logo
REVIEW>> KIỀU LOAN
kieu-loan
Tìm truyện

KIỀU LOAN

Tác giả:

Xán Diêu

Độ dài: 128

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 196

Đại Chiêu quốc, mùa thu, ánh sáng mặt trời nhỏ vụn xuyên qua tầng mây rơi xuống vạn vật, dát lên chúng một lớp vàng óng lấp lánh thật đẹp.

Hôm nay, cũng là ngày đại hôn của công chúa Nhu Trinh - Khương Ngâm Ngọc và Vệ hầu gia - Vệ Yến.

Kỳ thật, trong mắt người đời thì đây đúng là một mối lương duyên hoàn hảo, mỹ nữ xứng bên anh hùng. Thế nhưng, mấy ai biết được, cuộc hôn nhân này là một sự cưỡng ép lộng hành bị giật dây và toan tính từ những kẻ có quyền lực. Và vận mệnh của một nàng công chúa cứ thế, bị biến thành món hàng hoá có giá trị đem ra trao đổi.

Chẳng ai hỏi Khương Ngâm Ngọc có đồng ý mối hôn sự này hay không, chẳng ai quan tâm là Khương Ngâm Ngọc có tự nguyện mặc giá y bước lên kiệu hoa đi vào đại lễ hay không?

Họ chỉ biết rằng, công chúa Nhu Trinh, nhất định phải gả cho Vệ hầu, để đổi lấy sự bình yên giả tạo của thiên hạ. Cho dù có bất hạnh hay bi thương thì đó đều là cái giá mà nàng buộc phải chấp nhận đánh đổi.

Rõ ràng, Khương Ngâm Ngọc là vị công chúa được Hoàng đế vô cùng yêu thích chiều chuộng. Mẫu phi mất sớm, ký ức của nàng là lớp sương mù không có bóng dáng của bà. Thế nên, từ bé đến lớn, phụ hoàng là người đã ở bên cạnh nàng nhiều nhất cho đến khi trưởng thành.

Đáng lẽ với thân phận cao quý và sự nuông chiều đến vô pháp vô thiên của Thiên tử thì vận mệnh và hôn nhân của Khương Ngâm Ngọc sẽ không đi đến bước đường như hôm nay. Đáng tiếc, thời cuộc phức tạp và rối ren của quốc gia lúc bấy giờ đã tạo cho Vệ Yến có cơ hội nắm lấy binh quyền trong tay.

Thế nên, từ một kẻ thấp kém lang bạt ngoài biên cương xa xôi, hắn ta từng bước thâu tóm binh lực và càng ngày càng không coi ai ra gì. Sự phóng túng h oang d âm và tàn bạo hung hãn của hắn ta khiến bao người khiếp sợ. Không ít những cô nương xinh đẹp đã bị hắn ta giày vò chơi đùa đến c hết. Một kẻ tầm thường tâm tư lại á c liệt như thế, sao xứng đáng bên cạnh công chúa xinh đẹp kiêu hãnh kia chứ.

Chỉ là, hoàng quyền suy yếu, Thái tử sau khi chinh chiến dẹp loạn trở về thì bị thương nặng còn đang dưỡng bệnh. Hoàng cung rơi vào tình thế nguy cấp hỗn loạn. Một cuộc hôn nhân chính trị nhằm dẹp tan những mưu đồ phản loạn và bình ổn mọi chuyện là điều được ưu tiên lên hàng đầu. Và công chúa Nhu Trinh, vô tình trở thành minh châu bị hiến tế, thế gả cho người khác.

Khương Ngâm Ngọc suy nghĩ rất nhiều về những chuyện đang xảy ra. Nàng chua xót đến rơi lệ cho số phận của bản thân mình. Nếu như mẫu phi còn sống, phải chăng bà sẽ bất chấp tất cả mà bảo vệ cho nàng như Vi Hoàng hậu. Mẫu phi cũng sẽ không tiếc gì mà ngăn cản nàng bước vào hố lửa này. Nhưng đáng buồn thay, bà lại mất quá sớm, đến nỗi ký ức mơ hồ của nàng cũng chẳng thể phác hoạ được hình dáng của bà.

Là một nàng công chúa sống trong cung đã nhiều năm, Khương Ngâm Ngọc dường như rất hiểu được cách nhìn mặt đoán ý và lấy lòng người khác. Bởi vì, nếu muốn tồn tại ở hoàng cung thâm sâu, nàng phải có được nơi dựa vào vững chắc uy nghiêm. Mà cuộc hôn nhân này, cho dù thế nào thì nàng cũng không thể kết được.

Vì vậy, một mặt Khương Ngâm Ngọc giả vờ thuận theo, một mặt lại lên kế hoạch đào hôn trốn đi. Lợi dụng tình thế hỗn độn, nàng nhanh chân chạy vào núi, nơi có địa cung không mấy người biết đến trước rồi tìm cách thoát ra ngoài sau. Thế nhưng, Vệ Yến dường như đ iên cuồng mà huy động tất cả các nguồn lực, lục tung mọi tấc đất quyết tìm cho bằng được nàng trở về .

Dưới tình huống cấp bách và nguy hiểm, Khương Ngâm Ngọc chỉ còn có thể đến cậy nhờ sự giúp đỡ của Thái tử Khương Diệu, hoàng huynh của nàng. Dù sao, khi còn thơ bé thì Thái tử luôn hết mực thương yêu sủng ái nàng. Dẫu hiện tại tình cảm của cả hai đã có chút phai nhạt nhưng nàng tin, huynh ấy sẽ không bỏ mặc sống c hết của muội muội mình.

Đêm xuống, mưa phùn như tơ giăng, ngoài cửa điện vang lên tiếng đập cửa dồn dập.

“Hoàng huynh, cầu xin huynh, cho muội vào trốn một lát.”

***

Thái tử Khương Diệu ngay từ khi sinh ra đã có tư chất vượt bậc hơn người, được Hoàng đế vô cùng xem trọng. Vị trí trữ quân ngồi lên ngai vị kế thừa không ai có thể thay thế. Vì vậy, so với những Hoàng tử khác, trọng trách mà Khương Diệu gánh vác trên vai rất lớn và tiếng nói uy quyền của hắn cũng rất có trọng lượng.

Khương Diệu có vẻ ngoài cao lớn, dung mạo tuyệt sắc, lại trầm tĩnh lạnh lùng như băng tuyết mùa đông. Hắn tâm tư thâm sâu khó lường, luôn được che giấu rất kỹ những ý nghĩ trong lòng qua đôi mắt. Mọi người chỉ biết đến một vị Thái tử thanh tao và xa cách lạnh nhạt mà thôi. Không ai có thể đoán được hắn muốn gì, làm gì.

Cho nên, đây mới chân chính là kẻ khiến người đối diện run rẩy sợ hãi không thôi. Bởi không biết lúc nào, lưỡi dao sắc bén sẽ cứa ngay vào cổ họ.

Đúng như những gì mà Khương Ngâm Ngọc đã dự đoán, trong lòng của Khương Diệu, nàng có một vị trí rất đặc biệt. Còn nhớ khi bé, lúc nàng vừa sinh ra đời, hắn đã được phụ hoàng gọi đến bên cạnh, từng lời dặn dò nói với hắn, sau này phải hết lòng yêu thương bảo vệ cho muội muội là nàng.

Những lời ấy như ma chú, mãi quẩn quanh trong đầu Khương Diệu, khắc ghi vào tâm can hắn, không bao giờ quên. Dẫu cho tương lai có xảy ra chuyện gì thì lời hứa năm xưa luôn có giá trị như lúc ban đầu. Khương Diệu nói được làm được, Khương Ngâm Ngọc có gây ra sóng to gió lớn đến thế nào, cũng có hắn đứng ra chống đỡ thay nàng.

Đúng lúc này, bí ẩn chuyện xưa về cái c hết của Lan Chiêu nghi, mẫu phi Khương Ngâm Ngọc dần lộ ra ánh sáng và thân phận thật sự của nàng càng khiến người khác dèm pha dị nghị. Mọi chứng cứ đều chỉ ra, nàng không phải là nữ nhi của Hoàng đế, dòng máu trong người nàng không phải là hoàng tộc. Những ưu ái nàng nhận được từ vị trí công chúa Nhu Trinh, vốn không thuộc về nàng.

Khương Ngâm Ngọc như rơi vào hầm băng lạnh lẽo. Hoàng cung xa hoa tráng lệ này, là nơi mà nàng không có chút liên quan nào. Đến nỗi vị Thái tử cao cao tại thượng mỗi ngày nàng quấn quýt làm nũng mong được huynh ấy giúp đỡ chống lại Vệ Yến cũng không phải là hoàng huynh của nàng. Như vậy, nàng biết phải làm sao bây giờ?

Thế nhưng, Khương Diệu lại nói với Khương Ngâm Ngọc rằng, “Không có vạn nhất, cũng không có ngày đó xảy ra, cho dù muội không phải là muội muội của ta, ta cũng sẽ đem việc này áp xuống. Có ta ở đây một ngày, muội sẽ luôn là công chúa của Đại Chiêu quốc. Đời này, muội chỉ có thể làm muội muội của ta.”

Vệ Yến muốn cường đoạt Khương Ngâm Ngọc, Khương Diệu liền bày thiên la địa võng g iết c hết hắn ta, nhuộm máu Vệ hầu phủ. Phò mã Nguỵ gia tam lang - Nguỵ Tông Nguyên làm xằng làm bậy cùng biểu muội trước hôn lễ của hắn ta với Khương Ngâm Ngọc, Khương Diệu huỷ diệt Nguỵ phủ.

Cứ thế, lời đồn về việc Thái tử bất chấp tất cả tàng kiều công chúa Nhu Trinh tại Đông cung dấy lên một hồi tai tiếng ồn ào không dứt. Thiên tử cực kỳ tức giận. Mà Khương Ngâm Ngọc lại biết được sự thật về thân thế của mình, không muốn vấy bẩn sự thanh cao kiêu hãnh của Khương Diệu thêm nữa. Vì vậy, để mọi chuyện kết thúc, nàng nguyện ý hoà thân gả xa.

Nào ngờ, đêm đó, dưới ánh đuốc sáng rực, Khương Ngâm Ngọc chờ không thấy phò mã của mình, lại thấy được Thái tử điện hạ tay dính đầy m áu tươi, từng bước chậm rãi đến gần nàng. Hắn vuốt ve gương mặt trắng như tuyết của nàng, đáy mắt là vực sâu thăm thẳm nhưng lời nói cất ra nghe thật đáng sợ:

“Muội muội như thế nào không nghe lời ca ca nói, một hai phải gả phu quân?”

“Ca ca không phải cùng muội nói rồi sao, muội gả nước nào, ca ca liền đánh nước đó. Muội vốn nên ở Đông cung, ngoan ngoãn chờ ca ca đến cưới muội. Vì sao muội lại chạy trốn?”

Đúng vậy, chẳng biết từ khi nào, Khương Diệu đã phải lòng Khương Ngâm Ngọc, muốn đ ộc chiếm nàng cho mình, cất giữ như bảo vật không để bất kỳ ai nhìn thấy hay tranh đoạt.

Ban đầu Khương Diệu vẫn luôn xem nàng là muội muội trân quý yêu thương nhất mà dung túng cho nàng hết thảy. Nhưng rồi, khi biết được sự thật về thân phận của Khương Ngâm Ngọc, những sợi tơ yêu trong lòng hắn cứ như chiếc kén, bủa vây bốn phía, không cho hắn đường lùi.

Khương Diệu nhất định, phải giam giữ nàng cạnh bên mình. Bởi vì, hắn lưu luyến hương thơm nhè nhẹ trên người nàng, quyến luyến ánh mắt nụ cười của nàng, say mê cuồng đ iên sự dịu dàng ấm áp nàng cho hắn.

Khương Ngâm Ngọc sinh ra vào mùa đông, Khương Diệu thì lại là mùa xuân. Hắn trời sinh sợ lạnh, chỉ duy nhất không sợ A Ngâm.

Có lẽ, mầm tình đã gieo vào đêm thu ấy, nơi hành cung xa xôi, A Ngâm vì hắn mà nhảy lên vũ khúc dưới ánh trăng sáng ngời.

Lời hứa của Khương Diệu, không phải huyết thống chú định, mà là vận mệnh chú định, không xa không rời.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN