logo
REVIEW>> HÔN LÉN BƯƠM BƯỚM
hon-len-buom-buom
Tìm truyện

HÔN LÉN BƯƠM BƯỚM

Tác giả:

Mộ Lạp

Designer:

AI_Tịch Lam

Độ dài: 57

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 17

Nếu nhiều năm sau, có một buổi tối yên tĩnh nào đó để nhớ lại quãng đời mình, có lẽ Tô Nỉ cũng không dám tin, chỉ một mùa hè ngắn ngủi năm mười chín tuổi, cô lại có thể để lạc mất trái tim của một người… lâu đến vậy.

Hứa Tri Bạch là ai chứ?

Khi gặp anh lần đầu, trong mắt Tô Nỉ, anh chỉ là một cậu sinh viên làm thêm ở phòng vẽ tranh, mặc chiếc áo thun đã giặt đến bạc màu, im lặng, ít nói, có chút lạnh lùng, có chút thờ ơ. Một người như vậy, đặt cạnh tiểu thư nhà họ Tô sống trong nhung lụa, gần như là hai thế giới không giao nhau.

Tô Nỉ không nhìn thấy con người anh.

Cô chỉ nhìn thấy… một thân thể rất đẹp để vẽ.

Và thế là, giữa mùa hè oi bức ấy, cô mở miệng hỏi:

“Làm người mẫu cho tôi nhé?”

Với cô, đó chỉ là một ý thích nhất thời, một trò tiêu khiển khi cuộc sống quá buồn chán. Với anh, đó là lần đầu tiên trong đời, có một người nhìn anh chăm chú đến vậy, đến mức khiến trái tim thiếu niên mười chín tuổi đập lệch đi nhịp.

Câu chuyện có lẽ đã chẳng có gì để nói, nếu sau buổi làm mẫu cuối cùng ấy, Tô Nỉ không vẽ lên eo anh một con bướm.

Và không thì thầm lời tạm biệt bên tai phải của anh.

Mà tai phải lại là tai anh không nghe được.

Cô rời đi rất nhẹ nhàng, giống như chưa từng có gì xảy ra. Trong suy nghĩ của Tô Nỉ, họ vốn dĩ khác biệt quá xa, không cần để trong lòng, sau này cũng sẽ không gặp lại.

Nhưng cô không biết, con bướm ấy, lời tạm biệt ấy, đã mắc kẹt lại trong đời Hứa Tri Bạch suốt nhiều năm.

*

Mùa hè năm ấy, cuộc đời Hứa Tri Bạch ngột ngạt đến mức gần như không thở nổi.

Bị sa thải vì khiếm thính.

Bị ông nội say r ượu mắng chửi, đổ lỗi cái c hết bố mẹ lên đầu.

Bị ném ly vào trán đến chảy m áu.

Giữa một thế giới lạnh lẽo như vậy, Tô Nỉ xuất hiện.

Cô mua thuốc, đứng dưới ánh đèn đường mờ nhạt, tự tay sát trùng vết thương cho anh, giọng nói vang lên vừa vặn ở bên tai trái, bên tai duy nhất anh còn nghe được.

Với cô, đó chỉ là tiện tay giúp đỡ.

Với anh, đó là ánh sáng duy nhất trong cả một mùa hè u ám.

Và rồi, Tô Nỉ rời đi. Bị gia đình đưa sang Đức, cắt đứt hoàn toàn với thành phố này, với phòng vẽ tranh và với cả Hứa Tri Bạch.

Cô quên anh.

Anh thì không thể quên cô.

*

Nhiều năm sau, họ gặp lại trong một bữa tiệc. Lúc này Hứa Tri Bạch đã là luật sư tinh anh, người vừa giúp vị hôn phu của Tô Nỉ thắng một vụ kiện lớn. Anh mặc âu phục sẫm màu, sống lưng thẳng, ánh mắt đen sâu, không còn chút non nớt của thiếu niên năm xưa.

Tô Nỉ khoác tay vị hôn phu, mỉm cười lịch sự: “Chào anh, rất vui được gặp.”

Giống như đây là lần đầu tiên.

Nhưng đêm đó, trong căn phòng tối, Hứa Tri Bạch kéo cô lại, ép cô nhìn vào eo mình, cái nơi đã có hình xăm con bướm từ rất lâu.

“Không nhận ra tôi? Vậy đây là gì?”

Cô từng vẽ nó lên da anh bằng trò đùa.

Anh lại khắc nó vào người bằng cả đời mình.

Bươm bướm…

*

Điều da diết nhất của câu chuyện này, không phải là họ yêu nhau muộn. Mà là khi anh yêu cô nhất, cô chỉ xem anh là thú vui mùa hè.

Khi cô bắt đầu nhận ra anh, anh đã trở thành người đàn ông đầy chiếm hữu, đầy không cam lòng, đầy những năm tháng dồn nén.

Tô Nỉ không phải người xấu. Cô chỉ quá quen với việc mình ở vị trí cao hơn người khác, quen với việc mọi thứ đến rồi đi rất nhẹ nhàng, quen với việc không cần chịu trách nhiệm cho những rung động mà mình gây ra.

Cô không nhận ra ánh mắt mình, nụ cười mình, sự trêu chọc của mình… đã đủ để thay đổi cuộc đời một người.

Còn Hứa Tri Bạch, người đàn ông bề ngoài trưởng thành nhưng quả tim ấm lại yêu cô trong sự tự ti đến tận cùng.

Một chàng trai khiếm thính, nghèo khó, mồ côi, sống trong cảm giác mình là kẻ thừa thãi của thế giới, làm sao dám thừa nhận thứ cảm xúc run rẩy trong tim khi đứng trước một tiểu thư cao ngạo, rực rỡ như ánh nắng?

Anh chỉ có thể giữ nó lại.

Giữ suốt nhiều năm.

Giữ đến mức, biến nó thành hình xăm trên cơ thể.

*

Yêu là tỉnh táo mà vẫn tự nguyện chìm xuống. Câu này, nếu đặt lên người khác, có thể chỉ là một câu nói đẹp. Nhưng đặt lên Hứa Tri Bạch và Tô Nỉ, nó lại giống như một lời kết án dịu dàng dành cho cả hai.

Hứa Tri Bạch chưa từng yêu trong mù quáng. Anh biết rất rõ Tô Nỉ của năm mười chín tuổi là người như thế nào.

Cô cao ngạo, tùy hứng, thích thì trêu chọc, chán rồi thì rời đi. Cô nhìn anh bằng ánh mắt tò mò của một người đang thưởng thức một món đồ thú vị, chứ chưa từng nhìn anh như một con người có trái tim đang run lên vì mình.

Anh biết hết.

Biết cô không để anh trong lòng.

Biết cô rời đi nhẹ nhàng đến mức gần như không để lại dấu vết.

Biết con bướm ấy, với cô, chỉ là một nét vẽ vui tay.

Nhưng anh vẫn yêu.

Không phải yêu vì không biết, mà yêu vì biết quá rõ.

Anh yêu trong tỉnh táo, yêu trong ý thức rất rõ rằng mình đang tự bước xuống một vũng lầy không lối thoát. Anh không hề bị lừa dối, không hề bị ngộ nhận. Anh chỉ đơn giản là… không thể ngăn trái tim mình đập vì cô.

Đó mới là điều đau nhất.

Còn Tô Nỉ, khi gặp lại Hứa Tri Bạch, cô không còn là cô gái vô tư năm nào.

Cô nhìn thấy ánh mắt anh.

Không còn là ánh mắt của thiếu niên đứng bên cửa sổ phòng vẽ tranh, bị cô chọc ghẹo đến đỏ cả tai.

Đó là ánh mắt của một người đàn ông đã đi qua quá nhiều năm tháng, đã nuốt quá nhiều tổn thương vào lòng, đã dồn nén quá nhiều cảm xúc không được đáp lại. Ánh mắt ấy sâu, nặng, và đầy tính chiếm hữu.

Cô hiểu.

Hiểu rằng người đàn ông này nguy hiểm.

Hiểu rằng anh không còn là người có thể bị cô trêu chọc, bị cô điều khiển cảm xúc như trước.

Hiểu rằng nếu bước lại gần, cô sẽ không còn dễ dàng rút lui.

Nhưng cô vẫn bị cuốn vào.

Giống như một con thiêu thân biết rất rõ ngọn lửa phía trước có thể thiêu rụi mình, nhưng vẫn không cưỡng nổi ánh sáng của nó.

Tô Nỉ từng vô tình tạo ra một giấc mơ mùa hè cho Hứa Tri Bạch.

Một giấc mơ có mùi dầu thông, có ánh nắng hắt qua cửa sổ, có tiếng ve kêu inh ỏi, có hơi thở lẫn vào nhau trong căn phòng vẽ tranh, có con bướm nhỏ nằm trên làn da ấm nóng của thiếu niên.

Với cô, đó chỉ là một đoạn ký ức mờ nhạt.

Với anh, đó là nơi trái tim anh bị giữ lại.

Anh không bước ra khỏi mùa hè ấy.

Anh lớn lên, trưởng thành, trở thành luật sư, trở thành người đàn ông khiến người khác nể sợ… nhưng trái tim anh vẫn mắc kẹt lại ở căn phòng vẽ tranh năm mười chín tuổi.

Anh không rời khỏi giấc mơ.

Anh mang giấc mơ ấy theo mình, khắc nó lên da thịt, giữ nó trong tim, để mỗi ngày trôi qua đều sống cùng ký ức về cô.

Và đến khi họ gặp lại…

Thứ đảo ngược không chỉ là thân phận, không chỉ là vị trí, mà là cảm xúc.

Người từng đứng ở trên cao, hờ hững nhìn xuống, giờ đây là người bị ánh mắt kia siết chặt đến nghẹt thở.

Người từng xem đối phương là “một thú vui mùa hè”, cuối cùng lại là người không thể thoát khỏi sức hút của chính người ấy.

Tô Nỉ phải trả giá.

Không phải bằng sự dằn vặt, không phải bằng nước mắt.

Mà bằng chính trái tim mình.

Cô yêu anh.

Yêu người thiếu niên năm xưa từng lặng lẽ đứng trước cửa sổ.

Yêu người đàn ông hiện tại mang trong mình cả một bầu trời u tối và một tình yêu dai dẳng đến cố chấp.

Yêu trong sự tỉnh táo, biết rõ mình đang bước vào một mối quan hệ đầy giằng xé, đầy chiếm hữu, đầy những năm tháng chưa từng được hóa giải.

Nhưng vẫn yêu.

Bởi vì, suy cho cùng, người bị mắc kẹt trong giấc mơ mùa hè năm ấy… đến cuối cùng, không chỉ còn mình Hứa Tri Bạch nữa.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nguyệt Quý

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN