logo
REVIEW>> KHÓI THUỐC
khoi-thuoc
Tìm truyện
Donate

KHÓI THUỐC

Designer:

AI_Anh Thảo

Độ dài: 66

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 977

Giới thiệu:

“Em đã quen với cuộc sống tăm tối, chỉ có anh mới cứu rỗi được em.”

“Anh đã quen với cuộc sống tăm tối, chỉ có em mới cứu rỗi được anh.”

Thiếu nữ âm thầm chịu đựng x thiếu niên hung hãn

Sau khi gặp lại, Bạc Quan Sơ theo đuổi chồng sml…

Ông cụ hỏi Lương Viễn Triêu: “Nghe nói cô bé hồi xưa quay về muốn cưới anh? Thế anh đã đồng ý chưa?”

“Chưa ạ.”

“Ôi giời, đúng là thằng ngu! Giờ anh còn ra vẻ làm cái gì!”

***

Không cần biết bạn có phải là bạn cùng lớp hay không, chỉ cần bạn là học sinh của trường THPT Nam Thành số 13, thì bạn đều sẽ biết Lương Viễn Triêu và Bạc Quan Sơ là ai.

Người trước là chủ tịch hội học sinh, học cực kỳ giỏi, luôn nắm chắc chiếc ghế nhất khối trong tay, chỉ là, con người anh rất lạnh lùng xa cách, anh khiến mọi người e dè chẳng dám lại gần.

Người sau thì học hành bết bát, hành vi ngông cuồng, tính tình ương ngạnh khó hiểu, chẳng xem ai ra gì.

Tuy chẳng phải là “đầu gấu”, cũng chưa từng có “tiền sử” tụ tập đánh nhau, nhưng tiếng tăm “không dễ chọc vào” của Lương Viễn Triêu và Bạc Quan Sơ cứ thế mà ngày một lan xa, dần dà, đôi nam nữ này “song kiếm hợp bích” trở thành hai “đại ma đầu” có tiếng bậc nhất của THPT Nam Thành số 13.

Năm 2007, Bạc Quan Sơ học lớp mười một, còn Lương Viễn Triêu thì đã là học sinh cuối cấp rồi.

Bạc Quan Sơ là một nữ sinh vô cùng xinh đẹp và cuốn hút. Khi từ “xinh đẹp” được đặt cạnh một nữ sinh mười lăm, mười sáu tuổi, có lẽ người ta sẽ nghĩ ngay đến một cô thiếu nữ mang vẻ đẹp thuần khiết, dịu dàng, tựa như hạt sương sớm trong trẻo.

Nhưng Bạc Quan Sơ thì lại khác. Cô xinh đẹp nổi bật, vẻ đẹp của cô có thể sánh với hoa hồng – đẹp rực rỡ, nhưng gai lại nhọn. Vì Bạc Quan Sơ không phải là một người dễ chọc, cô chẳng ngại “đốp chát” lại với người khác, cô có một cái miệng chẳng chịu thua kém ai, chẳng để bản thân mình chịu thiệt bao giờ.

Bạc Quan Sơ xinh đẹp nhưng lại gai góc quá, không coi ai ra gì, chỉ thích làm theo ý mình, làm cho ai nhìn vào cô thì cũng đều tặc lưỡi, nuối tiếc thay cho gương mặt xinh đẹp: Giá mà cô gái này hiền lành hơn một chút, chăm chỉ hơn một chút, học giỏi hơn một chút… thì tốt biết mấy.

Thế nhưng, chẳng có ai biết rằng, ẩn sau vẻ ngoài xinh đẹp và nội tâm gai góc ấy, là trái tim đã mục rữa, là vô số vết thương mà ngày ngày Bạc Quan Sơ phải giấu đi thật kỹ…

Tuổi thơ của cô là từng trận đòn của mẹ giáng xuống cơ thể nhỏ gầy không ngừng, là người cha n ghiện c ờ b ạc nhu nhược, là không biết bao nhiêu trận cãi vã từ cha mẹ, là căn nhà nhỏ tồi tàn nép trong một góc nhỏ của con phố…

Sau này, khi cô đã dần chấp nhận rằng mình đến với thế giới này là để cô độc, thì có một người bạn đã xuất hiện bên cạnh cô, bầu bạn cùng cô, dần giúp cô bước ra khỏi góc tối. Cô ấy được mọi người gọi là “lớp trưởng tiên nữ”, còn cô gọi cô ấy là “bé bông”.

Thế mà sau cùng, “ác ma” vẫn để mắt đến người bạn duy nhất của cô, từng bước vò nát “bé bông” mà cô luôn trân trọng, cướp đi mọi ánh sáng trong đôi mắt của hai thiếu nữ.

Bạc Quan Sơ không sợ bóng tối, vì cô đã quen với bóng tối từ rất lâu rồi. Nhưng “bé bông” của cô lại đang ngụp lặn không ngừng trong bóng tối…

Cũng vì thế, cô đã quyết định đẩy cô ấy đến một nơi khác, một mặt thì tự tin nói với cô ấy rằng kẻ ác sẽ chẳng dám làm hại đến cô đâu, còn mặt khác thì vừa run sợ vừa cố gắng mạnh mẽ để đối mặt với bóng tối.

Ở nơi mà chẳng có ai thấy, cô gái ngang ngược ngổ ngáo trong lời người ta hay nói… đã phô bày bộ mặt chính nghĩa, chẳng màng đến bản thân mình như thế đấy.

So với Bạc Quan Sơ, thì có vẻ như tuổi thơ của Lương Viễn Triêu khác cô rất rất nhiều.

Vì tuổi thơ của anh gắn liền với người mẹ dịu dàng luôn nấu những món ăn ngon, gắn liền với người cha vĩ đại là “anh hùng” cứu vớt thế giới, gắn liền với căn nhà khang trang luôn ấm áp tình thân.

Anh đã từng có những ngày thơ bé rực rỡ nhất, đẹp đẽ nhất.

Nhưng rồi, khi những kẻ xấu mang ác ý xuất hiện, chúng đã phá vỡ hết mọi sự tốt đẹp trong thế giới của người khác, đ ộc á c đẩy một cậu bé khi ấy chỉ mới mười tuổi vào vực thẳm.

Còn gì đau đớn hơn hai chữ “đã từng”? Khoảnh khắc mọi điều tốt đẹp trở thành quá khứ, thế giới của Lương Viễn Triêu đã rơi vào tăm tối.

“Lương Viễn Triêu mười lăm, mười sáu tuổi ngang ngược hung bạo, cậu bé dịu dàng hiền lành của năm đó giờ đã biến thành một thiếu niên ương bướng.”

Bạc Quan Sơ và Lương Viễn Triêu vừa khác mà cũng vừa giống nhau.

Họ khác nhau vì từ ngày đến với thế giới này, cô chưa từng được thấy ánh mặt trời; còn anh thì đã từng được mặt trời sưởi ấm, nhưng rồi lại bị tước đoạt đi quyền được đắm mình dưới ánh mặt trời. Nhưng họ lại rất giống nhau, vì ở cái tuổi mười sáu, mười bảy ấy, cả hai thiếu niên thiếu nữ này đều đang vật lộn với bóng tối, đều đang nỗ lực tìm kiếm lối thoát cho chính mình.

“Công chúa chọn kỵ sĩ, tiểu thư chọn bảo vệ, còn Bạc Quan Sơ thì chọn Lương Viễn Triêu.”

Bạc Quan Sơ đã đơn độc chiến đấu với bóng tối quá lâu rồi, lâu đến nỗi, khi gặp được Lương Viễn Triêu, cô như gặp được chiếc phao cứu sinh, cô chỉ muốn đeo chiếc phao ấy vào người thật nhanh thật nhanh, để mau chóng đẩy lùi hiểm cảnh đi.

Cô nhìn trúng anh, không tiếc bỏ ra công sức, cố gắng tiếp cận anh, chỉ vì anh là một thiếu niên hung hãn, chỉ vì cái danh tiếng “chẳng hiền lành gì” của anh. Bởi vì cô tin rằng, chỉ có anh mới có thể bảo vệ cô, chỉ có anh mới có thể đẩy lùi bóng tối giúp cô, chỉ có anh mới có thể khiến cho “ác ma” phải chùn bước.

Hơn cả vai trò của một kỵ sĩ, của một bảo vệ, với Bạc Quan Sơ, Lương Viễn Triêu là chiếc phao cứu sinh duy nhất của cô giữa biển lớn, cô chỉ có thể bấu víu vào anh mà thôi.

“Bạc Quan Sơ là du khách đơn độc trên tàu, chẳng may bị rơi xuống nước, không một ai biết cảnh khốn cùng mà cô đang phải đối mặt, cũng không một ai biết rằng cô đang giãy giụa nơi biển lớn hoang vắng, thậm chí là cô còn chẳng đáng chú ý bằng một cành hoa nữa. Dù cho cô có chìm xuống đáy biển, thì cũng sẽ chẳng có ai phát hiện ra.

Nhưng Bạc Quan Sơ đã quên rằng nơi đó là địa bàn của ai, thế nên khi rơi xuống, cô đã được cá voi cứu sống.

Ở trường, học sinh là chủ chốt, là vua, là cá voi của biển lớn.

Còn Lương Viễn Triêu chính là con cá voi kia.”

Bạc Quan Sơ mưu cầu một sự bảo vệ nên mới tìm đến anh. Nói trắng ra là, ngay từ lúc bắt đầu, quan hệ giữa hai người họ đã là một loại giao dịch mà “anh tình tôi nguyện”, hoặc cũng có thể xem đấy như là một phi vụ mua bán, mà ở đó “bên mua” là Bạc Quan Sơ, còn “bên bán” là Lương Viễn Triêu.

Nhưng chẳng hiểu từ khi nào mà cán cân cân bằng trong quan hệ này lại bắt đầu nghiêng ngả, đến chính Lương Viễn Triêu cũng chẳng biết là mình bắt đầu xao động từ khi nào nữa.

“Có một loại độc tên Bạc Quan Sơ, một khi đã dính thì cả đời này sẽ không bỏ được.

Nhưng loại n ghiện này, anh lại cam tâm tình nguyện dính vào.”

Liệu có phải là nó bắt đầu từ khoảnh khắc cô dúi vào bàn tay trái lạnh lẽo quanh năm của anh một chiếc túi chườm ấm áp? Liệu có phải là khoảnh khắc cô đau lòng cho anh, cô trách móc ông trời bất công, cô nói người ưu tú như anh lẽ ra nên được tỏa sáng mới phải? Hay bắt đầu từ khoảnh khắc anh kiên định nói với cô hai chữ “Đừng sợ”?

Lương Viễn Triêu không biết rốt cuộc mình đã mềm lòng trước cô gái mạnh miệng mà yếu lòng này từ khi nào, anh chỉ biết rằng: Anh muốn đánh đuổi bóng tối trong thế giới của cô, muốn cô biết rằng ánh mặt trời ấm áp đến nhường nào, muốn được ở bên cô, ở bên cô thật dài lâu.

“Nếu em bị nhốt vào ngục tù, vậy dù có phải chết, tôi cũng sẽ khoét thủng nơi ấy, để em được nhìn thấy ánh sáng.

Cho nên, em đừng sợ…”

Bạc Quan Sơ từng không biết rằng thế giới của mình có màu gì. Liệu rằng đó là màu trắng tinh khôi của mây, màu xanh biếc của bầu trời hay màu nâu đỏ của bùn đất?

Nhưng giờ đây, sau ngần ấy năm dài, cô đã đoán ra được rằng, kể từ sau khoảnh khắc cô gặp thiếu niên năm ấy, thế giới của cô đã sáng ngời một màu hy vọng.

… Và thế giới của anh cũng thế.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Flechazo

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN