logo
REVIEW>> GẢ LƯƠNG DUYÊN
ga-luong-duyen
Tìm truyện

GẢ LƯƠNG DUYÊN

Độ dài: 90

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 14

Giới thiệu:

Tin đồn rằng Định Bắc Vương Sở Diễm cao tám thước, lưng hùm vai gấu, hành quân đánh giặc hung hãn dũng mãnh, do chiến sự nơi biên quan căng thẳng nên đến năm hai mươi lăm tuổi vẫn chưa thành thân.

Thánh Thượng niệm đến công tích của chàng, cố ý ban hôn. Sau khi nghe rõ tin này, Minh Quốc Công không đành lòng để ái nữ phải gả đi xa nên mạnh dạn vào cung diện thánh, xin đổi hôn sự vốn định cho thứ nữ sang cho trưởng nữ là Triệu Cẩm Thiên.

Triệu Cẩm Thiên hay tin, nhưng vì đấu tranh không thành nên đành nản lòng thoái chí, ôm nỗi thấp thỏm gả đến Tây Bắc xa xôi.

Đêm tân hôn, tân lang vội vàng chạy về vào lúc nửa đêm, phu thê lần đầu gặp mặt. Sở Diễm còn chưa kịp chỉnh trang, râu ria xồm xoàm, trông vô cùng luộm thuộm, hình tượng hệt như lời đồn, lập tức khiến tân nương tử sợ đến bật khóc.

May mắn thay, cuộc sống sau khi thành thân càng ngày càng tốt hơn. Đến bây giờ Triệu Cẩm Thiên mới dần hiểu rõ lời đồn đại bên ngoài không đáng tin, người trước mắt này chính là phu quân của mình.

Mà Sở Diễm cũng từ từ phát hiện, thật ra lá gan của Vương phi nhà chàng cũng không hề nhỏ chút nào!

*

Ngày thứ hai sau tân hôn

Sở Diễm: Ánh mắt của Lão Hoàng đế kia cũng không tệ, Vương phi nhà ta chỗ nào cũng tốt, chỉ là hơi nhát gan, hay khóc và không dễ dỗ dành.

Phó tướng: Vương gia, Vương phi đến rồi.

Sở Diễm: Có bổn vương ở đây, Vương phi muốn làm thế nào thì cứ làm thế đó.

Triệu Cẩm Thiên: …

***

Người ta vẫn thường hay nói, tu trăm năm mới đi chung thuyền, tu ngàn năm mới chung chăn gối.

Hai người xa lạ gặp được nhau vốn đã được xem là “có duyên”, mà nay hai người xa lạ ấy lại được kết làm phu thê, mối duyên ấy ắt phải sâu đậm vô cùng.

Tờ thánh chỉ tứ hôn của Thánh thượng có viết, đích trưởng nữ Minh Quốc công phủ và Định Bắc Vương xứng danh trai tài gái sắc, trời sinh một đôi, xứng đáng là mối lương duyên trời đất tác thành.

Nhưng thật ra, vào cái ngày mà đạo thánh chỉ tứ hôn ấy được hạ xuống, chẳng một ai cảm thấy Định Bắc Vương là mối hôn sự xứng hợp.

Định Bắc Vương Sở Diễm nổi tiếng khắp Đại Tề với danh xưng “chiến thần”. Nghe nói, từ lúc mới sinh hắn đã có hình thể và thể lực vượt trội hơn hẳn những đứa trẻ khác. Đến tuổi trẻ con nhà người khác bi bô tập nói, chập chững bước từng bước chân đầu tiên, hắn đã tỏ ra hăng say trước những bộ quyền mạnh mẽ. Đến tuổi nhược quán, hắn đã sở hữu thân hình cao to, vạm vỡ hơn rất nhiều so với các quý công tử nhà khác ở kinh thành.

Sở Diễm đã sống ở Tây Bắc từ rất lâu, nhiều năm trấn giữ biên cương Đại Tề, nhiều năm chưa trở về kinh thành. Nhưng hắn chính là vị Vương gia khác họ được Thánh thượng trọng dụng và yêu mến nhất. Lẽ ra, hắn phải là “phu quân trong mộng” của rất nhiều thiếu nữ mới đúng.

Thế nhưng, vì lời đồn hắn có vẻ ngoài hung tợn như gấu, trong mắt luôn chứa đầy lệ khí, sẵn sàng lao tới chém giết kẻ khác bất kỳ lúc nào… nên ấn tượng của mọi người về Định Bắc Vương chỉ gói gọn trong tám chữ “xấu không thể tả, giết người như ngóe”, cuối cùng dẫn đến cớ sự người người đều sợ hãi vô cùng khi nghe đến cái tên Định Bắc Vương.

Một truyền mười, mười truyền trăm, truyền ngàn, từ đó trở đi, Sở Diễm bị gạch tên khỏi danh sách lương phối, trở thành người mà chẳng có vị tiểu thư khuê các nào dám “với tới”.

Cũng vì lẽ đó, dù đến nay đã chạm ngưỡng hai mươi lăm, nhưng Sở Diễm vẫn chưa thành gia lập thất.

Việc ban hôn đích trưởng nữ Minh Quốc công cho Định Bắc Vương cũng là chuyện nằm ngoài dự liệu của rất nhiều người, trong đó có chính bản thân Triệu Cẩm Thiên nàng.

Ai cũng biết nàng là đích trưởng nữ nhà Quốc công, nàng sở hữu dung mạo xinh đẹp dịu dàng tựa thiên tiên, nhưng lại kín đáo, không phô trương, trái ngược hoàn toàn với muội muội thứ nữ nổi danh tài nữ khắp kinh thành. Người ta chỉ nghĩ rằng nàng thông tuệ, tính tình hướng nội, nhường nhịn đệ đệ muội muội, nhưng thật ra, chỉ có một số ít người mới biết rằng, địa vị của nàng khi ở trong phủ còn chẳng bằng muội muội mình.

Triệu Cẩm Thiên lớn lên giữa những tiếng than phiền chê trách, chưa từng nhận được sự công nhận từ cha, cũng chưa từng được ông yêu thương và đối xử công bằng. Mười bảy năm trời, nàng như một kẻ thừa sống nhờ sống gửi ngay dưới mái hiên nhà mình, điều ấy khiến nàng bắt đầu học cách thu mình giấu tài. Bởi lẽ, nàng đã sớm hiểu, nếu nàng bước ra ngoài ánh sáng quá sớm, nàng ắt sẽ phải trả giá.

Thế nên, nàng nhẫn nhịn. Nàng nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, chờ đợi cơ hội thoát ra hết lần này đến lần khác, nhưng rồi cuối cùng lại chỉ nhận về được đạo thánh chỉ tứ hôn với người mà “cả kinh thành sợ hãi”.

Ngày bước lên xe ngựa gả đến Tây Bắc xa xôi, Triệu Cẩm Thiên cứ ngỡ mọi thứ đã chấm hết, kể từ đây cuộc sống của nàng chẳng còn gì đáng mong chờ nữa.

Nhưng hoá ra, kể từ đây cuộc sống của nàng mới thật sự bắt đầu.

Triệu Cẩm Thiên sinh ra và lớn lên ở kinh thành phồn hoa, nay lại phải gả đến Tây Bắc xa xôi. Thật ra, trên đường đến với nơi đây, lòng nàng cũng ngổn ngang trăm mối bận tâm.

Nàng cảm thấy không cam lòng, cảm thấy sự thiên vị của phụ thân suốt bao năm qua thật bất công. Nàng cũng cảm thấy uất ức đến uất nghẹn, tại sao người cha chưa từng yêu thương nàng ngày nào lại có quyền quyết định chuyện cả đời người của nàng, còn nàng lại yếu ớt đến nỗi chẳng thể lay chuyển được dù chỉ là một chút. Nhưng hơn hết, thứ cảm xúc gần như lấp đầy trái tim trống rỗng của nàng là nỗi lo về một tương lai vô định với một người mà nàng còn chưa từng gặp gỡ.

Nàng bôn ba bao ngày đêm, cuối cùng mới đến được biên ải cách xa vạn dặm. Vào đêm tân hôn, khoảnh khắc Sở Diễm vén khăn hỷ, họ gặp nhau lần đầu ấy… quả thật đã để lại trong lòng nàng bao cơn hãi hùng.

Phu quân nàng trông đáng sợ chẳng khác gì lời đồn!

Mười năm mài sắc một lưỡi kiếm, đến tận bây giờ nàng mới hiểu lý do vì sao bá tánh vừa tôn xưng hắn, kính ngưỡng hắn là chiến thần của Đại Tề, nhưng đồng thời họ cũng sợ hãi hắn, xem hắn như là Diêm vương sống giết người như ma. Đến cả nàng vốn giỏi che giấu cảm xúc của mình… cũng chẳng thể giữ nổi vẻ bình thản trước hắn nữa là.

Thế nhưng, sớm chiều chung sống bên nhau, Triệu Cẩm Thiên mới dần nhận ra, hắn nào có đáng sợ như những gì người ta đồn đại đâu.

Hắn có vẻ ngoài uy phong lẫm liệt, khi không nói gì sẽ khiến người ta lạnh gáy vì khí chất uy nghiêm, nhưng khi buông lời vàng ngọc lại sát phạt quyết đoán, xứng danh chiến thần thống lĩnh vạn quân trấn giữ biên cương. Thế nhưng, khi ở bên nàng, hắn lại buông bỏ cái vẻ uy nghiêm ấy đi để nói mấy câu bông đùa dỗ nàng vui. Có ai ngờ, khi về đến nhà, một đại nam nhân cao to mạnh mẽ, một vị “Diêm vương sống” lạnh lùng tàn nhẫn như hắn sẽ rũ bỏ hết mọi “gai nhọn” bên ngoài ấy mà rúc đầu vào cổ nàng làm nũng?

“Thiên Thiên, ta nhớ nàng, rất nhớ, rất rất nhớ.”

Sở Diễm là người đầu tiên giúp Triệu Cẩm Thiên bước ra khỏi nỗi hoài nghi bản thân đã hiện hữu trong lòng nàng suốt nhiều năm, hắn khiến nàng hiểu rằng, thật ra nàng cũng xứng đáng được yêu chiều.

Hắn luôn đặt nàng lên hàng đầu, luôn yêu thương tôn trọng nàng, không cho phép kẻ nào tổn thương nàng. Hắn sẽ ôm lấy nàng, hôn lên tóc nàng, khẽ nói từ nay về sau đã có hắn ở bên nàng rồi, hắn sẽ không cho phép kẻ nào động đến nàng. Nàng là thê tử của hắn, hắn yêu thương hết lòng còn chưa đủ, lý nào lại dễ dàng để mặc cho kẻ khác ức hiếp nàng?

Trái ngược với vẻ ngoài oai phong, lạnh lùng và đầy uy nghiêm, cách mà Sở Diễm bước vào lòng nàng lại dịu dàng và kiên nhẫn đến lạ, khiến nàng chìm trong miền dịu dàng viên mãn đến chẳng muốn thoát ra. Thậm chí, từng có lúc nàng ngẩn ngơ nghĩ, phải chăng bao nỗi buồn tủi, uất ức mà nàng từng phải gánh chịu trong suốt hơn mười năm kia là để chờ đến ngày gặp được người có thể chữa lành hết thảy những tổn thương ấy?

Kinh thành phồn hoa từng chôn lòng nàng trong mùa đông dài lạnh giá, mà nay biên ải xa xôi khô cằn lại gửi gắm, giữ lấy phần dịu dàng còn sót lại trong nàng, để nàng gặp được một người có thể sánh bước bên nàng, cùng ngắm nhìn hoàng hôn nơi sa mạc, từ đây cho đến hết những năm tháng về sau.

“Ta tin chắc phu thê chúng ta sẽ mãi tốt đẹp, dù có già đi thì vẫn có thể ngồi cùng một chỗ ngắm nhìn hoàng hôn trên sa mạc.”

“Tình ý trong lòng Thiên Thiên đối với Vương gia cũng giống như vậy, chỉ mong đến khi tóc bạc trắng, cùng ngắm hoàng hôn, hẹn ước kiếp sau vẫn chung chăn gối.”

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Tiểu Vân Quán

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN