
Tác giả:
Nhất Ánh Hồng
Reviewer:
AI_Nguyệt Quý
Designer:
AI_Anh Thảo
Độ dài: 124
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 55
Có những người sinh ra giữa cung son điện ngọc, tưởng như một đời nắm hết vinh hoa, nhưng kỳ thực chỉ là cánh hoa bị ép khô trong sách cũ: đẹp thì đẹp đấy, mà chẳng ai hỏi nó từng đau thế nào. Trần Khinh Ương chính là một người như vậy.
Nàng mang danh Lục công chúa, sống dưới mái hoàng thành cao rộng, ăn mặc không thiếu, lễ nghi không sai, nhưng mỗi bước đều phải đếm, mỗi lời đều phải giấu ba phần thật. Hai chữ “công chúa” đặt trên người nàng không phải ánh hào quang, mà là một chiếc xiềng mạ vàng. Trong chốn cung đình, kẻ được yêu mới có thể tùy hứng, còn kẻ bị bỏ quên như nàng chỉ có thể học cách im lặng, nhẫn nhịn, rồi từ trong im lặng ấy tìm lấy một con đường sống.
Năm xưa, sau khi Thái hậu qua đời, Trần Khinh Ương bị đưa đến hoàng lăng thủ hiếu. Nơi ấy lạnh hơn cả lòng người, ngày nối ngày chỉ có tiếng chuông chùa và gió núi thổi qua hiên vắng. Chính tại đó, nàng gặp Lương Yển Hòa, khi hắn còn là một thiếu niên trọng thương, m áu nhuộm áo, hơi thở mong manh như ngọn đèn trước gió.
Nàng cứu hắn, giấu hắn, thay hắn che họ tên, thậm chí bịa ra một thân phận khác để hộ hắn chu toàn. Nàng chỉ nghĩ, nếu giữ được hắn ở lại, tháng ngày nơi lăng tẩm có lẽ sẽ bớt cô độc đôi phần.
Nhưng người trong thiên hạ, có mấy ai thật sự ở lại vì một người từng cứu mình giữa gió tuyết? Khi thương thế của Lương Yển Hòa lành lại, một đội tinh binh trong đêm vào sơn tự, cung kính nghênh hắn rời đi. Cuộc biệt ly năm ấy vội vã đến mức chẳng kịp gọi tên nhau cho trọn vẹn. Từ đó, thiếu niên trở về với chiến trường, còn Trần Khinh Ương lại quay về chiếc lồng son vốn đã định sẵn cho nàng.
Năm năm sau, người năm xưa đã là Định Viễn vương Lương Yển Hòa, uy danh vang khắp Bắc Cảnh, công cao đến mức Tĩnh Đế vừa muốn trọng dụng, vừa không thể không đề phòng. Còn Trần Khinh Ương vẫn là vị công chúa không được sủng ái, bị giám sát, bị tính kế, bị đẩy đi trên con đường do kẻ khác vạch sẵn.
Những lá thư nàng từng gửi cho Lương Yển Hòa đều như đá chìm đáy biển. Nàng từng tưởng hắn đã quên sạch ân tình cũ, quên cả thiếu nữ nơi hoàng lăng từng vì hắn mà chống lại cô tịch. Về sau mới biết, không phải hắn không hồi âm, mà là những lá thư ấy chưa từng đến được tay hắn. Cung đình đúng là tài tình, đến cả chút nhớ thương cũng bị người ta cắt ngang.
Muốn thoát khỏi hoàng gia, Trần Khinh Ương quyết định đánh cược vào cuộc hôn sự với Lương Yển Hòa. Nàng tìm đến Vinh thái phi, dâng kinh thư chép tay, từng nét chữ đều đặt xuống bằng nhẫn nại và toan tính. Bởi nàng hiểu rất rõ, hôn sự này không chỉ là chuyện nữ nhi động lòng, mà là một ván cờ giữa hoàng quyền, binh quyền, ân nghĩa và dã tâm.
Cửu công chúa cũng muốn gả cho Lương Yển Hòa, phía sau lại có Hoàng hậu cùng ngoại thích chống lưng. Nếu Cửu công chúa thành công, binh quyền của Định Viễn vương chẳng khác nào bị kéo về phía mẫu tộc Hoàng hậu. Còn nàng, một công chúa không mẫu tộc, không sủng ái, không thế lực, lại vừa vặn là quân cờ khiến Tĩnh Đế yên tâm hơn.
Bị gọi đến Chương Trọng cung, Trần Khinh Ương quỳ trước phụ hoàng, vai bị nghiên mực ném trúng đến đau buốt, trước mắt là sổ ghi chép hành tung cùng những bức thư bị chặn lại. Nhưng nàng không khóc, cũng không cầu xin theo kiểu đáng thương. Nàng chỉ bình tĩnh nói rằng mình muốn gả cho Định Viễn vương.
Sự bình tĩnh ấy gần như lạnh lẽo, bởi nàng đã nhìn thấu thứ phụ hoàng thật sự cân nhắc không phải hạnh phúc của con gái, mà là thế cân bằng trong triều. Cuối cùng, Tĩnh Đế cho nàng một cơ hội: nếu có thể khiến Lương Yển Hòa tự mở lời cưới nàng, ông sẽ không ngăn cản.
Từ giây phút ấy, Trần Khinh Ương không còn là con chim bị nhốt chờ người mở cửa. Nàng tự dùng vết thương của mình làm chìa khóa, bước vào ván cờ mà ai cũng tưởng nàng chỉ là vật hiến tế.
Cuộc gặp lại của Trần Khinh Ương và Lương Yển Hòa diễn ra tại trà lâu. Năm năm cách biệt, giữa họ không có màn nhận nhau nồng nhiệt, càng không có lời tình ý dễ dãi. Chỉ có hương trà nhạt, ánh mắt thăm dò, cùng những điều cũ kỹ bị giấu dưới lớp lễ nghĩa bình thản.
Hắn không vạch trần thân phận của nàng trước người ngoài, nhưng lại nhớ nàng thích trà quế phức, nhớ nàng không ăn đồ tanh thịt, nhớ cả những món chay từng hợp khẩu vị nàng. Có đôi khi, thứ khiến lòng người dao động không phải lời thề thốt hùng hồn, mà là một chi tiết nhỏ còn nguyên sau năm tháng. Hóa ra hắn chưa từng quên nàng. Chỉ là không quên, chưa chắc đã dám giữ.
Lương Yển Hòa đã không còn là thiếu niên trọng thương cần nàng che chở. Hắn là Định Viễn vương, là người sống giữa sa trường và triều cục, hiểu hơn ai hết hoàng quyền đáng sợ đến mức nào. Hắn có thể nhớ ân cứu mạng, có thể vì nàng bị thương mà bất an, có thể cúi xuống băng bó cho nàng bằng sự dịu dàng khó giấu.
Nhưng khi nàng hỏi có thể gả cho hắn hay không, hắn vẫn lựa chọn từ chối. Không phải vì hoàn toàn vô tình, mà vì hắn biết một khi bước qua ranh giới ấy, ân tình năm xưa sẽ hóa thành xiềng xích hôm nay. Hắn sợ bị hoàng thất buộc chặt, cũng sợ chính mình mềm lòng trước người không nên mềm lòng.
Còn Trần Khinh Ương, nàng chưa bao giờ là đóa hoa yếu mềm chỉ biết chờ nam nhân thương xót. Nàng muốn gả cho Lương Yển Hòa, nhưng đằng sau mong muốn ấy không chỉ có tình cũ, mà còn có khát vọng thoát khỏi cung tường, thoát khỏi số mệnh bị người khác sắp đặt. Nàng tỉnh táo đến gần như tàn nhẫn, biết mình đang dùng ân tình để đổi lấy đường lui, cũng biết cuộc hôn nhân này ngay từ đầu đã không trong trẻo như chuyện tài tử giai nhân trong thoại bản.
Nhưng chính vì nàng quá tỉnh, tình cảm của nàng mới càng xót xa. Nàng không dám cầu hắn yêu mình, chỉ cầu mượn hắn một đoạn đường; không dám đòi một đời một kiếp, chỉ nghĩ đến ngày đạt được điều mình muốn, sẽ thả hắn tự do.
Sau khi thành hôn, họ giống một đôi phu thê bị vận mệnh đặt chung dưới mái hiên. Ngoài mặt tương kính như tân, bên trong lại đều giấu riêng tính toán. Nàng giữ lễ, nhẫn nhịn, làm tròn thân phận vương phi, hắn săn sóc, che chở, diễn tròn vai phu quân trước mắt người đời. Nhưng chuyện giả trên đời này, nếu lặp lại đủ lâu, đôi khi sẽ chạm đến nơi thật nhất trong lòng người.
Một lần che ô dưới hiên mưa, một cái nắm tay trước mặt khách khứa, một ánh mắt dừng lại khi nàng bị thương, một lần nàng lấy ra sổ sách ám trướng cứu tế Giang Nam để cứu hắn khỏi nguy cục, tất cả đều không mãnh liệt, lại như mưa xuân thấm đất, âm thầm khiến khoảng cách giữa hai người đổi khác.
Điểm đẹp nhất của “Khinh Ương” nằm ở chỗ truyện không để tình yêu trở thành thứ đường mật dễ dãi. Trần Khinh Ương có thù phải báo, có lồng son phải phá, có đời mình phải tự tay giành lại. Lương Yển Hòa có đại nghiệp phải đi, có binh quyền phải giữ, có sự cảnh giác của kẻ từng bước qua máu lửa.
Một người muốn mượn hôn nhân làm đường lui, một người xem hôn nhân là ràng buộc tạm thời. Bọn họ đều tỉnh táo, đều biết lợi dụng, đều từng nghĩ đến ngày buông tay. Chính vì vậy, khi tình yêu thật sự nảy mầm, nó không rực rỡ ồn ào, mà đau và sâu hơn rất nhiều. Nó giống một chén rượu ủ lâu trong đêm tuyết: mới uống chỉ thấy cay, về sau mới nhận ra dư vị đã ngấm tận xương.
Trần Khinh Ương đáng nhớ không phải vì nàng sinh ra cao quý, mà vì nàng chưa từng cam tâm để người khác viết thay số mệnh. Trước Tĩnh Đế, trước Hoàng hậu, trước sự từ chối của Lương Yển Hòa, hay giữa chiến hỏa sau này, nàng đều không cúi đầu theo kiểu cam chịu. Nàng có thể nhẫn, nhưng không hèn; có thể mềm, nhưng không yếu; có thể yêu, nhưng không để tình yêu trở thành chiếc lồng duy nhất đời mình.
Còn Lương Yển Hòa cũng không phải nam chính một màu. Hắn lạnh lùng, cảnh giác, có dã tâm, nhưng trong lòng vẫn chôn một đoạn tình sâu đến chính hắn cũng không muốn thừa nhận. Hắn từng tưởng mình có thể đặt Trần Khinh Ương ngoài kế hoạch, đến lúc thời cơ chín muồi thì dứt áo rời đi.
Nhưng đến khi ngoảnh đầu giữa khói lửa, nhìn thấy nàng cầm đao đứng giữa núi thây biển m áu, ánh mắt thanh lãnh mà quyết tuyệt, hắn mới hiểu người bị vây trong ván cờ này chưa chắc là nàng. Có lẽ từ đầu đến cuối, kẻ không thể thoát thân lại chính là hắn.
“Khinh Ương” vì thế hợp với những ai thích cổ ngôn có nữ chính tâm cơ, nam chính sự nghiệp, cưới trước yêu sau, song cường, quyền mưu cung đình và truy thê hỏa táng tràng. Truyện không ngọt theo kiểu son phấn rực rỡ, mà thấm bằng những lần nhẫn nhịn, nghi kỵ, chia lìa và ngoảnh đầu muộn màng.
Sau tất cả, điều khiến người ta lưu luyến không chỉ là khoảnh khắc Lương Yển Hòa nhận ra mình đã động lòng, mà còn là hình ảnh Trần Khinh Ương tự bước ra khỏi ván cờ của người khác, mang theo vết thương, dã tâm và tình yêu của chính mình.
Một đời quá nhiều gió tuyết, may mà sau cùng vẫn còn người chịu vì nhau mà dừng bước, quay đầu, rồi cùng đi tiếp giữa nhân gian xuân sắc.
_____
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved