logo
REVIEW>> HÓNG CHUYỆN XEM DIỄN TRONG THẾ GIỚI TOÀN VAI CHÍNH
hong-chuyen-xem-dien-trong-the-gioi-toan-vai-chinh
Tìm truyện
Donate

HÓNG CHUYỆN XEM DIỄN TRONG THẾ GIỚI TOÀN VAI CHÍNH

Tác giả:

Vũ Hiên W

Designer:

AI_Bích Sơn

Độ dài: 172

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 316

Tân Thành.

Tháng 9, tiết trời trong xanh oi bức. Dường như cái nóng vẫn còn đâu đây, thật khiến người ta có cảm giác như mùa hè vẫn chưa kịp tắt để mùa thu thay thế.

Hôm nay, là ngày A Ngôn đến trường nhập học. Sở dĩ cô quyết định đến Đại học nơi này là có lý do. Chung quy, vì cô đã chịu quá nhiều bất ngờ và không muốn có thêm những điều bất ngờ nào nữa nên mới phải đi thật xa như vậy.

Và thật tốt biết bao, A Ngôn nhìn hết xung quanh tất cả mọi người, không có ai là có hào quang vai chính hay dòng chữ kỳ lạ nào ở trên đầu nữa. Thế giới này, mới đúng là thế giới mà A Ngôn muốn sống, một thế giới bình thường thôi, là được rồi. Nội tâm A Ngôn vô cùng kích động và mừng rỡ.

Trước đây, khi A Ngôn đang học tiểu học, mắt của cô đã có thể nhìn thấy một số điều kỳ quái.

Nhà dì Đàm hàng xóm mới chuyển đến, trên đầu dì có dòng chữ “mang thai chạy” thật to. Mà hai đứa trẻ trai gái sinh đôi con dì, trên đầu là chữ “đứa nhỏ thiên tài tuyệt thế”. Một nhà ba người quang hoàn sáng lấp lánh lấp lánh, khiến cô bé con A Ngôn bị chấn động thật lâu.

Mà đúng như những gì trên đỉnh đầu của hai đứa trẻ sinh đôi kia viết, thực tế bọn họ đúng là những thiên tài đỉnh cấp, vô cùng khủng bố.

Ba tuổi đã có thể đọc làu làu hai thứ tiếng Trung - Anh, năm tuổi đã tinh thông các loại nhạc cụ từ Đông sang Tây, bảy tuổi đã có thể vào cơ sở dữ liệu quốc gia trộm thông tin. Còn được người bên Quốc gia đến mời về hợp tác.

Năm ấy, A Ngôn và cậu bạn trúc mã ở tầng trên vừa tròn mười tuổi, mới bắt được giải Olympic toán bậc tiểu học và giải nhì Tiếng Anh cơ bản, quả thật có chút bình thường khi so sánh.

Dì Đàm không muốn hai đứa con sinh đôi của mình vì những điều hào nhoáng ấy mà đánh mất tuổi thơ. Thế nên, bà không đưa con vào viện khoa học dành cho những thiên tài, mà để con nhảy cấp ba lớp, học cùng khối với A Ngôn.

Từ đó, trong suốt chín năm tiếp theo của cô bé A Ngôn tội nghiệp, là bị kẹp chặt với hai đứa trẻ “đại ma vương” đỉnh cấp tuyệt thế kia, vô cùng kiên cường mà lớn lên.

Vì để chạy trốn sự đối lập đáng sợ kia, A Ngôn không dám vào cả trường trung học trọng điểm, cho dù bản thân có thể được tuyển thẳng. Cô bình tĩnh chọn trường tư thục để học.

Thời gian đầu, mọi thứ vẫn bình thường, không hề có điều kỳ lạ nào xảy ra cả. Bạn cùng bàn của A Ngôn là một cô gái nhỏ gầy, tóc mái bằng, giọng nói nhỏ nhẹ mềm mại. A Ngôn cùng cô hằng ngày đi học chung, đi ăn chung, rất vui vẻ.

Trăm triệu không ngờ rằng, ba tháng sau, trong một lần ngủ trưa tỉnh dậy, trên đầu cô bạn đó của A Ngôn xuất hiện dòng chữ “trùng sinh hoả tá tràng”, khiến A Ngôn cứ tưởng do mình hoa mắt nhìn nhầm.

Nhưng không, sau hôm đó, cô bạn 16 tuổi như thay đổi thành con người khác hoàn toàn. Là đóa bạch liên hoa có thể nở rộ xinh đẹp ở mọi nơi mà nó đi qua, khiến các chàng trai khác nhau đều đổ gục, không cách nào phản kháng lại. A Ngôn trợn mắt há hốc mồm. Xem thế là đủ rồi.

Từ đó, cuộc sống mấy năm trung học của A Ngôn chính là, làm nhân vật bên cạnh nữ chính trùng sinh, chứng kiến rất nhiều màn theo đuổi tình yêu xưa cũ của các chàng trai dành cho cô bạn đó.

Ví dụ như, ngay chỗ rẽ ngoài khu dạy học, ngoài ý muốn đụng phải anh chàng xuất sắc trong trường đang chặn bạn cùng bàn ngay cầu thang, hốc mắt đỏ hồng mở miệng: “Hứa Kiều Kiều, mệnh của anh đều cho em.”

Nghĩ lại những tháng ngày bị vây quanh bởi muôn vàn tình huống cũ mèm mà luôn xuất hiện trong các bộ truyện nhàm chán kia, A Ngôn thật mạnh thở dài.

Cuối cùng thì, đã qua, đã qua hết rồi. Từ đây, A Ngôn sẽ không cần phải luôn lo lắng mình sẽ bị bắt buộc vào tình thế xem diễn của các nhân vật chính nữa rồi. Cô mừng đến phát khóc lên được.

Tân Thành, A Ngôn cô đến đây. Dù thời tiết nóng nực không chiều lòng người thì với A Ngôn mà nói, lại cứ vẫn vui vẻ vô cùng.

A Ngôn học tại Học viện Văn học. Cô và người yêu Chúc Giác của mình đều thi vào cùng trường, cả hai sẽ bắt đầu cuộc sống mới tại nơi này, ở ký túc xá với các bạn, mỗi ngày đến lớp, đi căng tin, ra ngoài cùng bạn bè vui chơi dạo phố. Thật đáng mong chờ.

Chúc Giác là thanh mai trúc mã của A Ngôn. Từ bé cậu đã luôn bên cạnh A Ngôn, cùng A Ngôn trải qua những tháng ngày vui buồn có nhau. Chúc Giác thật sự là một người bạn trai đáng tin cậy và ấm áp. Tình yêu của cả hai đến rất tự nhiên và nhẹ nhàng như một điều hiển nhiên.

Bên Chúc Giác, A Ngôn luôn được cậu bao dung và yêu thương vô hạn. Một cô gái xinh đẹp thông minh sánh đôi cùng chàng trai cao lớn tuấn tú tài giỏi. Bức tranh lãng mạn như vậy, ai mà không muốn ngắm nhìn mãi cơ chứ.

Lần này, bạn cùng ký túc xá của A Ngôn có bốn người, tên là Cố Gia Tuế, Dịch Tri, Sở Băng Băng, Đinh Linh.

Trước khi mở cửa, A Ngôn tin chắc rằng mình đã thoát được số phận vai phụ chuyên xem diễn của các vai chính, cũng sẽ không nhìn thấy quang hoàn trên đầu ai nữa hay bất kỳ dòng chữ linh tinh nào. Nhưng mà, sau khi cánh cửa mở ra, cô biết, mình chính là chạy trời không khỏi nắng.

Bởi vì, cả bốn cô bạn cùng ký túc xá của A Ngôn, ai nấy đều không phải là người bình thường. Nhìn đi, có ai là thật sự bình thường đâu cơ chứ. Mỗi người, đều mang trên mình hào quang sáng chói và kèm theo đó là những dòng chú thích thật khiến người như cô khiếp sợ.

Hoá ra, A Ngôn cùng Chúc Giác ngàn dặm xa xôi chạy trốn đến Tân Thành, cũng không thể trốn được vận mệnh. Vậy thì, cứ sống với nó thôi. Dù sao, gần mười mấy năm qua, cả hai cũng đã học được cách để bảo vệ bản thân trước những sự cố bất ngờ như thế này rồi.

Đầu tiên, là cô bạn mang tên Dịch Tri, một “dị năng giả đến từ mạt thế”. Tiếp theo là Đinh Linh, một “Quỷ Vương sống lại”. Tiếp nữa là Sở Băng Băng, một người có hệ thống “không tiêu tiền sẽ c hết ngay”. Và cuối cùng, chính là Cố Gia Tuệ, công chúa từ “cổ xuyên kim” đến nơi này.

Ai đó nói cho A Ngôn biết, bốn cô bạn này, ai cũng đều là nhân vật đáng sợ, không thể đụng vào hay trêu chọc được. Vậy thì, cô phải làm sao để có thể chung sống hoà bình cùng các bạn mà không để họ phát hiện ra rằng, cô có thể thấy được quang hoàn trên đầu họ, cũng như xuất thân thật của họ trước khi đến thế giới này.

Ban đầu, A Ngôn vô cùng bối rối và hoảng sợ. Nhưng rồi, cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và tìm cách xoay chuyển tình thế. Dù sao, trải nghiệm trong nhiều năm qua đã cho cô rất nhiều kinh nghiệm có giá trị. Cô tin, mình sẽ làm được. Bên cạnh cô, còn có Chúc Giác nữa cơ mà.

Thế là, A Ngôn lại giả vờ như một người bình thường không hề hay biết gì đến những điều lạ lùng về cách cư xử, thái độ, lời nói cũng như hành động của các cô bạn chung. Cô lại thông minh và khéo léo hoá giải những nghi vấn của từng người, biến bọn họ đều trở thành những người bạn thật sự của nhau, cùng nhau nhìn nhận các vấn đề và giúp nhau xử lý tốt nó.

A Ngôn nhận ra, mọi người tuy che giấu nhau nhiều điều, nhưng tấm lòng dành cho nhau đều chân thật, yêu thương và cố gắng bảo vệ nhau trước bất kỳ sóng gió nào. Dịch Tri mạnh mẽ nói ít làm nhiều. Cố Gia Tuệ nhẹ nhàng vạch trần những âm mưu xấu xa mà không để lộ chút dấu vết. Sở Băng Băng ồn ào nhưng tốt tính. Đinh Linh âm u nhưng siêu bênh vực người mình.

Cứ thế, ai cũng xứng đáng là nhân vật chính trong câu chuyện của mình.

Ngay đến cả A Ngôn và Chúc Giác cũng vậy. Chỉ là dưới lớp vỏ bọc bình thường ấy, hào quang của họ dường như đã bị che lấp, khiến họ không nhận ra rằng, mình cũng là một người vô cùng xuất sắc nổi bật.

Nếu không, sao A Ngôn có thể chung lớp với cặp sinh đôi thiên tài kia, cùng họ tranh đua mỗi ngày. Nếu không, sao A Ngôn có thể được tuyển thẳng đến trường trung học trọng điểm. Nếu không, sao A Ngôn có thể thi đậu Đại học Tân Thành có bề dày lịch sử trăm năm. Nếu không, sao A Ngôn có thể chung sống hoà bình được với các bạn đều là nhân vật siêu cấp.

Bởi vì, ngay từ đầu, khi A Ngôn nhìn thấy được những điều kỳ lạ, thì bản thân cô cũng đã không giống người thường rồi.

A Ngôn không chỉ xinh đẹp thông minh mà còn rất khéo léo và hiểu lòng người. Cô biết việc gì nên và việc gì không nên làm. Sự may mắn của cô, không phải tự nhiên mà có. Chính là do nỗ lực mà thành.

Vậy nên, A Ngôn xứng đáng với những điều tốt đẹp, với thế giới tươi sáng rực rỡ muôn màu này. Bởi, bất kỳ ai tồn tại trên đời, đều là mảnh ghép độc nhất vô nhị. Và cho dù ở đâu, trong hoàn cảnh nào, đều là vai chính nắm giữ tương lai vận mệnh của chính bản thân mình.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN