
Tác giả:
Bạo Táo Tiểu Hồng
Reviewer:
AI_Lạc Tiên
Designer:
AI_Tịch Lam
Thể loại:
Hiện đại,
Hào môn thế gia,
Cưới trước yêu sau,
Nghiệp giới tinh anh,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Lâu ngày sinh tình,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 164
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 25
“Em thấy đấy
Trên đời này chẳng có gì là hoàn hảo
Quá nhiều điều hối tiếc không thể diễn tả bằng lời
Có quá nhiều thứ khiến người ta bối rối
Em thấy đấy
Mỗi cuộc gặp gỡ luôn tràn đầy mong đợi
Nhưng câu trả lời cho tương lai là gì
Ai có thể dự đoán trước được.” *
Có nằm mơ Lâm Tự Thu cũng không ngờ được mình sẽ rời quê nhà Hàng Châu đến Kinh Bắc để bước vào một cuộc hôn nhân thương mại không có tình yêu.
Đúng vậy, hai gia tộc Chu - Lâm muốn liên hôn, thế nhưng chị gái Lâm Tê Xuyên của cô lại thà c hết không gả. Bất đắc dĩ, Lâm Tự Thu trở thành món hàng bắt buộc thay thế. Cô không thể phản kháng lại càng không thể bỏ trốn.
Vốn dĩ, Lâm Tự Thu là một cô gái vô cùng xinh đẹp và dịu dàng, tựa như mưa bụi Giang Nam nhẹ rơi trên thềm xưa, vừa mang nét cổ điển nhu mì lại vừa quyến luyến trầm mê. Thế nhưng, so với vị hôn phu Chu Vọng Tân của mình thì cả hai lại hoàn toàn khác biệt.
Lâm Tự Thu từ bé đã sống ở Hàng Châu quanh năm yên tĩnh nhẹ nhàng. Còn Chu Vọng Tân ngay từ khi sinh ra đã là thái tử gia nơi Kinh Bắc phồn hoa rực rỡ. Anh đứng phía trên cao kia, tài hoa xuất chúng, kiệt ngạo khó thuần. Tất cả mọi ánh mắt đều hướng về phía anh với sự ngưỡng mộ ao ước.
Nếu Lâm Tự Thu là nhánh hoa tuyết lê thuần khiết chao nghiêng bên mặt hồ thì Chu Vọng Tân chính là ánh trăng sáng trên bầu trời đêm, thanh cao xa vời, ai cũng không dám tuỳ tiện ngước nhìn chứ đừng nói đến đủ tư cách chạm vào. Cô hiểu rất rõ vị trí của mình là ở đâu, thế nên chưa từng để bản thân vọng tưởng hay có những suy nghĩ đi quá giới hạn.
Buổi hẹn đầu tiên trong quán cà phê, Lâm Tự Thu chỉ xin Chu Vọng Tân ngồi xuống đúng năm phút giúp mình rồi sau đó hãy rời đi. Lúc đấy, chính Lâm Tự Thu cũng không biết, trong khoảnh khắc này, chút vội vàng ướt át trong đôi mắt cô lại có thể khiến một người xưa nay lạnh nhạt nghiêm khắc như Chu Vọng Tân phải mềm lòng. Rồi bất giác lơ đễnh để trái tim rung động chẳng hay.
Kỳ thật, cuộc hôn nhân này thật khó để tiếp tục. Chu Vọng Tân chắc chắn sẽ từ chối. Vừa hay, Lâm Tự Thu cũng không khó xử khi đối diện với gia đình. Dù sao, khoảng cách cả hai lớn như vậy, đây hẳn là điều hiển nhiên.
Vậy mà, bất ngờ thay, Chu Vọng Tân thế nhưng lại gật đầu đồng ý.
Cứ thế, cả hai trở thành vợ chồng chỉ sau một cuộc gặp chẳng có bao nhiêu câu nói và bao nhiêu thời gian. E rằng, đến cả gương mặt người đối diện còn chưa thể ghi nhớ kỹ càng.
***
“Em thấy không
Có nhiều kết quả đã định sẵn là không thể tránh khỏi
Nhưng bản chất con người luôn muốn trải nghiệm qua những sai lầm
Tự mình đi tìm đáp án.
Thế nhưng
Pháo hoa chẳng bao giờ tự nhiên mà rực rỡ
Nó dựa trên sự trao đổi chân thành của hai người
Được thắp sáng bởi chính ngọn lửa tình yêu.” *
Sau khi kết hôn, cuộc sống của Lâm Tự Thu và Chu Vọng Tân cũng không có thay đổi gì nhiều. Dường như, trong căn biệt thự xa hoa rộng lớn nay có thêm một cô gái xinh đẹp mà thôi.
Hiện tại, Lâm Tự Thu đang thực tập ở một toà soạn khá tiếng tăm. Còn Chu Vọng Tân thì vẫn quay cuồng với công việc của anh, những chuyến công tác nước ngoài dài ngày khắp nơi, những bản kế hoạch lịch trình dày đặc, những đêm tăng ca đến mờ mịt… Cả hai không gặp mặt, cũng không trao đổi gì với nhau. Giữa họ, là một lớp sương mờ ảo, như thể xuyên thấu nhìn thấy tất cả, lại như thể mơ màng chẳng nhìn thấy gì cả.
Có lẽ, mọi chuyện sẽ không có gì thay đổi mãi cho đến khi Lâm Tự Thu nhận được một nhiệm vụ quan trọng từ chủ biên. Ông ta thế mà dùng quyền lực của mình để bắt ép một người vừa mới vào thực tập không lâu như cô phải hẹn được lịch phỏng vấn ông trùm kinh tế thành phố Kinh Bắc này. Mà người đó không ai khác chính là người chồng trên danh nghĩa của Lâm Tự Thu, Chu Vọng Tân.
Môi trường làm việc ở đâu cũng là những con cá lớn luôn tìm cách nuốt cá bé. Lâm Tự Thu lại vô tình trở thành quân cờ cho kẻ khác thao túng lợi dụng. Nếu cô làm không tốt thì cô là người phải chịu trách nhiệm. Nếu cô làm tốt, phần thưởng lại thuộc về người khác.
Thế nhưng, Lâm Tự Thu không còn cách nào nữa. Ai bảo cô không có tư bản đằng sau, không có chống lưng kia chứ. Thế nên, dẫu cô có thực lực thì đã sao, cũng phải chịu bị ức hiếp.
Lâm Tự Thu có chút bối rối. Cô đã điều tra qua thì biết được, từ trước đến nay, Chu Vọng Tân chưa từng nhận bất kỳ lời mời phỏng vấn nào, cũng sẽ không tuỳ tiện trả lời điều gì. Ở anh luôn toát ra khí thế mãnh liệt, không thể đến gần. Chưa kể, sự lạnh lẽo uy nghi từ ánh mắt của anh, khiến cô sợ hãi.
Nhưng mà, Lâm Tự Thu không có lựa chọn. Con đường này dù chông chênh khó khăn thì cô cũng phải bước tiếp. Vì vậy, cô đánh liều gọi cho thư ký của Chu Vọng Tân để xin giúp đỡ. Và câu trả lời mà cô nhận được là anh sẽ đồng ý với tư cách hỗ trợ công việc cho vợ, chứ không phải là một người phóng viên xa lạ anh không quen.
Đặc quyền, chỉ nên dành cho người đặc biệt.
Chính Chu Vọng Tân cũng bật cười với suy nghĩ của bản thân. Hoá ra, chỉ cần là Lâm Tự Thu nói ra yêu cầu của cô thì dù nó có vô lý đến đâu, anh cũng sẽ không do dự mà chấp thuận liền.
Lúc đó, Chu Vọng Tân chỉ cho rằng, cô gái nhỏ đáng yêu ấy nếu không được anh giúp sẽ lặng lẽ ngồi một góc khóc mất. Mà anh, thì không muốn thấy nước mắt cô rơi chút nào hết. Chỉ vậy thôi, không có ý gì khác.
Thế nhưng, một người đầy thâm sâu lạnh lùng như Chu Vọng Tân lại quên mất, anh đâu phải là kẻ dễ dàng thương xót ai và vì ai mà phá vỡ những nguyên tắc đã đặt ra. Lâm Tự Thu, ngay từ giây phút đầu gặp gỡ đã để lại dấu vết trong lòng anh mất rồi. Thế nên, anh mới hết lần này đến khác muốn đối xử tốt với cô, muốn dung túng bảo vệ cho cô suốt đời.
Có thể ban đầu vết xước ấy rất mờ nhạt, nhưng dần dần theo thời gian trôi qua lại đậm sâu khó lòng xoá bỏ.
Thì ra, yêu một người kỳ thật rất đơn giản, chỉ một cái chạm mắt cũng khiến trái tim rối bời khó quên.
***
Lâm Tự Thu lại là người tỉnh táo và lý trí khác hẳn với vẻ bề ngoài nhu nhược mềm mại của cô. Bước vào cuộc hôn nhân không tình yêu này, cô chưa bao giờ hy vọng những thứ không thuộc về mình. Chung quy, so với sự nghiệp thì chuyện tình cảm chẳng đáng nhắc tới.
Những gì mà Chu Vọng Tân làm cho cô đều xuất phát từ sự giáo dưỡng cao cấp mà anh tiếp thu nhiều năm nay. Một người như anh, xứng đáng với tình yêu chân thành thuộc về chính mình, chứ không phải là người vợ ép buộc như cô. Ly hôn rồi, ai cũng tự đi con đường riêng, tìm thấy hạnh phúc thật sự.
Lâm Tự Thu nói được làm được, dứt khoát kiên định. Thế nhưng, cô sai rồi. Chu Vọng Tân không phải với ai cũng sẽ bao dung chiều chuộng như vậy.
Kết hôn vì đã lỡ yêu.
Cho nên, “Ly hôn ư, anh không đồng ý.”
Bởi vì đó là em, nên anh mới có thể dịu dàng kiên nhẫn từng phút giây.
Bởi vì đó là yêu, nên anh mới tình nguyện làm đôi cánh, đưa em tự do bay lượn trên bầu trời bao la.
“Một nụ hôn có thể chinh phục được em không?
Nếu vẫn chưa đủ, anh sẽ trao em cả trái tim này
Chỉ một cái nhìn thoáng qua có thể khiến em chắc chắn
Định mệnh của em liệu có phải là anh không?
Một nụ hôn có thể chinh phục được em không?
Anh sẽ dùng cả đời còn lại để bảo vệ em
Liệu cả đời có thể khiến em tin tưởng
Hãy để nụ hôn này định nghĩa mọi sự thật và dối trá.” *
_____
*: Trích bản dịch Một nụ hôn do Lý Nghị Ân thể hiện
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved