logo
REVIEW>> ĐIỆU FLAMENCO
dieu-flamenco
Tìm truyện
Donate

ĐIỆU FLAMENCO

Tác giả:

Dã Trĩ

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Độ dài: 84

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 252

Bùi Tân Di sinh ra tại Lyon ở miền Đông Nam nước Pháp, là con gái của Vua Tàu và đệ nhất danh viện Hồng Kông, đứng hàng thứ sáu trong nhà.

Tất cả những đứa con nhà họ Bùi đều có một chữ An trong tên, riêng Tân Di không giống vậy. Tên của cô được đặt theo một loại thảo mộc phương Nam, gọi thân mật là Lục muội, trong mắt người ngoài, chắc hẳn phải được yêu thương lắm mới có thể trở thành một ngoại lệ như thế.

Có lẽ cái tên đặc biệt đó đã khiến cho cuộc đời của cô trở nên không hề tầm thường.

Thực tế là sau này, mãi đến năm 27 tuổi, Bùi Tân Di vẫn là một bí ẩn đối với cánh báo chí và cả thế giới bên ngoài. Cô không công khai thân phận của mình, chỉ làm một nhà sưu tầm cổ vật nhỏ nhoi không đáng nhắc đến, đôi khi thay cha giải quyết những công việc làm ăn không minh bạch trong sản nghiệp nhà họ Bùi.

Người khác nói cô là viên ngọc của Vua Tàu, thực chất chỉ là con tốt thí hữu ích nhất trên bàn cờ của ông ta.

Năm 1996, con trai cả của nhà họ Nguyễn ở Việt Nam qua đời. Người mất là chồng của Bùi Tứ tiểu thư, hơn nữa họ Nguyễn từng có ơn với họ Bùi, về tình về lý, nhà họ đều nên cử một người đến phúng viếng đưa tang.

Vốn dĩ phải là Ngũ ca đi, nhưng cha lại chỉ đích danh Bùi Tân Di.

Trong mắt cô, con trai cả Nguyễn gia chẳng là gì, nhưng con trai thứ hai thì ngược lại.

Anh tên là Nguyễn Quyết Minh, con ngoài giá thú của Phật Gia, năng lực xuất sắc đến nỗi ai cũng phải kiêng dè, chỉ trong vòng mười năm từ khi được đón về đã hoàn toàn làm thay đổi cả nội bộ nhà họ Nguyễn vốn đã thâm căn cố đế ở miền Bắc.

“Nếu cha anh ta được gọi là lão Phật Gia, thì Nguyễn Quyết Minh chính là Phật Đao, mọi người đều gọi là anh Đao.”

Anh Đao là người đứng đầu của thế lực họ Nguyễn ở tỉnh Lai Châu và các vùng lân cận, ngông cuồng cực điểm, từng dùng katana g iết c hết một người dám gọi thẳng tên anh.

Phải là một người như thế nào mới làm được đến mức đó.

Bùi Tân Di âm thầm thắc mắc, lại nghe hai cô bé giúp việc trong dinh thự họ Nguyễn nói với nhau, anh Đao là một thân sĩ, có phong độ của một quý ông, dịu dàng như gió xuân.

Tóm lại là tam sao thất bản, với Tân Di mà nói, Nguyễn Quyết Minh cũng là một ẩn số giống như cô, có lẽ là bèo nước gặp nhau, không cần phải quá để tâm làm gì.

Khi cô ngồi thuyền đến hòn đảo nhỏ ngoài khơi Vũng Tàu, anh đã cầm đèn đứng sẵn ở bến chờ cô.

Đó là lần gặp nhau đầu tiên giữa Nguyễn Quyết Minh và Bùi Tân Di, rõ ràng là ban đêm lạnh lẽo sắp mưa, nhưng cô lại cảm nhận được sự nóng bức len lỏi qua từng hơi thở, tựa như năm đó.

Giữa lòng Hà Nội oi ả, vào mùa hè năm 1985.

***

Khi mẹ còn sống, Bùi Tân Di chính là nàng công chúa nhỏ muốn gì được nấy. Cô được theo học tại nền giáo dục tân tiến ở Lyon, tham dự các bữa tiệc xa hoa nhất trong giới thượng lưu ở Hồng Kông.

Khi cha cưới vợ hai, gia đình nhỏ của cô tan nát. Anh trai và mẹ q ua đ ời, chị cô phát đ iên vào viện chăm sóc. Bùi Tân Di lúc ấy chỉ nghĩ đến t ự s át, thử mấy lần đều không thành. Cuối cùng, cha nghe theo lời của bà hai, ném cô trở lại Hà Nội cho chú ruột chăm sóc.

Cô bị giam lỏng, bị sắp đặt cho một cuộc hôn nhân kinh khủng, bị một kẻ b iến t hái nhục nhã, lòng tự tôn vỡ nát dưới chân.

Giữa cơn ác mộng ngày ấy, cô gặp được A Ngụy.

Mùa hè năm đó Hà Nội nắng nóng bất thường, Tân Di không tìm được chỗ phát tiết, bèn đến cửa hàng ă n t rộm vặt để giải tỏa.

Khi cô cầm một thanh chocolate bước ra ngoài, một chàng trai đã nhìn thấy cô.

Anh nắm bím tóc cô, hỏi: “Tên t rộm chocolate, em tên gì?”

“Lục Anh”, cô đáp, “Còn anh?”

“Anh là A Ngụy.”

Lục Anh nói mình là con hầu được Bùi gia mua về, vì bị đánh đập nên trốn ra ngoài, do quá đói nên mới đi ă n t rộm. A Ngụy liền dùng đồng lương ít ỏi của mình đưa cô đi ăn phở.

Khi anh hỏi mình có thể gặp lại cô không, Lục Anh đã nói rằng, anh đừng dính líu gì đến cô, ai mà chẳng dè chừng những gì liên quan đến Bùi gia.

Nhưng A Ngụy đã đợi cô, từ ngày này qua ngày khác. Vì gia cảnh khó khăn, anh phải theo người ta làm những công việc bẩn thỉu nơi bến tàu, lúc rảnh rỗi sẽ đến chờ trước cửa hàng chocolate.

Câu chuyện ngày ấy đẹp như bức tranh của Monet, lại có kết cục thật tàn khốc.

Vì muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân được sắp đặt từ trước, Lục Anh đã bỏ chạy khỏi nhà ngay trong đêm. Cô không có ai, chỉ đành đến nhờ A Ngụy.

Thế là hai người xuất phát từ Hà Nội, dùng số tiền ít ỏi mà Lục Anh t rộm được để đến cảng Sài Gòn, ăn nhờ ở đậu, dầm mưa dãi nắng, rong ruổi lang bạt như hai đứa trẻ không gia đình.

Đến khi chỉ còn cách Sài Gòn vài cây số, nhà trọ nơi họ ở bốc cháy, và cô lạc mất anh trong đám đông hỗn loạn đó. Chú ruột đích thân đến bắt cô, kể từ ấy, Lục Anh trở lại thành Bùi Tân Di.

Đến lần kế tiếp gặp lại, A Ngụy mới nhận ra Lục Anh mà anh vẫn luôn liều mạng bảo vệ thực ra là ai.

Cô là kẻ l ừa đ ảo, và cái giá phải trả cho việc tin tưởng yêu thương cô là quá lớn.

Bùi Tân Di biết điều đó. A Ngụy vì cô mà lần đầu g iết người, vì cô mà không thể bảo vệ được mẹ mình, không thể ở bên bà cho đến giây phút cuối cùng, hy sinh cả nhân tính và đạo đức để đưa cô trốn thoát, vậy mà cô lại lừa dối anh.

Khi A Ngụy lạnh lùng nói: “Lục Anh c hết rồi”, Bùi Tân Di đã nhắm mắt chấp nhận số phận của mình.

Cô thà rằng anh cứ h ận cô, cho dù không gặp lại nhau, cứ để anh hận, như vậy mới nhớ đến cô.

Hai đứa trẻ vô tư ngày ấy, dường như chỉ còn là những nét bút sơ sài trên bức tranh dang dở mà thôi. Kịch tàn người tan, ngoài cô ra, không còn ai nhớ đến chúng nữa.

***

Mười năm sau, cậu bé A Ngụy gầy nhom đã trở thành người đàn ông để râu quai nón hút xì gà đầy cuốn hút. Còn cô bé Lục Anh mặc áo vải thô, tóc bím quai chèo lại trở thành người phụ nữ quyến rũ mang giày cao gót.

Số phận lại lần nữa đẩy hai người đến với nhau, cũng giống như mười năm trước.

Bùi Tân Di mang trong mình cả một bụng bí mật, nói dối là kỹ năng điêu luyện nhất của cô. Toàn thân cô phủ đầy gai nhọn, vì sống trong tranh đoạt và mưu đấu quá lâu nên luôn nghi kỵ những ai tiếp cận mình.

Cô muốn trả t hù bà hai, trả t hù cho mẹ và anh trai, cho chị gái và đứa trẻ mới chào đời của chị. Cô lên kế hoạch rất tốt, biến số bất ngờ duy nhất chính là Nguyễn Quyết Minh.

Nguyễn Quyết Minh tàn nhẫn đến đáng sợ, không nương tay với phụ nữ, cái miệng của anh khiến người lạnh lùng như Bùi Tân Di cũng phải nổi đ iên. Anh nhúng tay vào kế hoạch trả t hù của cô, đơn giản vì nó liên quan đến lợi ích làm ăn của anh.

Bùi Tân Di nhượng bộ, có một số thứ cô phải nhờ vả đến anh, đổi lấy một lời hứa.

Cô thề, mọi thứ chỉ nên dừng lại ở đó, nhưng Nguyễn Quyết Minh dường như càng được nước lấn tới.

Khi Bùi Tân Di bông đùa rằng cô nhớ anh, anh lại nghiêm túc bảo anh cũng vậy. Khi cô bị cảnh sát mời về đồn, anh đã hút thuốc suốt đêm chờ cô, còn người nhà họ Bùi lại chẳng thấy một ai.

Anh đưa cô vào cuộc sống rất đỗi bình thường, giống một đôi vợ chồng cùng dạo phố, dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc con cái.

Rồi anh phát hiện ra danh tính thật sự của hai đứa trẻ sinh đôi, mạnh mẽ xâm nhập vào thế giới cô độc lặng lẽ của Bùi Tân Di, nhổ đi những chiếc gai nhọn, sưởi ấm trái tim đã giá lạnh của cô, cho cô một hạnh phúc ngắn ngủi đời thường trước khi cơn bão ập đến.

Nhưng Bùi Tân Di không hề hay biết rằng, Nguyễn Quyết Minh vẫn luôn cất giữ những nhớ thương trong lòng, mười năm qua chưa từng đổi thay.

Anh che giấu bằng vẻ cợt nhả không đứng đắn, khiến ai cũng nghĩ rằng cô chỉ là thú vui nhất thời của anh.

Làm sao họ có thể biết rằng, Nguyễn Quyết Minh đã yêu cô từ năm 17 tuổi, đã si mê cô gái mặc áo vải quay đầu mỉm cười trong thung lũng bướm. Chỉ vì cô ấy nói muốn sống trong ngôi nhà trồng hoa dâm bụt, anh đã tạo nên một cánh đồng dâm bụt độc nhất vô nhị trên đời.

Khi biết được sự thật, anh buông ra không biết bao nhiêu lời cay đắng, để rồi chính anh lại hối hận.

Anh muốn h ận cô, nhưng càng yêu cô nhiều hơn.

Anh quá hiểu tính cách hiếu thắng cố chấp của Bùi Tân Di, cũng cam tâm tình nguyện bị cô l ợi d ụng, làm bàn đạp cho cô trả t hù.

Chỉ khi cô vì việc trả t hù mà đính hôn với người khác, anh mới biết cô lại lừa anh, giống như một món đồ dùng xong thì vứt.

“Tân Di, tôi sẽ không cho phép em theo bất cứ ai. Dù là nam hay nữ, là người hay quỷ, đều không được phép.”

“Cả đời này, em chỉ có thể nhìn tôi, vĩnh viễn nhìn một mình tôi.”

Cô đã trả lời thế này:

“Cho dù anh ghét bỏ hay c ăm h ận em, em vẫn yêu anh, cả đời đều chỉ yêu anh.”

Cho đến nay, cô vẫn không thể phân biệt được đó là lời nguyền của La Sát hay là kinh tụng của Đức Phật.

Nhưng đó chính là lý do khiến Nguyễn Quyết Minh không muốn buông tay thêm nữa.

***

Flamenco, còn gọi là ‘Phật Lan Minh Ca’ theo cách dịch của Hồng Kông, một điệu nhảy được coi là biểu tượng văn hóa Tây Ban Nha. Nó ra đời tại vùng đồng bằng khô cằn nghèo nàn Andalucía ở miền Nam Tây Ban Nha, như một bông hoa nở rộ trong xã hội bên lề, thấm đẫm nỗi bi ai và hoang tàn, thực sự là một điệu nhảy mang theo trói buộc.

Cuộc đời của Bùi Tân Di cũng vậy, đằng sau vẻ tráng lệ là đầy rẫy những tổn thương.

Nhưng nếu như có thể được một lần vùng thoát khỏi xiềng xích, cô muốn được trở về mùa hè năm ấy, tựa đầu lên vai anh và say giấc mộng trong hương thơm của hoa nhài.

Một mùa hè vĩnh hằng bất diệt.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Duẩn Duẩn

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN