nhất, trong mắt Hạ Uý, anh vẫn luôn rực rỡ đến chói lòa.

Cuộc đời giống như một bức tranh ghép, mỗi mảnh ghép là một khoảnh khắc đã đi qua. Thoáng chốc tưởng như không đáng kể, nhưng đến khi ngoảnh lại mới nhận ra chúng đã khắc sâu vào tim mình tự lúc nào.

Trong những năm tháng cuối cấp đầy mệt mỏi, thì hình ảnh Cố Vũ Tranh xuất hiện như một vầng hào quang làm xua tan đi những lo âu tuổi trẻ, đôi lúc khiến Hạ Uý bất giác mỉm cười. Những rung động của trái tim, những lần quan tâm nhớ nhung vô thức, những nỗi phiền não vô hình, tất cả đều là những kỷ niệm khó phai.

“Yêu thầm một người cũng giống như đeo tai nghe và mở nhạc ở mức to nhất.

Người ngoài thì thấy thật tĩnh lặng, chỉ có ta mới biết bên trong đang điên cuồng gào thét như thế nào thôi.” (*)

Đã từng rất nhiều lần cô muốn chạy đến chủ động bắt chuyện với anh, song luôn có những lý do vô hình khiến cho kế hoạch này chưa bao giờ đi đến thành công.

Thích một người khiến cô muốn hiểu tất cả về anh, muốn đứng gần anh hơn dù chỉ một chút. Nhưng cũng chính vì thích mà cô bắt đầu dè dặt, bắt đầu để ý từng lời nói, từng hành động của mình. Một cô gái từng rất tự tin lại bỗng nhiên trở nên cẩn trọng đến từng chi tiết nhỏ.

Việc can đảm nhất Hạ Uý đã từng làm, chính là lén trao đổi áo đồng phục với Cố Vũ Tranh. Dù cho cô và Cố Vũ Tranh có tương lai hay không, liệu sau này có thực sự tồn tại “duyên phận” để nương tựa không, thì ít nhất lúc này đây, trong tim trong mắt cô đều là hình bóng anh.

“Vào lúc mình thích cậu nhất, mình sẽ lưu lại ký ức đẹp nhất, để sau này nhìn thấy chiếc áo đồng phục này, mình sẽ nhớ về cậu.

Mình sẽ lại nhớ về năm mười tám tuổi ấy, bản thân mình đã vô cùng rung động vì cậu.”

Và sau kỳ thi Đại học, quả thật hai người không gặp lại nhau nữa.

Những tâm tư chưa kịp giãi bày của cô rồi sẽ chìm xuống đáy đại dương, không còn chỗ bám víu nữa rồi.

Cô từng nghĩ mình còn nhiều cơ hội, rằng sẽ có một ngày nào đó đủ can đảm nói ra. Nhưng khi tiếng chuông kết thúc vang lên, không chỉ bài thi được thu lại, mà dường như cả duyên phận cũng khép lại theo.

Mùa hè năm ấy trở thành dấu chấm lửng không ai viết tiếp.

Song duyên phận là một điều gì đó rất kỳ diệu, dù những câu chuyện tình đơn phương thường kết thúc không hồi kết nhưng người cầm bút không thể để nó dở dang.

Chín năm sau, họ gặp lại nhau.

Không còn là những cô cậu học sinh vội vã chạy theo thời gian nữa, mà là những người trưởng thành loay hoay giữa cơm áo gạo tiền. Hạ Uý với bản tính mù đường kinh điển của mình, lại vô tình lạc vào một sự kiện nơi Cố Vũ Tranh đang trả lời phỏng vấn về dự án game.

Cứ ngỡ những cuộc gặp gỡ lãng mạn, những lần tái ngộ như phép màu chỉ xảy ra ở trên phim.

Nhưng, Hạ Uý đã gặp lại Cố Vũ Tranh như thế đấy.

“Cậu biết tôi?”

“Ừ, tôi biết cậu.”

“Lâu rồi không gặp, Cố Vũ Tranh.”

Khoảnh khắc ấy, khoảng cách của chín năm như được gói lại trong một câu chào.

Lần đầu tiên cô tiếp xúc với Cố Vũ Tranh gần gũi đến thế. Một người mà trước cô kia phải lén lút ngắm nhìn từ xa bỗng chốc trở nên sống động rõ ràng khiến cô đôi khi có cảm giác không chân thực.

Chàng trai của những năm tháng thanh xuân, một lần nữa khiến lòng cô nổi lên từng đợt sóng. Đúng là dù cho thứ tình cảm “thích” mãnh liệt đã phai nhạt, nhưng chuyện trái tim mình rung động thuận theo tự nhiên thì lại dễ như trở bàn tay.

Điều khiến câu chuyện trở nên đẹp hơn, chính là sự thật rằng không chỉ mình Hạ Uý từng để ý, mà Cố Vũ Tranh cũng đã thích cô từ lâu. Họ đều nhìn về phía nhau trong cùng một khoảng thời gian, chỉ tiếc là cả hai đều thiếu một bước tiến.

Đôi khi chỉ cần một bước thôi, nhưng vì không ai bước trước, thế là lỡ nhau tận chín năm.

Cố Vũ Tranh cũng đã từng nghĩ mình nên tìm cơ hội để chủ động làm quen với cô, để không phải chỉ có thể giúp đỡ qua loa, không phải trò chuyện ngắn ngủi trong đám đông, càng không phải nghe tên cô từ miệng bạn bè.

Nhưng nghĩ một đằng, thực tế lại có những lý do vô hình khiến cho hành động ấy luôn bị trì hoãn.

May mắn thay, lần này ông trời đã cho anh thêm một cơ hội.

Từ một người âm thầm dõi theo, anh bắt đầu lên kế hoạch bước vào thế giới của cô. Không ồn ào, không vội vã, chỉ là từng chút một, kiên nhẫn và chân thành.

Anh không muốn bỏ lỡ cô thêm lần nào nữa.

La bàn không bao giờ hứa sẽ đưa ta đi đường ngắn nhất, nó chỉ lặng lẽ chỉ hướng. Đi nhanh hay chậm là do ta, nhưng phương hướng thì luôn ở đó.

Mong cho la bàn sẽ rộng lượng dẫn lối anh đến bên cô. Dù có chậm một chút, nhưng bình minh rồi sẽ mọc lên từ đường chân trời trên đại dương mà, phải không?

Khi ánh bình minh trở lại, mọi thứ đều sẽ bừng lên sức sống mới.

“La bàn lãng mạn mùa hè” không phải là một câu chuyện tình đơn pương từ một phía, mà đó là một câu chuyện về hai người từng bỏ lỡ nhau trong quá khứ, nhưng nhờ la bàn dẫn lối họ lại tìm về bên nhau.

Câu chuyện của Hạ Uý và Cố Vũ Tranh khiến mình tin rằng, đôi khi thời gian không phải để quên đi, mà để chúng ta học cách không bỏ lỡ nhau thêm lần nào nữa.

_____

(*): trích quote hay về yêu thầm

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Vườn Ngọt

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN