logo
REVIEW>> GIÓ XUÂN SAY LÒNG NGƯỜI
gio-xuan-say-long-nguoi
Tìm truyện
Donate

GIÓ XUÂN SAY LÒNG NGƯỜI

Độ dài: 129

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 1091

“Trái tim nếu ví như sương giá

Ngưng đọng biết bao câu chuyện xưa

Chìm vào trong ánh mắt

Cùng người tan biến chảy trôi.

Ái tình nếu ví như sương giá

Ngàn dặm này như con sóng rong ruổi

Có thể chăng cũng chạm đến trời trong xanh.

Mây bị màn đêm che giấu

Phải làm sao để phiêu dạt

Tìm nơi chốn dừng chân

Trăng rơi trên vai, dặm đường tăm tối

Sợi tơ nhuộm lên những khát vọng.” *

Kiếp trước, một hồi ảo mộng, bi kịch rách nát, vỡ tan thương tổn.

Lần đầu tiên tiểu cô nương Thôi Lan Thù nhìn thấy chàng thiếu niên Tần Mạch cưỡi ngựa trên phố, đã đem lòng nhung nhớ yêu thương. Rồi một đạo thánh chỉ ban xuống, buộc lại tơ duyên hai người. Lúc ấy, trái tim nàng vui mừng nhảy nhót không yên, những tưởng rằng là thiên ý chiều lòng người, đem tương tư của nàng kết thành nguyệt hồng, sóng bước bên nhau.

Lúc bấy giờ, Thôi Lan Thù xinh đẹp như tranh, tinh thông cầm kỳ thư hoạ, dịu dàng hiểu biết, là mỹ nhân xuất sắc chốn Kinh Thành phồn hoa rộng lớn. Tần Mạch lại là nhi tử duy nhất của trưởng công chúa, được đích thân Hoàng đế Đại Chu đặc cách phong Vương. Hắn dung mạo xuất chúng, văn võ song toàn, tính cách tàn nhẫn lạnh nhạt lại thâm sâu trầm ổn, xứng danh là lưỡi đao của thiên tử, người người e ngại khiếp sợ.

Đoạn nhân duyên này với Thôi Lan Thù chính là một giấc mộng đẹp mà nàng chỉ dám mong cầu. Thế nên, dù nghe rất nhiều lời bàn tán về Tần Mạch và người trong lòng của hắn, nàng vẫn tin vào tình yêu của mình. Có lẽ, thời gian và sự chân thành của nàng, sẽ khiến cho Tần Mạch mềm lòng, hồi tâm chuyển ý.

Chỉ là, Thôi Lan Thù không biết rằng, trong tình yêu, ngay từ khi nàng động lòng thì nàng đã thua mất rồi. Vì thế, đến cùng, nàng cũng không giữ được cả trái tim và sinh mệnh. Cứ thế, chìm vào vực thẳm.

***

Năm ấy, mùa đông rất lạnh, lễ thành hôn của Thôi Lan Thù lại là ngày đại tuyết, mưa giăng khắp lối. Dường như, đến ông trời cũng cảm thấy tương lai mịt mờ và đau thương của nàng. Chỉ là khi ấy, nàng mang theo tình yêu nhiệt tình nóng cháy tựa dung nham trên núi cao, chấp nhất đến ngu ngốc khờ dại muốn phá vỡ từng lớp băng kiên cố giá rét đó. Để rồi, nàng bị nó huỷ hoại không thương tiếc.

Ba năm trôi qua, Tần Mạch vẫn lãnh đạm xa cách với Thôi Lan Thù. Cho dù, nàng có làm bao nhiêu điều đi chăng nữa, đều không thể đổi lại cái quay đầu của hắn. Từng chút một lạnh lẽo phủ lên trái tim nàng, đau đến vô tận. Thế nhưng, nàng vẫn kiên trì cho rằng, chỉ cần bản thân nỗ lực và bao dung, biết đâu, biết đâu hy vọng vẫn còn.

Và rồi, trong những năm tiếp theo, quả thật Thôi Lan Thù đã nhìn ra được chút đặc biệt dịu dàng trong mắt Tần Mạch dành cho nàng. Hắn cùng nàng viên phòng, cùng nàng yên bình trải qua những tháng ngày dài trong nhẹ nhàng ấm áp. Dường như, đó là những khoảnh khắc hạnh phúc vui vẻ nhất của nàng. Cho đến khi, sự thật bắt đầu hé mở.

Hoá ra, không phải Tần Mạch chưa yêu nàng nên luôn lạnh nhạt vô tình. Mà bởi vì, trong lòng hắn cất giấu hình bóng một người, tình yêu ấy thầm lặng và chôn sâu đến nỗi, nàng đã tưởng rằng, những lời đồn đoán trước kia đều không phải là sự thật. Hôn nhân này với hắn là một sự cưỡng ép và hắn xem nàng là lớp nguỵ trang cho mình, bảo vệ người hắn yêu.

Tựa như mũi dao đâm vào lồng ngực, âm ỉ, nhức nhối, vụn vỡ đến nát tan. Nàng cuối cùng đã hiểu được mọi chuyện. Chung quy, chỉ là nàng có tình mà thôi. Còn hắn nào sai gì cơ chứ? Là nàng tự huyễn hoặc bản thân bằng chút dịu dàng của hắn. Cuối cùng, hư ảo dối trá, lừa mình gạt người.

***

Rồi một hồi biến cố á m s át xảy ra.

Mũi tên mang theo sự c hết chóc xé gió lao vút đến, Thôi Lan Thù không chút do dự lấy thân mình chặn hướng nó. Cơn đau ập đến theo mùi máu trộn lẫn hương vị tanh nồng. Nhanh đến mức nàng vẫn chưa kịp quay đầu nhìn lại Tần Mạch lần cuối. Nhanh đến mức nàng chỉ có thể vô lực ngã xuống nền tuyết trắng xoá, ướt đẫm màu đỏ tươi.

Cuộc đời của Thôi Lan Thù, cứ thế kết thúc.

Mặt trăng trên cao không cách nào với tới.

Trái tim người cũng cách xa không thể nào chạm đến.

“Đêm tối trầm lặng tựa như mực

Một đời ẩn nấp như mưa dập cánh bèo

Còn nhớ khúc nhập trận Lan Lăng

Đến nay vẫn nghe thấy tiếng trống trận.

Mưa rơi thành đại dương

Ở giữa nơi vực thẳm

Quên đi dáng vẻ của mình

Tuyết phủ xuống chông gai cùng hoang vu

Nào sợ gì, cứ chôn vùi tất cả.” *

***

Linh hồn Thôi Lan Thù lang thang giữa trần gian, tận mắt chứng kiến những chuyện sau đó. Nàng nhìn thấy vương phủ của Tần Mạch đóng cửa im lìm mấy tháng. Thấy nhũ mẫu của nàng từng ngày khóc nấc nghẹn ngào đập cửa cầu xin đem thân xác nàng đi chôn cất.

Thôi Lan Thù không hiểu, rốt cuộc Tần Mạch tại sao phải đối xử như thế với nàng. Cho dù giữa bọn họ là hôn nhân không tình yêu thì tình nghĩa phu thê bao năm nay cộng với việc nàng vì hắn mà c hết, không thể cho nàng đắp nấm mồ nhỏ hay sao. Hắn sao có thể nhẫn tâm đến mức, không để nàng nhập thổ, lạc xuống Vong Xuyên đầu thai kiếp khác.

Phải chăng, bởi vì nàng đã khiến hắn mất đi người trong lòng. Thế nên, xứng đáng thân hoá tro tàn, vạn kiếp không thể siêu sinh.

Thôi Lan Thù cứ phiêu lãng như vậy, mơ màng lại đến trước Phật đường, thấy được bóng dáng tựa thân quen lại trở nên xa lạ.

Bóng dáng hắn bước đi tiêu điều cô độc, tóc bạc rối tung khẽ bay theo gió, khi hắn quay đầu lại, đôi mắt lộ ra đầy tơ máu lại trống rỗng vô hồn như mất đi sinh khí. Bỗng nhiên, nàng dường như muốn khóc. Còn đâu là Tần Mạch mà nàng từng yêu kia chứ, còn đâu cốt cách phi phàm, dáng vẻ bễ nghễ kiêu ngạo khí chất long phượng cao quý kia chứ? Chỉ còn là tấm lưng gầy yếu tương tự mà thôi.

Thôi Lan Thù muốn hỏi hắn rất nhiều điều. Nhưng là, không thể. Bóng đêm phủ vây, cuốn trôi linh hồn nàng chìm vào tĩnh lặng.

“Trái tim nếu ví như sương giá

Đạp đổ gian nan, chẳng phí hoài

Trăm ngàn dòng ý nghĩ

Quật cường với tín ngưỡng của ta.

Ái tình nếu ví như sương giá

Là vạn dặm khốn cùng, chưa từng quên

Hoa nở hoa rơi, chỉ mong người bình an

Đến lúc nhìn lại, ngắm núi cao sông dài.” *

***

Ngoài trời tuyết rơi dày, bông tuyết đọng trên khoé mi rồi cứ thế kết thành lớp băng mỏng. Thôi Lan Thù đã đứng bên ngoài phòng, chờ đợi lâu thật lâu. Thế nhưng, lòng nàng lại tĩnh lặng như mặt biển đêm, không vướng chút sóng gió nào. Bởi vì, nàng biết tất cả chỉ mới bắt đầu mà thôi.

Thôi Lan Thù trùng sinh, quay trở về năm mười lăm tuổi, ngay lúc mới thành hôn với Tần Mạch.

Đã trải qua cả kiếp người, nếm đủ những chua cay mặn ngọt, rời bỏ thế gian khi chỉ mới vừa hai mươi hai tuổi, Thôi Lan Thù như hiểu thấu hết mọi chuyện xảy ra trên đời.

Chung quy, tình yêu không thể cưỡng cầu. Là nàng, ngay từ ban đầu đã tự đánh giá cao bản thân. Thế nên, mới từng bước lâm vào bi kịch như thế. Lần này, ông trời cho nàng cơ hội sửa sai, nàng nhất định sẽ không để cho vận mệnh tuỳ ý huỷ hoại nữa. Nàng sẽ sống tốt, bảo vệ từng người thân yêu, cứu lấy tỷ đệ của mình.

Bởi khoảnh khắc nàng nhớ lại khi nhìn thấy tỷ tỷ Thôi Lan Linh nằm trong khu rừng hoang, thân xác nhuộm đẫm máu, gương mặt xinh đẹp tràn đầy thương tích, lặng im vô lực trên tay nàng. Nàng ấy bị ngược đãi đến c hết. Có bao nhiêu khổ sở và đau đớn trong lòng nàng kia chứ? Tuyệt vọng và bi ai như cuồn cuộn dâng trào.

Còn Tần Mạch, kiếp trước những gì nàng nợ hắn, nàng cũng đem mạng mình bồi vào rồi, coi như duyên phận đã hết. Kiếp này, hôn nhân giữa họ vẫn không thể thay đổi, nhưng nàng nguyện rút lui, nối sợi tơ duyên cho hắn và người trong lòng. Chỉ mong khi hắn có được hết thảy, sớm ngày hoà ly để nàng rời đi.

Vì vậy, Thôi Lan Thù mang tâm thế một người không yêu không cầu mà từng bước đi vào cuộc hôn nhân này, học cách làm một người thê tử không tranh đoạt ghen tỵ, không ích kỷ giả dối, không nũng nịu mềm mại… Khách sáo, xa cách, bình tĩnh và tuyệt tình.

***

Ban đầu, Tần Mạch đối với Thôi Lan Thù không có cảm giác gì đặc biệt. Bởi vì, mối nhân duyên này là hắn bị ép buộc, người hắn yêu không phải là nàng. Thế nên, hắn không muốn cùng nàng có bất kỳ tiếp xúc nào. Thế nhưng, hắn không hiểu tại sao những điều kỳ lạ cứ liên tiếp xảy ra.

Trong giấc mơ, toàn là bóng dáng của nàng.

Hắn thấy nàng chung phòng với hắn, trong phòng có hai chậu sơn trà rất đẹp. Hàng ngày, nàng say sưa bên đoá hoa nhỏ, tắm mình dưới ánh nắng rực rỡ, khung cảnh vô cùng ấm áp. Rồi hắn thấy những lần bọn họ triền miên bên nhau dưới ánh nến. Ánh mắt nàng như rượu thơm ủ lâu năm, khiến hắn đắm chìm quyến luyến. Nụ hôn của hắn cũng vì những dục vọng tham luyến mà trở nên nồng cháy nóng bỏng.

Dường như, Tần Mạch muốn khảm sâu nàng vào tận trái tim mình.

Chỉ là, hình ảnh bắt đầu lưu chuyển và dậy sóng. Hắn thấy nàng khóc, như trân châu trong biển đêm, từng hạt rơi xuống, tan vào đại dương. Hắn lại thấy nàng cười, nụ cười chua xót đầy bi thương, ánh mắt nàng như muốn trách cứ hắn nhưng rồi lại không nỡ nói ra lời cay đắng nào. Và rồi, hắn thấy nàng nằm dưới cơn mưa tuyết, quanh thân là máu tươi lan tràn, đôi mi như cánh bướm xinh đẹp của nàng nhắm nghiền…

Cho dù, hắn có kêu gào như thế nào, nàng đều không tỉnh lại. Cứ thế, nàng tan biến vội vã giữa thế giới tràn ngập những hỗn loạn hắn không thể nào đoán định được. Nàng, bỏ lại hắn bằng cách thức tàn nhẫn nhất.

Tần Mạch không muốn tin những giấc mơ ảo ảnh đó. Nhưng khi đối diện với Thôi Lan Thù, trái tim lại bất giác đau đớn đến không thở nỗi. Mơ và thực xâu chuỗi bên nhau, nói cho hắn biết rằng, kiếp trước hắn đã từng vô tình thương tổn và khiến nàng phải c hết đi trong bi thương như thế nào.

Nỗi hối hận và dằn vặt xâm chiếm Tần Mạch, kìm kẹp hắn trong mớ hỗn độn giày xéo.

Thôi Lan Thù, là Tần Mạch hắn có lỗi với nàng.

Rõ ràng, trong tim chỉ cất giấu hình bóng nàng, nhưng hiểu lầm lại từng bước đẩy nàng vào tử lộ. Thế nên lần này, hắn sẽ không để cho bi kịch kia lặp lại.

Đoá hoa sơn trà hắn sẽ giữ gìn thay nàng, vạn dặm hoa đào hắn sẽ ấp ủ vì nàng, tơ hồng bạch liên hắn sẽ nối lại cho nàng và cả sinh mệnh của hắn, cũng nguyện vì nàng mà đổi thay hết thảy sự an bài của trời cao.

Nơi gió xuân thổi đến, làm say lòng người.

____

*: Trích bản dịch lời bài hát Như sương do Tiêu Kính Đằng thể hiện, Ost Quốc sắc phương hoa

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN