logo
REVIEW>> HẠNH PHÚC NGÀY XUÂN
hanh-phuc-ngay-xuan
Tìm truyện

HẠNH PHÚC NGÀY XUÂN

Tác giả:

Quy Tuyết Tiên

Độ dài: 110

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 58

Giới thiệu:

1. Năm 24 tuổi, cô chủ xinh đẹp mắt sáng mày ngài - Quý Thư Doanh, rơi vào khủng hoảng: bố mẹ ly hôn, ông bố khốn nạn âm thầm chuyển tài sản đi nơi khác.

Qua một đêm xuân ở quán bar, sáng hôm sau tỉnh dậy, nhìn thấy người đàn ông nằm bên cạnh, Quý Thư Doanh hoảng hốt bỏ chạy trối c hết.

Hai tháng sau, cô mang theo giấy siêu âm bỏ nhà đi, đến gặp người đàn ông kia để nói chuyện.

Bùi Viễn Chi - luật sư thành viên của một công ty luật danh tiếng, tuổi trẻ tài cao, ưu tú nổi bật không chỉ nhờ gương mặt điển trai mà còn vì tính cách lạnh lùng và miệng lưỡi cay độc, được mệnh danh là “Đại ma vương Bùi”.

Quý Thư Doanh vốn tưởng sẽ không tránh khỏi một trận tranh cãi nảy lửa, ai ngờ Bùi Viễn Chi chỉ liếc qua tờ giấy siêu âm rồi thản nhiên đồng ý, cứ như đứa bé trong bụng cô chẳng liên quan gì đến anh.

Sau khi họ đăng ký kết hôn và sống chung không bao lâu, bản tính thật của Quý Thư Doanh lộ rõ.

Màn đêm buông xuống, cô kéo vạt áo người đàn ông, nhỏ giọng thử thăm dò: "Ga trải giường không phải vải cotton Ai Cập, nằm không thoải mái."

"Phòng tắm không có bồn tắm, em muốn ngâm mình cũng không được."

"Chồng, anh cố gắng kiếm tiền nhé, để em với em bé được ở biệt thự~"

Nghe vậy, người đàn ông sau bàn làm việc ngẩng đầu, liếc nhìn cô: "Ngủ đi, trong mơ em muốn gì cũng có hết."

Quý Thư Doanh: "..."

2. Hai người, hai tính cách, hai xuất thân khác nhau một trời một vực, ai cũng chắc mẩm chưa đầy nửa năm Quý Thư Doanh sẽ ly hôn.

Nhưng không ngờ, sự nghiệp của Bùi Viễn Chi ngày càng thăng tiến như diều gặp gió. Quý Thư Doanh cũng chuyển từ căn nhà nhỏ cũ kỹ trong khu trường học sang căn hộ cao cấp 300 mét vuông, rồi trở thành bà chủ căn biệt thự xa hoa trị giá hàng tỷ. Đám người chờ xem drama của cô đều phải mở rộng tầm mắt.

Ngay sau đó, tin tức “Tập đoàn tài phiệt nhà họ Bùi nhận lại con trai ruột” leo thẳng lên hot search.

Mọi người lại hóng drama mới, nhưng thứ bọn họ chờ được là:

Chủ nhân tương lai nắm trong tay khối tài sản hàng trăm tỷ của tập đoàn nhà họ Bùi lại cầm cổ chân mảnh mai của cô gái trong lòng, anh cúi xuống mang vớ giữ ấm và dép bông cho cô. Giọng nói vẫn luôn lạnh lùng lại trở nên dịu dàng: “Sàn lạnh, coi chừng bị cảm.”

Cô gái khẽ hừ một tiếng, ngón tay nghịch cà vạt anh: “Sau này vẫn phải nộp đủ lương tháng đấy nhé, tiền của anh phải để cho em và bé con tiêu, không được học theo bố em.”

Trợ lý bên cạnh vốn nghĩ cậu chủ sẽ từ chối yêu cầu vô lý này…

Nào ngờ, Bùi Viễn Chi chỉ dí trán cô, dịu giọng đáp: “Được, của em hết.”

Ngày hôm sau, tiêu đề mới đổi thành: Toàn bộ tài sản cậu chủ Bùi đứng tên bao gồm cổ phần, biệt thự, du thuyền, trang sức,… đều được chuyển từng phần sang cho vợ là Quý Thư Doanh.

Mọi người: ??? Đại m a vương trong truyền thuyết đâu rồi???

***

Trong cuộc sống, rượu luôn là một thứ rất thu hút sự chú ý và được lòng con người ta, bởi khi vui người ta có rượu ở bên, mà lúc buồn cũng có rượu giải sầu. Chẳng qua, rượu có chỗ tốt thì đương nhiên cũng phải có chỗ xấu.

Đó là, uống say thì thường hay làm càn.

Nếu thời gian có thể quay ngược, vậy ít nhất là Quý Thư Doanh trong thời điểm nhận được kết quả xét nghiệm khám thai đó sẽ không chút do dự quay về một tháng trước để gõ vào đầu bản thân mấy cái cho tỉnh táo lại. Chỉ cần ngày đó cô không tới quán bar uống rượu tới quên trời quên đất, còn gọi cả “người mẫu nam” tới giải sầu thì có lẽ câu chuyện đã rất khác rồi.

Nhưng tiếc là thời gian lại không thể quay ngược và sự thật là Quý Thư Doanh không chỉ “vô tình” ngủ với một người đàn ông xa lạ, “vô tình” gặp lại người ấy ở công ty đối thủ mà còn phát hiện ra bản thân đã mang thai ngay sau đó vài ngày.

Hóa ra người đã có một đêm xuân nồng cháy với cô lại chính là vị Luật sư danh tiếng lẫy lừng trong ngành, là người mà dù mồm miệng không bao giờ nể nang ai nhưng vẫn được vô số cô gái ngưỡng mộ vì vẻ ngoài đẹp trai, học thức cùng năng lực cực kỳ xuất chúng của mình – Bùi Viễn Chi.

Từ nhỏ tới lớn Quý Thư Doanh vốn luôn là cô công chúa nhỏ của cha mẹ, được yêu thương, nâng niu như báu vật, mưa không đến mặt nắng chẳng tới đầu. Sự nuông chiều ấy đã tạo nên một Quý Thư Doanh kiêu kỳ, tự tin, một cô chủ lớn lên với một cuộc sống hết sức thuận lợi. Nhưng chính thời điểm quen biết Bùi Viễn Chi ấy, đó lại là những ngày tháng biến động nhất trong hơn hai mươi năm sống trên đời của Quý Thư Doanh.

Người cha mà cô từng sùng bái, yêu mến nhất trên đời bỗng biến thành một kẻ tệ bạc, khốn nạn, gia đình từng khiến người khác phải ngưỡng mộ của cô cũng chỉ còn lại một lớp vỏ bọc vô nghĩa. Cú sốc ấy không chỉ làm thay đổi con người cô mà còn khiến cuộc sống của cô rẽ sang một con đường mà cô chưa từng nghĩ đến và khởi đầu đó là Bùi Viễn Chi.

Khi cầm tờ giấy khám thai trên tay, Quý Thư Doanh không thể tưởng tượng được một sinh mệnh nhỏ bé lại bất chợt tới với cô như thế. Sinh mệnh này, là máu mủ của cô, là sự liên kết mật thiết nhất trên đời này với cô, nhưng đứa bé lại tới không đúng lúc chút nào, cả về thời điểm lẫn đối tượng.

Trừ đêm ở quán bar đó, Quý Thư Doanh gần như không có bất cứ quen biết hay liên hệ gì với Bùi Viễn Chi hết. Chưa kể, trong ấn tượng ít ỏi của cô về anh, con người này không có một chút phong thái của “người cha tốt” nào, cư xử thì lạnh nhạt, lời nói thì lúc nào cũng như đang phản biện trước tòa vậy.

Nhưng một bàn tay vỗ không ra tiếng, dù anh có không giống một người cha tốt thì trách nhiệm với đứa trẻ trong bụng cô vẫn phải có một nửa của anh. Vì vậy, trong lúc hoang mang nhất không biết phải bộc bạch với ai, Quý Thư Doanh quyết định quay về tìm kẻ đầu sỏ. Cô có thể không cần anh chịu trách nhiệm, nhưng ít nhất cô phải mắng anh được mấy câu thì mới giải tỏa được sự ấm ức trong lòng.

Thật ra ban đầu Quý Thư Doanh từng không định giữ đứa bé, thậm chí cô đã hẹn lịch phẫu thuật và bắt Bùi Viễn Chi phải đi cùng mình trong ngày hôm đó. Nhưng khi đi đến bước cuối cùng, Quý Thư Doanh bỗng nhận ra đứa bé này quan trọng với cô hơn cô tưởng rất nhiều.

“Bố của cô trở thành bố của người khác.

Cô không thể lựa chọn, cũng không thể thay đổi.

Nhưng, đứa bé này mãi mãi là con của cô, sinh ra bằng tình yêu của cô.”

Thế là, cô hỏi: “Bùi Viễn Chi… Nếu tôi nói, tôi đổi ý rồi, tôi muốn sinh đứa bé này thì sao?”

“Nếu em muốn sinh…” Bùi Viễn Chi dừng lại một chút, rồi nhanh chóng đáp: “Vậy thì chúng ta kết hôn.”

Chuyện kết hôn với Quý Thư Doanh chính là điều ngoài ý muốn nhất trong những điều ngoài ý muốn của Bùi Viễn Chi. Cũng giống như Quý Thư Doanh, việc Bùi Viễn Chi trải qua một đêm cùng Quý Thư Doanh hoàn toàn là một sự cố mà anh không lường được và cả chuyện cô mang thai nữa.

Nhưng chuyện gì xảy ra thì đã xảy ra rồi, Bùi Viễn Chi không phải người đàn ông ăn xong chùi mép, trốn tránh trách nhiệm. Nếu Quý Thư Doanh đã muốn giữ lại đứa trẻ, vậy thì trách nhiệm của anh là phải chăm sóc và bảo vệ hai mẹ con họ. Một lớn một nhỏ, cứ thế, Bùi Viễn Chi có thêm một vợ một con. Tuy rằng con thì chưa biết sau này có dễ chăm hay không nhưng mẹ thì chắc chắn là không dễ.

Ngay từ những lần gặp đầu tiên Bùi Viễn Chi đã biết Quý Thư Doanh là một người quen được người khác thuận theo, chỉ là khi thật sự sống cùng nhau rồi anh mới biết, “công chúa nhỏ” này còn khó chiều hơn anh tưởng tượng nhiều. Nhưng ai bảo phụ nữ có thai là lớn nhất chứ? Huống hồ đây còn là phụ nữ có thai nhà anh.

Nên dù có phải xắn tay áo xuống bếp làm đồ ăn, đọc truyện dỗ cô ngủ, bóp chân cho cô, sửa bình nóng lạnh hay đi mua đồ lót cho cô thì luật sư Bùi đều phải làm hết. Trước đây thời gian biểu hàng ngày của Bùi Viễn Chi là những khung giờ cố định, nhưng sau khi Quý Thư Doanh xuất hiện, dường như thời gian của anh đã biến thành “lấy Thư Doanh làm chủ, tất cả xoay quay Thư Doanh” rồi.

Chỉ là, có vẻ những điều này cũng không tệ lắm.

Quý Thư Doanh không phải một cô gái quá khéo léo hay có cách cư xử có thể làm vui lòng tất cả mọi người. Cô lạc quan, kiêu kỳ, hiếu thắng, thậm chí là hơi cố chấp, nhưng chính những điều đó lại khiến cô trở nên tràn đầy sức sống hơn, khiến người ta cảm thấy rằng, Quý Thư Doanh phải như vậy thì mới là Quý Thư Doanh.

Nhưng không chỉ vậy, Bùi Viễn Chi còn được chứng kiến nhiều khoảnh khắc ít ai thấy hơn của cô. Đó là một Quý Thư Doanh ngoài lạnh trong nóng, miệng cứng lòng mềm, một Quý Thư Doanh vừa đáng yêu vừa tinh nghịch, vui trong công khai buồn trong lặng lẽ.

Rồi chẳng biết từ bao giờ, những việc làm vốn chỉ xuất phát từ trách nhiệm bỗng xen lẫn cả những tình cảm phức tạp trong đó. Mười phút trước cô mới nói muốn đổi sang căn nhà thoải mái hơn, mười phút sau anh đã đi xem thông tin của các căn hộ cao cấp, biết người yêu cũ còn tơ tưởng với cô, anh lập tức thể hiện thân phận chồng sắp cưới của mình, nghe tin cô định thuê trai trẻ giả làm bạn trai, anh cũng phải điện ngay về để bóp vỡ ý định đó từ trong trứng nước.

Đôi khi có rất nhiều chuyện chúng ta sẽ không thể khống chế được theo ý của mình, và điển hình nhất chính là tình cảm. Người đến chính là duyên, duyên ở là có phận, tình yêu sét đánh là ông trời dẫn lối nhưng tình yêu bồi đắp qua từng ngày mới là điều thường thấy trên đời.

“Đèn đỏ chuyển sang màu xanh, tiếng cười nói của một nhà ba người trở nên nhỏ dần, tan vào làn gió mùa hè.

Mặt trời ngả về phía Tây, ánh chiều tà rực rỡ như vàng ròng nóng chảy nhảy nhót, nhuộm cam cả đường chân trời thành. Làn xe cộ tấp nập của trong thành phố như được dát một lớp ánh sáng vàng mềm mại của ánh hoàng hôn.

Làn gió se lạnh khẽ thổi, ba bóng người dài ngắn khác nhau dần kéo dài ra, trông vô cùng yên bình ấm áp.

Quãng đời còn lại rất dài, chỉ có tình yêu nồng cháy vĩnh hằng đọng lại trong giây phút viên mãn nhất.”

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Bom, Hồng Socola - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN