logo
REVIEW>> ĐỘC CHIẾM THANH MAI
doc-chiem-thanh-mai
Tìm truyện

ĐỘC CHIẾM THANH MAI

Tác giả:

Viễn Sơn Tử

Độ dài: 52

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 141

Chu Nhạc Tích là con gái út của nhà họ Chu giàu sang quyền thế. Cô được bố mẹ yêu thương vô hạn, lại có thêm người chị lúc nào cũng xem mình là bảo bối mà nuông chiều. Thế nên, từ thơ bé cho đến khi trưởng thành, thế giới của cô chỉ tràn ngập những sắc màu rực rỡ tươi đẹp, không hề vương vấn khói lửa chốn nhân gian.

Sở dĩ, Chu Nhạc Tích luôn được người nhà yêu chiều hết mực như vậy một phần là do sức khoẻ của cô vốn không tốt, thường xuyên đau ốm bệnh tật. Mỗi khi khuôn mặt xinh đẹp ấy nhuốm chút u buồn sẽ khiến cho mọi người đau lòng không thôi, tựa như nhánh hoa lưu tô thuần khiết mỏng manh bên mặt hồ, chỉ cần một cơn gió thoáng qua cũng dễ dàng tàn phai hương sắc.

Thế nhưng, người có thể dung túng chở che cho Chu Nhạc Tích mặc sức làm càn khắp nơi mà không sợ gì hết thì chỉ có thể là Tần Việt, anh trai nhà bên của cô.

Nếu Chu Nhạc Tích là nàng công chúa sống trong toà tháp ngà nguy nga thì Tần Việt chính là vị thái tử gia sắp bước lên ngai vị, có trong tay cả một vùng trời rộng lớn.

Tần Việt là người thừa kế duy nhất của nhà họ Tần, tuổi còn trẻ đã nắm quyền điều hành cả tập đoàn gia tộc. Trong vòng vài năm, anh nhanh chóng khuếch trương mở rộng đế chế thương nghiệp, từng bước đưa nó lên cao. Dường như, sinh ra trên đỉnh kim tự tháp nên anh chưa từng phải cúi đầu vì ai.

Người khác khi tiếp xúc cùng Tần Việt đều cảm thấy anh như mặt trăng trên bầu trời đêm, xa cách lạnh nhạt, khó lòng chạm đến. Ẩn sau sự điềm tĩnh trầm ổn anh thể hiện bên ngoài là cốt cách của sự kiêu ngạo tự phụ, lạnh lùng khó đoán.

Mọi người vây quanh Tần Việt, sợ hãi nịnh hót, che giấu toan tính, thèm khát tiền bạc cùng thế lực anh đang có. Còn anh, chỉ xem họ như những chú hề đang nhảy nhót trước mặt, chẳng bận tâm chút nào. Người như anh, kỳ thật mới là kẻ đáng sợ nhất trên đời.

Thế nhưng, trong vòng tròn giới thượng lưu của thành phố, ai nấy nếu đã từng nhìn thấy nàng công chúa Chu Nhạc Tích thì đều có thể nhận ra được, cô chính là ngoại lệ đặc biệt của Tần Việt.

Chỉ cần là điều mà Chu Nhạc Tích muốn, Tần Việt sẽ đáp ứng không chút do dự. Vì cô, mọi nguyên tắc của anh bị phá vỡ hoàn toàn. Thậm chí, ngay đến cả ánh trăng và ngôi sao anh đều sẵn lòng hái xuống cài lên mái tóc cô.

Chu Nhạc Tích mở lời, Tần Việt chưa từng nói “Không” với cô.

Lúc đó, Tần Việt nghĩ rằng những điều mà mình làm cho Chu Nhạc Tích là chuyện hiển nhiên như vốn dĩ. Công chúa phải được đặt những thứ quý giá nhất dưới váy để nàng tuỳ ý lựa chọn. Và việc mà anh cưng chiều bao dung cho cô chính là trách nhiệm của một người anh trai.

Có Tần Việt ở đây, Chu Nhạc Tích có thể tuỳ hứng ngông cuồng làm loạn cả thế giới. Bởi vì, phía sau cô là anh chống lưng rồi.

Thế nhưng, mọi chuyện đang dần đi chệch quỹ đạo và cảm xúc khi Chu Nhạc Tích bắt đầu theo đuổi Hứa Đình.

Viên minh châu mà Tần Việt hết lòng nâng niu trong trái tim, đến tay cũng không dám chạm nhẹ nay trở nên trầy xước vì chuyện tình cảm không như ý.

Chu Nhạc Tích theo đuổi thất bại. Hứa Đình tựa khối băng lạnh lẽo, dù cô có trêu chọc thế nào đều thờ ơ lãnh đạm. Biết bao lần khiến cô tổn thương. Chung quy, ngăn cách về thân phận và địa vị của cả hai quá lớn, giữa họ là một khoảng không mênh mông bất tận, không thể lấp đầy.

Hứa Đình dù lòng có rung động cũng biết bản thân không xứng với Chu Nhạc Tích. Cỏ úa nơi bùn lầy sao có thể vẽ nên câu chuyện tương lai cùng đoá hoa tuyết lê kia chứ. Thế nên, chẳng thà đừng cho nhau cơ hội và hy vọng.

Hết cách, Chu Nhạc Tích đành chạy đến nhờ Tần Việt giúp đỡ. Từ trước đến nay, anh chưa từng từ chối cô điều gì. Lần này, có anh hẳn sẽ thành công.

“Em thích cậu ta đến vậy ư?”

“Thích ạ, anh Tần Việt, cho em chút ý kiến đi mà.”

Giọng Tần Việt càng lúc càng trầm, ánh mặt lại khoá chặt gương mặt nhỏ bé xinh đẹp, “Không.”

Khoảnh khắc đó, anh áp chế những hỗn loạn nơi đáy lòng, như dung nham bỏng rát chảy xuyên qua cơ thể, gào thét dục vọng chiếm hữu đ iên cuồng đang nảy sinh.

Chu Nhạc Tích, em là của anh.

***

Tần Việt hối hận nhất là việc đã giới thiệu Hứa Đình cho Chu Nhạc Tích làm quen, khiến anh suýt chút nữa đánh mất cô. Cũng may, anh đã kịp thời sửa chữa sai lầm, đem cô trở về bên cạnh mình.

Đêm khuya, chiếc giường hỗn độn dấu vết mờ ám, hơi thở ái muội lan tràn quẩn quanh. Chu Nhạc Tích lùi về phía sau, thanh âm nức nở đáng thương, “Dừng lại…”

“Không dừng được.”

Tần Việt từng bước ép sát, cúi người. Lòng bàn tay của anh nghiền ngẫm lướt qua đôi môi sưng đỏ của cô.

“Không phải em nói, đàn ông hiểu rõ đàn ông nhất sao?”

Bởi vì hiểu rõ, cho nên khi nhìn thấy sự dao động và những tình cảm đang dần hiện lên trong đôi mắt của Hứa Đình, Tần Việt đã muốn g iết c hết hắn.

Chu Nhạc Tích, em là của anh.

Thế giới của Tần Việt, chỉ có em mà thôi.

Thời gian luân chuyển, bánh xe vận mệnh đổi dời. Thế nhưng, tình yêu của anh chưa bao giờ thay đổi.

Đi qua những năm tháng thơ bé, trưởng thành cùng em, yêu em hết đời này.

Năm tuổi, Tần Việt đứng trước cổng nhà trẻ đợi Chu Nhạc Tích tan học, trong tay là những món ăn vặt cô bé vừa nói tối hôm qua, còn có cả thạch trái cây vị dâu đã dừng sản xuất.

Mười tuổi, Tần Việt cùng Chu Nhạc Tích đi đến trại nuôi ngựa chơi. Thấy anh và huấn luyện viên không chú ý cô liền trèo lên ngựa suýt nữa ngã nhào, là anh chạy đến ghìm cương tiếp được cô.

Mười lăm tuổi, Tần Việt ở bên ngoài trường thi chờ Chu Nhạc Tích. Bởi vì có môn làm không tốt, cô ghé vào lòng anh khóc mãi không ngừng. Anh dịu dàng vỗ lưng cô, từng tiếng trầm nhẹ an ủi.

Mười tám tuổi, Tần Việt nhìn thấy Chu Nhạc Tích nhón chân ở sân bay ngóng trông anh trở về sau ba tháng không gặp mặt.

Hai mươi hai tuổi, Chu Nhạc Tích ăn đồ bị dị ứng nhập viện lại không dám nói thật. Tần Việt vội vã chạy đến, vốn định mắng cô vài câu lại không nỡ. Cuối cùng, anh túc trực bên giường bệnh chăm cô một tấc không rời.

Hai mươi tư tuổi, Tần Việt nhận ra mình thích Chu Nhạc Tích.

Hai mươi lăm tuổi, Chu Nhạc Tích gả cho Tần Việt.

Nhân sinh trăm nẻo, muôn vàn lựa chọn. Thế nhưng, vẫn luôn là em.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN