
Tác giả:
Lý Mịch
Reviewer:
AI_Thủy Tiên
Designer:
AI_Nguyệt Bạch
Thể loại:
Hiện đại,
Hào môn thế gia,
Duyên trời tác hợp,
Cưới trước yêu sau,
Nghiệp giới tinh anh,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Nhẹ nhàng,
Chữa lành,
Lâu ngày sinh tình,
HE
Độ dài: 71
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 37
Cuộc hôn nhân của Cố Bắc Ngôn và Tô Đường không phải là một cuộc hôn nhân có phần mở đầu lãng mạn cùng với lời tỏ tình, nến và hoa.
Vì họ gặp nhau trong một cuộc xem mắt do gia đình sắp xếp, một cuộc gặp mặt chóng vánh chỉ kéo dài chừng mười lăm phút. Khi đó, Tô Đường đang loay hoay phát triển dự án tâm huyết do người bố đã khuất để lại, còn Cố Bắc Ngôn thì ngày ngày bận rộn với lịch trình dày đặc, chưa từng nghĩ đến bất kỳ một chuyện gì khác ngoài công việc.
Tô Đường không ngờ anh sẽ ngỏ lời cầu hôn mình ngay trong buổi xem mắt nhạt nhẽo ấy và cô cũng không ngờ rằng, việc cô đồng ý kết hôn với anh sẽ khiến quỹ đạo cuộc sống cô thay đổi hoàn toàn.
Tô Đường từng không ôm bất kỳ kỳ vọng nào về tình yêu sau khi bước vào cuộc hôn nhân này.
Khi ấy, mối quan hệ giữa cô và mẹ đã tệ đến mức chạm đáy, tưởng như không thể cứu vãn được nữa. Trùng hợp thay, Cố Bắc Ngôn lại xuất hiện trong cuộc đời cô đúng ngay lúc cô đang loay hoay tìm cách thoát ra khỏi ngôi nhà mà cô từng gắn bó suốt hơn hai mươi năm kia.
Cứ vậy, cô đáp lại lời cầu hôn của Cố Bắc Ngôn.
Ở thành phố Hải này, sự tồn tại của nhà họ Cố được ví như “thần” vậy, vì họ là gia tộc đứng trên đỉnh kim tự tháp, người thường gần như không bao giờ có thể với tới. Cố Bắc Ngôn là người thừa kế tất cả sản nghiệp của gia tộc nổi tiếng ấy. Anh tuổi trẻ tài cao, nổi tiếng lạnh lùng sắt đá, thủ đoạn cứng rắn. Ai cũng thấy giữa cô và anh chẳng hề có điểm chung nào, thú thật là chính bản thân Tô Đường cũng thấy vậy.
Thế nên, cô chưa từng đặt kỳ vọng gì vào anh hay vào cuộc hôn nhân này, càng miễn bàn đến thứ xa xỉ gọi là “tình yêu” kia. Cô chỉ nghĩ đơn giản rằng, nếu cuộc sống cứ bình lặng thế này, có lẽ chậm rãi bên anh đến hết đời cũng không phải là một lựa chọn tồi.
Nhưng rồi, mọi thứ lại dần thay đổi, rẽ sang chiều hướng mà chính cô cũng không thể nào ngờ được. Để rồi khi nhận ra, trái tim cô đã vuột khỏi tầm tay, trở nên loạn nhịp trong tay anh.
Đó là vào đêm Giáng Sinh đầu tiên sau khi kết hôn…
…
Ngoài trời mây đen bao phủ, trời đất một màu, tuyết rơi trắng xoá, nhiệt độ xuống thấp kỷ lục, chạm đến mức âm chưa từng có trong lịch sử.
Tô Đường và Cố Bắc Ngôn khi ấy đang “chập chững” làm quen với cuộc sống sau hôn nhau, đang chậm rãi vun đắp tình cảm cho cuộc hôn nhân chớp nhoáng này.
Vì cuộc hẹn sẽ đón Giáng Sinh bên nhau, cả hai đều vội vã quay trở về thành phố Hải, trở về “tổ ấm” của họ.
Nhưng rồi, cơn bão tuyết đột ngột kéo đến đã phá huỷ lời hẹn cùng đón Giáng Sinh đầu tiên bên nhau. Khi ấy, vì tuyết rơi quá dày, các phương tiện khó mà lưu thông, các cửa xuống cao tốc cũng lần lượt bị phong toả. Lần đầu tiên trong đời Tô Đường trải nghiệm cảm giác vừa rét, vừa đói, vừa mệt, điện thoại lại cạn sạch pin, như thể bị ném lên đảo hoang vậy. Cô chỉ kịp gọi một cú điện thoại ngắn ngủi cho Cố Bắc Ngôn và rồi sau đó hoàn toàn mất đi sự liên lạc
Trước thiên nhiên khắc nghiệt, con người trở nên vô cùng nhỏ bé, mọi sự chuẩn bị đều có khả năng sẽ trở nên vô nghĩa, huống chi cơn bão tuyết này còn bất chợt kéo đến, khiến mọi người chẳng kịp xoay sở.
Vậy mà Cố Bắc Ngôn đã xuất hiện.
Chính anh cũng chợt nghĩ, suốt gần ba mươi năm qua, dường như anh chưa từng vì ai mà làm đến mức này. Chưa từng dấn thân trong giá lạnh chỉ để tìm một người, chưa từng kiêm nhẫn gõ cửa từng chiếc xe một chỉ để hỏi chút đồ ăn cho một người, cũng chưa từng bất chấp tất cả, không chút do dự mà bước về phía một người.
Tô Đường cũng không biết anh đã phải gõ bao nhiêu chiếc cửa sổ xe, phải hỏi bao nhiêu người chỉ để đổi về chút đồ ăn hiếm hoi cho cô trong cơn bão tuyết này.
Ngoài xe nhiệt độ lạnh buốt, trong xe lại ấm áp đến lạ. Khoảnh khắc ấy, khi Tô Đường thấy vẻ lo lắng ngập tràn trong đôi mắt anh, thấy anh kiên nhẫn làm từng việc một chỉ vì mình, cô chợt cảm thấy, mình đã tìm được một người đàn ông thật sự đáng tin cậy để đi cùng đến hết cuộc đời.
Cố Bắc Ngôn trầm lặng ít nói, với ai cũng lạnh lùng xa cách, phong cách làm việc quyết đoán sát phạt, cô cũng giống mọi người, từng cho rằng đời này khó mà có cơ hội tiếp xúc với những người ở địa vị cao như anh.
Nhưng rồi, sau khi kết hôn, ở bên anh với tư cách là “vợ Cố Bắc Ngôn”, hai người chậm rãi vun đắp tình cảm, cô lại nhận ra, đằng sau vẻ ngoài chẳng mấy dễ gần kia là một Cố Bắc Ngôn sống động, một con người chân thật bằng xương bằng thịt.
Anh trầm mặc ít nói vì anh không giỏi ăn nói, thậm chí còn có chút vụng về. Anh không có chút tế bào lãng mạn nào, cũng chẳng biết tạo bất ngờ, có khi còn hơi ám ảnh cưỡng chế, nhưng mỗi tối sau khi tan làm, anh lại tặng cô một bó hoa chỉ vì biết rằng cô rất thích hoa, dẫu rằng loài hoa duy nhất mà anh biết mua là cúc hoạ mi.
Cố Bắc Ngôn không phải là “hình mẫu lý tưởng” trong lòng Tô Đường, nhưng sau khi ở bên anh, chậm rãi tiến vào cuộc sống của anh, chậm rãi thấy được một Cố Bắc Ngôn hoàn toàn khác với một Cố Bắc Ngôn trong lời mọi người, cô lại nguyện tin rằng, anh sẽ là một người chồng tốt, sẽ là một người bạn đời đáng để gửi gắm cả cuộc đời.
…
Cố Bắc Ngôn trong ấn tượng của mọi người là một người trầm ổn đĩnh đạc, kiệm lời nhưng lạnh lùng, cứng rắn trong công việc.
Quả thật, anh là kiểu người cực kỳ nhạt nhẽo và khô khan, chẳng có thú vui gì ngoài công việc. Bởi thế, anh luôn nguyên tắc, sáng suốt trong mọi quyết định. Anh cũng lý trí đến cực điểm, gần như không làm ra chuyện gì theo cảm tính.
Chỉ là, cái “gần như không” đó cũng đồng nghĩa với “không phải là không có”, dù rằng những lần hành động theo cảm tính ấy hiếm hoi và ít ỏi đến nỗi người ta không nhận ra. Khoảnh khắc anh nói với Tô Đường rằng “Tôi muốn kết hôn với em”, anh biết đó là quyết định tuy bốc đồng nhưng lại sáng suốt và chính xác nhất trong cuộc đời của mình.
Hơn ai hết, anh là người khát khao một cuộc sống êm đềm, bình dị với những niềm vui, hạnh phúc nhỏ nhoi mà đơn giản. Vì ảnh hưởng bởi cuộc sống hôn nhân của bố mẹ, anh chưa từng mong cầu hay khát khao thứ gọi là “tình yêu”. Vì anh nhận thấy, tình yêu như một phản ứng hoá học đầy tính rủi ro, có khi nó sẽ cháy bỏng và rực rỡ hơn bất kỳ thứ gì, nhưng cũng có lúc, sự cháy bỏng ấy sẽ châm ngòi cho những vụ nổ không tên, chậm rãi thiêu rụi đi hết tất cả những cảm xúc nồng nhiệt ban đầu.
Anh sợ sự không ổn định của tình yêu, thế nên, tất cả những gì anh trông đợi ở cuộc sống hôn nhân là sự bình yên, êm đềm. Anh chọn Tô Đường vì trong lần gặp đầu tiên ấy, cô mang đến cho anh cảm giác nhẹ nhàng dịu dàng, mang đến cho anh thứ cảm xúc bình yên, khiến anh “muốn kết hôn”.
Cố Bắc Ngôn từng cho rằng, Tô Đường là kiểu người dịu ngoan, thậm chí có thể sẽ có chút mong manh, yếu đuối. Nhưng rồi, càng đi sâu vào thế giới phong phú, muôn màu muôn vẻ của cô, anh lại càng thấy nhiều mặt khác thú vị và có chút nổi loạn ở “cô vợ nhỏ” này của mình.
Cô rất thích hoa, mỗi ngày sau giờ làm, cô đều sẽ mua những bó hoa có màu sắc rực rỡ, ôm vào lòng và chậm rãi tản bộ về nhà. Cô yêu việc thiết kế thời trang, cũng yêu lấy dự án mà bố cô đã phải bỏ dở vì sự ra đi của bản thân. Cô thích cảm giác mạo hiểm, yêu cảm giác được sống cùng những trò thể thao mạo hiểm.
Cô không phải là cô gái dịu dàng ngoan hiền giống như vẻ ngoài, có rất nhiều lúc cô “phản nghịch”, cố chấp. Cô không phải là kiểu người mau nước mắt, cũng không hề yếu đuối, mà trái lại, cô là cô gái có nội tâm mạnh mẽ và kiên định nhất mà anh từng gặp.
Những cái nhìn mới mẻ ấy khiến anh bất ngờ, đôi lúc lại có phần choáng ngợp. Tô Đường càng khác xa nhận định ban đầu của anh về cô, càng trái ngược với “hình mẫu lý tưởng” của anh về người bạn đời, anh lại càng tò mò, càng muốn khám phá, muốn hiểu vợ mình nhiều hơn nữa.
Đó là ngày ngày ghé vào tiệm hoa chọn mua một bó hoa cho vợ, chỉ vì vợ thích hoa. Đó là những buổi tối ở bên nhau, dù chẳng nói với nhau quá nhiều, chỉ là người cặm cụi lắp lego, người đi tìm các mảnh ghép. Đó là cái ôm, là nụ hôn chào buổi sáng trước lúc ra khỏi nhà đi làm. Đó cũng là cái nắm tay trước biết bao người, là sự đồng hành lặng lẽ, là niềm tin kiên định vào đối phương mặc kệ những ngờ vực bên ngoài.
Đó chỉ là những khoảnh khắc rất đời thường, rất đơn giản trong cuộc sống hôn nhân, nhưng lại khiến người ta đắm chìm trong tất cả bình yên và hạnh phúc của cuộc đời. Và tình yêu, cũng đến từ những khoảnh khắc nhỏ bé bình dị như vậy.
Tình yêu chậm rãi đến, nhưng chẳng hề muộn màng. Như dòng chảy dịu dàng ấm áp của nước, vỗ về hai tâm hồn, ôm ấp hai trái tim, từ những rung động thuở đầu ấp ủ thành tình yêu đậm sâu về sau.
Tô Đường, cảm ơn em đã bước vào thế giới nhạt nhẽo của anh, giúp anh thấy được dáng hình của tình yêu, khiến cây khô đâm chồi, núi đồi rợp bóng hoa nở.
Vì có em, vạn vật đều trở nên tươi đẹp rực rỡ như mùa xuân về.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Mulberry - Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved