logo
REVIEW>> HOA HỒNG LÀ DO TÔI TRỘM
hoa-hong-la-do-toi-trom
Tìm truyện

HOA HỒNG LÀ DO TÔI TRỘM

Tác giả:

Cao Quảng Khôn

Độ dài: 103

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 12

Giới thiệu:

Hoa hồng là do em t rộm, người anh yêu là do em g iết. Không yêu anh là giả, muốn quên anh là thật. Nếu em có súng, em có thể bảo vệ anh, cũng có thể g iết c hết anh. Nhưng cuối cùng em vẫn sẽ lén lút vứt nó đi, lảo đảo chạy về phía anh và nói rằng em rất sợ.

- La Fille de Berlin –

Thời đại học, nam thần của học viện Ngoại giao Tư Khiên và hoa khôi khoa Vũ đạo Thẩm Phồn Chi là cặp đôi có nhan sắc cực phẩm nổi tiếng khắp trường. Tuy nhiên, trong lòng Thẩm Phồn Chi hiểu rất rõ, Tư Khiên chỉ lấy cớ theo đuổi cô để tiếp cận cô bạn mập mạp Ôn Noãn ở phòng ký túc xá bên cạnh mà thôi.

Vào ngày tốt nghiệp, Tư Khiên tỏ tình với Ôn Noãn, Thẩm Phồn Chi vì thế mà ốm nặng một trận.

Sau khi tỉnh lại từ giấc mộng dài, cô phát hiện bản thân đã trở thành vợ của Tư Khiên.

….

Thẩm Phồn Chi luôn cảm thấy Tư Khiên thích một cô gái khác cùng lớn lên trong đại viện với bọn họ.

Sau đó, vào thời đại học, cô đã mượn danh nghĩa của cô ta để yêu anh suốt nhiều năm, cho đến khi lời nói dối bị vạch trần, cô mới tháo chạy trong hoảng loạn.

Vài tháng sau, bọn họ gặp lại nhau tại Moscow, anh đứng ở nơi đầu gió đợi cô, trộm lấy đóa hoa hồng do chính tay mình trồng để tặng cho cô.

"Thẩm Phồn Chi, hoa hồng là anh trộm, nhưng cũng là vì em mà trồng."

"Giống như việc em mượn tên người khác để yêu anh, cái tên là giả, nhưng tình yêu là thật."

***

“Múa ba lê là điệu nhảy được thực hiện bởi tâm hồn con người.” *

Thế nhưng, Thẩm Phồn Chi của những năm tháng thơ bé ấy đã chẳng thể hiểu hết được từng con chữ sâu sắc và ý nghĩa đó. Khi cô đến với bộ môn nghệ thuật này, nó dường như chỉ là nơi bấu víu cho linh hồn đang lạc lõng bên bờ vực thẳm mà thôi.

Thật ra, nếu xét về gia thế và các mặt thì ngay từ thơ bé Thẩm Phồn Chi đã không hề thiếu thứ gì. Bố cô làm việc ở cục An ninh quốc gia, mẹ cô là nhà ngoại giao. Vì công việc bố mẹ có tính chất đặc thù, thế nên cô thường xuyên phải đón sinh nhật một mình. Những ánh nến lấp lánh rạng rỡ đủ sắc màu, chiếc bàn ăn với tràn đầy những món ngon cô yêu thích cũng không làm vơi đi sự tủi thân và cô độc của cô.

Khi ấy, trái tim Thẩm Phồn Chi luôn mông lung những nỗi buồn man mác. Cô muốn được gặp gỡ các bạn trong đại viện, muốn cùng mọi người vui chơi trò chuyện về đủ thứ trên đời. Thế nhưng, những đứa trẻ ở đây lại xem cô là một phần tách biệt. Bọn nhóc cảm thấy rằng công việc của bố cô sẽ đem lại sự rình mò á c ý và hơn hết là hiểm nguy cận kề. Vì vậy, khi có sự việc không may xảy ra, họ sẽ tìm cách đổ lỗi lên cô.

Từ đấy, Thẩm Phồn Chi thu mình vào chiếc vỏ bọc của bản thân. Cô nhạy cảm và vô cùng hiểu chuyện. Khung cửa sổ nhìn ra bầu trời với cây ngân hạnh cao lớn là khoảng không mà cô yêu thích nhất. Cô có thể nghe được tiếng cười đùa của các bạn đang chơi bên kia tường, sẽ thấy những lần ai đó trèo cây để lấy bóng xuống. Khoảnh khắc ấy, thật bình yên và ấm áp.

Trong đại viện, nếu nói về những đứa trẻ nổi bật nhất có lẽ là hai cái tên Tư Khiên và Ôn Noãn. Một bên cao ráo đẹp trai, thông minh trưởng thành so với độ tuổi. Một bên thì dễ thương đáng yêu, hay đem bánh ngọt chia cho mọi người. Thế nên, chỉ cần là có lễ hội gì thì cặp đôi “tiên đồng ngọc nữ” này luôn được lựa chọn hàng đầu, một người đàn một người hát, thật thích mắt.

Còn Thẩm Phồn Chi thì lại thân thiết với Phó Thiếu Tân, nhóc mập mạp và tiểu ma vương quậy phá, chẳng ra làm sao cả. Cũng chỉ có cậu là quan tâm và yêu thương cô thật tâm. Cho dù có chuyện gì xảy ra thì cậu sẽ luôn đứng về phía cô, bảo vệ chở che cho cô vô điều kiện.

Vậy nên, vào năm tám tuổi, khi Thẩm Phồn Chi theo bố rời khỏi nơi chứa ký ức đau buồn này, Phó Thiếu Tân đã bất lực và khổ sở đến mức thề rằng, sau này chỉ cần điều mà cô muốn thì cậu sẽ dốc hết toàn lực thực hiện cho cô, để bù đắp lại những giọt nước mắt chia xa trước đây.

Vì thế, khi nghe Thẩm Phồn Chi nói ra kế hoạch giả dạng Ôn Noãn và lấy trộm tình yêu của Tư Khiên, Phó Thiếu Tân đã không chút do dự đồng ý. Chỉ cần có thể giúp được cô, cậu không hề tiếc điều gì.

Thẩm Phồn Chi là một cô gái tựa như đoá hoa hồng nhung rực rỡ và ngập tràn sức sống. Thế nhưng, ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc hoàn mỹ đó là sự tự ti và cố chấp. Vậy nên, cô đã đánh mất những năm tháng thanh xuân tươi đẹp, mang theo hành trang bước sang xứ người lạnh lẽo là miền ký ức về mùa hè đau thương tuyệt vọng.

Thế nên, Thẩm Phồn Chi ghét mùa hè. Bởi vì nó nhắc cho cô nhớ về lần ly biệt nơi đại viện, ánh mắt xao xuyến của Tư Khiên dành cho Ôn Noãn. Rồi cũng là mùa hè năm cô tốt nghiệp đại học, giữa tiếng ve râm ran và ánh mặt trời nóng cháy, Tư Khiên quyết định tỏ tình với mối tình đầu Ôn Noãn…

Tương tư trong cô như chiếc diều đứt dây, ngả nghiêng bay vào bầu trời, dây cước cứa ngang qua trái tim Thẩm Phồn Chi thành vết thương sắc lẹm, đau đớn khôn nguôi. Và cô đã phải chật vật bay sang nước ngoài quên đi tất cả.

Tình yêu, không xuất phát từ sự chân thành, chỉ cần một chút giông bão cũng có thể khiến nó vỡ tan tành.

Mà Thẩm Phồn Chi lại dựa vào Ôn Noãn để trộm lấy tình cảm của Tư Khiên, thật đáng đời.

Thế nhưng, Thẩm Phồn Chi không biết, sở dĩ bấy lâu nay cô dễ dàng che giấu hết thảy mà không bị vạch trần chẳng qua là do Tư Khiên đang ngầm tiếp tay đồng ý. Từ đầu đến cuối, người trong mắt anh tim anh luôn là cô chứ không phải là Ôn Noãn. Nhưng không biết sai lầm ở đâu lại dẫn đến sự hiểu lầm tai hại này. Để rồi, khiến con đường tình của anh như thuyền nhỏ lênh đênh trên biển lớn, từng cơn dập dìu.

Lúc nhỏ, Tư Khiên luôn không thể rời mắt khỏi cô bé Thẩm Phồn Chi. Cô như ánh nắng ban mai, chói chang và xinh đẹp đến mức anh không dám ngước nhìn. Vây quanh cô còn là kỵ sĩ Phó Thiếu Tân một bước không rời. Cho dù anh có muốn đến gần cô cũng thật khó.

May mắn nhất là những lần quả bóng mắc trên cây ngân hạnh, Tư Khiên sẽ vội vàng trèo lên cao, sau đó thấy Thẩm Phồn Chi bên ô cửa nhỏ, đẹp đến nao lòng. Hoá ra, quyến luyến và say mê một người chỉ là trong chớp mắt. Mà anh, đã lỡ đánh rơi trái tim mình rồi.

Thế nhưng, thời gian sau Thẩm Phồn Chi lại rời đại viện. Tư Khiên cuống cuồng nhảy từ cao xuống gãy chân, anh vừa hoảng vừa rối, gọi tên cô trong vô vọng. Đáng tiếc, cô đi rất nhanh, cũng chưa một lần ngoảnh lại. Nhân duyên của bọn họ, như sợi tơ mềm, càng để ý lại càng khó gỡ, cứ đan xen từng vòng phức tạp.

Gặp lại nhau lần nữa đã là câu chuyện của nhiều năm xa cách, mỗi người đều mang trên vai gánh nặng và trách nhiệm của bản thân.

Tư Khiên giờ đây là người đàn ông trẻ tuổi xuất sắc đầy triển vọng của Bộ ngoại giao. Thẩm Phồn Chi cũng theo nghiệp múa ba lê và giành nhiều giải thưởng ưu tú. Tương lai của bọn họ, vẽ nên những sắc màu sặc sỡ nhưng dường như vẫn thiếu gì đó để bức tranh trở nên hoàn thiện.

Có lẽ đó là tình yêu và sự bỏ lỡ.

"Anh cũng biết bí mật của em rồi đấy!"

"Gì cơ?"

"Chuyện em ghét mùa hè nhất là giả đấy. Em thích nhất, thích nhất chính là mùa hè!"

"Tại sao?"

"Không nói cho anh biết đâu!"

Bởi vì chúng ta rồi sẽ cùng nhau đón nhận một mùa hè rực rỡ và nồng nhiệt nhất.

Rõ ràng là Tư Khiên và Thẩm Phồn Chi đều dành cho nhau những tình cảm đặc biệt. Thế nhưng, bọn họ lại chưa từng nói về cảm xúc thật lòng. Vì thế, khi biến cố kéo đến, từng người đều chọn cách bảo vệ nhau mà quên mất rằng, chỉ khi mở lòng mới thật sự là yêu.

May mắn thay, sau cơn sóng gió, cả Tư Khiên và Thẩm Phồn Chi đều không chịu buông bỏ. Họ bước vào một cuộc hôn nhân dẫu chông chênh nhưng lại kiên định đến bất ngờ. Thuyền nhỏ cứ thế, vượt muôn trùng khơi, đi về phía mặt trời.

"Anh có một khoảng sân rất rộng, rộng đến mức có thể trồng đủ bốn trăm triệu đóa hồng. Mỗi buổi sáng sớm, anh đều cầm một quyển sách ngồi trước cửa, chờ đợi em - Người đã mang theo bốn trăm triệu đóa hồng đi - Trở về."

"Bây giờ, trong sân không chỉ có bốn trăm triệu đóa hồng, mà trong lòng anh cũng đã có hình bóng em từ rất lâu rồi."

Thẩm Phồn Chi ngắm nhìn những đóa hồng xinh đẹp, nở nụ cười rạng rỡ: "Cuối cùng em cũng đã nhìn thấy rồi!"

Bốn trăm triệu đóa hồng chỉ thuộc về riêng em.

Nở rộ vì em, nghìn lần vạn lần.

____

*: Trích câu nói nổi tiếng của Alexander Pushkin

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: ZZ

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN