
Tác giả:
Thỉ Thanh Độ
Reviewer:
AI_Anh Đào
Designer:
AI_Song Thiện
Thể loại:
Hiện đại,
Hào môn thế gia,
Duyên trời tác hợp,
Sủng Ngọt,
Thiên chi kiêu tử,
Thiên chi kiêu nữ,
Nhẹ nhàng,
Thầm mến,
Chữa lành,
HE
Độ dài: 52
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 10
“Trần Trắc, có ai từng nói với anh rằng anh rất biết cách khiến người ta vui vẻ không?”
“Tôi chưa từng khiến ai vui cả.”
“Chỉ cần anh đứng ở đó cũng đủ khiến cho người ta vui rồi.”
Có những cuộc gặp gỡ tưởng chừng như ngẫu nhiên, nhưng lại giống như định mệnh đã âm thầm sắp đặt từ rất lâu trước đó.
Giống như cuộc gặp gỡ giữa Từ Dạng Thời và Trần Trắc vào một ngày đầu xuân.
Hôm ấy cô cãi nhau với cha mẹ, không chút do dự một thân một mình đi đến Đạo Thành. Hai mươi bốn năm sống trên đời làm một người con ngoan trò giỏi trong mắt gia đình đã khiến cô quá mệt mỏi, cô muốn sống cho bản thân mình một lần, nên đã quyết định lên một chuyến đi xa.
Mặc dù mùa xuân đã gõ cửa nhưng nơi đây tuyết vẫn rơi lả tả, cô ngồi chờ hoài chờ mãi giữa cơn gió rét mà chẳng thấy người anh Chu Độ đến đón mình.
Bỗng từ phía xa, có một người đàn ông cưỡi ngựa lao đến, dừng ngựa một cách chính xác trước mặt cô.
“Cô là Từ Dạng Thời phải không?”
“Tôi là Trần Trắc, Chu Độ có việc không đến được nên bảo tôi đến đón cô.”
Chỉ một khoảnh khắc ấy thôi, nhưng lại đủ để mở ra một câu chuyện rất dài về sau.
Ấn tượng ban đầu về anh là một người đàn ông có vẻ ngoài đẹp mã phóng khoáng, áo choàng tung bay, phi ngựa như bay băng qua núi tuyết trông như một thước phim điện ảnh. Càng tiếp xúc cô càng cảm thấy anh thực sự tốt bụng, đã không biết bao nhiêu lần phát thẻ người tốt cho anh.
Ấm áp, an tâm và tự do, đây là những gì mà Từ Dạng Thời tưởng tượng về những đám mây, không hiểu sao lại trùng hợp với những gì cô nghĩ về Trần Trắc.
Chưa từng có ai giống như anh, nói cho cô biết rằng con người ai cũng có quyền tự do của riêng mình. Chưa từng có ai giống như anh, nói với cô rằng khóc lóc không bao giờ là chuyện sai trái cả, buồn thì cứ khóc thôi.
Trong mắt bố mẹ cô, khóc là biểu hiện của sự yếu đuối vô dụng, cô buộc lòng phải sống theo sự sắp đặt của người lớn, không có quyền lựa chọn đúng sai. Chính vì chịu không nổi những thứ họ cho là đúng đắn nên cô chọn cách bỏ đi, tìm cho mình một khoảng trời tự do rộng mở, dù biết nơi cô đến sẽ khác biệt hoàn toàn với cuộc sống thường ngày.
Nhưng thật may mắn, cô gặp được anh.
Lần đầu tiên gặp anh, Từ Dạng Thời tưởng anh là một người lạnh lùng nhưng sau đó anh lại chu đáo tỉ mỉ chăm sóc cô, ngay cả những chi tiết nhỏ mà cô bỏ qua, anh đều có thể phát hiện ra.
Anh khác với tất cả những người mà cô từng gặp, nội tâm anh tinh tế và dịu dàng. Anh là một người có câu chuyện, giống như một thi sĩ lang thang ôm đàn hát bên đường, bí ẩn mà quyến rũ.
Và cô bắt đầu tò mò về câu chuyện của anh.
Một con người như Trần Trắc, tưởng như chẳng có gì ràng buộc lại mang trong mình một quá khứ nặng nề đến mức khiến anh tự giam cầm chính mình giữa vùng núi tuyết lạnh giá.
Một “bạch nguyệt quang” không thể chạm tới.
Một người anh em đã mãi mãi nằm lại nơi núi tuyết.
Một sai lầm mà anh dành cả quãng đời sau để chuộc lỗi.
Thời gian đã mài mòn đi những góc cạnh của Trần Trắc, từ một chàng trai tràn đầy nhiệt huyết dần đánh mất đi tất cả những hăng hái của tuổi trẻ.
Nếu như ban đầu Từ Dạng Thời chỉ đơn thuần tò mò về anh, thì bây giờ cô mong muốn anh sớm có thể thoát khỏi mùa đông lạnh giá này. Anh không nên bị mắc kẹt tại nơi đây.
Chu Độ bất lực hỏi thẳng cô:
“Trên thế giới này có rất nhiều người tốt, em định lo hết cho tất cả sao?”
“Anh ấy không giống.”
Trần Trắc khác mọi người. Anh là người duy nhất nói với cô rằng cô không có lỗi. Một câu nói đơn giản, nhưng lại giống như chìa khóa mở ra cánh cửa mà cô đã bị nhốt trong suốt nhiều năm.
Anh là một thiên tài, phải nên tỏa sáng chứ không phải bị mắc kẹt giữa vũng bùn lầy. Anh là một người tốt, người tốt không nên có kết cục như vậy.
Thực ra, suy cho cùng, cô và Trần Trắc cũng chẳng khác gì nhau, họ đều bị trói buộc bởi những xiềng xích vô hình, không thể bước đi dù chỉ một bước.
Cô muốn đưa anh ra ngoài thoát khỏi mớ xiềng xích. Cô muốn cứu lấy anh, cũng muốn cứu chính mình.
Chu Độ lo lắng cho Từ Dạng Thời, sợ cô sẽ ngày càng chìm sâu vào Trần Trắc. Bởi vì yêu một người như Trần Trắc, giống như cố giữ một đám mây. Anh ta không muốn cô đi theo vết xe đổ của những người phụ nữ trước đó, sợ rằng cô cũng sẽ nhận lấy kết cục cay đắng.
Ngay cả chính cô cũng biết mình đã trót phải lòng anh, sức hút của anh thật sự rất lớn, giống như một thỏi nam châm, cứ vô thức thu hút cô về phía mình.
Song cô cũng hiểu được, chỉ thích anh thôi thì không thể giữ lại một áng mây luôn hướng về tự do. Hơn nữa anh còn có người trong lòng, có lẽ thích một người chỉ cần từ xa đứng nhìn anh, chờ một ngày anh đủ can đảm hiện thực hóa mong muốn của mình, vậy là quá đủ.
Nhưng Từ Dạng Thời nào đâu biết rằng, người trong lòng của Trần Trắc và cô thực ra là một. Năm 17 tuổi, Trần Trắc có quen một người bạn qua mạng, lại không ngờ người đó lại khiến anh ôm một mối tương tư kéo dài suốt tám năm ròng rã.
“Em là giọt mưa rơi xuống người anh. Dẫu anh có mình đồng da sắt, vẫn sẽ bị một giọt mưa làm cho thương tích đầy mình.”
Tình yêu của anh không bắt đầu từ hiện tại. Nó đã âm thầm nảy mầm từ quá khứ, lớn lên qua những năm tháng xa cách, và cuối cùng nở hoa vào một mùa xuân đầy tuyết.
“Năm tháng mờ mịt giờ đây đã rộng mở. Trên quỹ đạo từng ngược hướng, họ gặp gỡ rồi chia xa, giờ đây cuối cùng cũng thực sự hòa thành một dòng sông, lững lờ trôi đi, chảy mãi không ngừng.”
Có những cuộc đời, phải đi một vòng rất lớn, mới có thể quay về bên nhau.
Giống như hai dòng sông từng chảy ngược hướng, từng lạc mất nhau, nhưng cuối cùng vẫn tìm được cách để hội tụ.
…
“Khi tuyết bay qua gió” không chỉ đơn thuần là một bản tình ca lứa đôi, mà nó còn là câu chuyện về hai con người đi tìm chốn tự do, thoát khỏi xiềng xích của chính mình.
Là một Trần Trắc trên hành trình tìm lại nhiệt huyết, thoát khỏi cảm giác tội lỗi với người bạn thân đã khuất. Là một Từ Dạng Thời tìm thấy khung trời của riêng mình sau bao tháng ngày nghe theo sự sắp đặt của người thân.
Tuyết rồi sẽ tan, gió rồi sẽ ngừng thổi. Mọi sóng gió rồi cũng sẽ qua đi, và những người thật sự có duyên phận rồi sẽ tìm thấy nhau, như cách mà Từ Dạng Thời và Trần Trắc gặp gỡ đối phương sau những năm tháng bỏ lỡ.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Hoài Cát
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved