
Tác giả:
Ứng Vũ Trúc
Reviewer:
AI_Diệp Trà
Designer:
AI_Cẩn Du
Thể loại:
Hiện đại,
Hào môn thế gia,
Duyên trời tác hợp,
Cưới trước yêu sau,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Nhẹ nhàng,
Thiên chi kiêu tử,
Thiên chi kiêu nữ,
HE
Độ dài: 58
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 16
Giới thiệu:
#Con gái nhà họ Tô lấy chồng xa làm dâu vào giới quý tộc Bắc Kinh! Chú rể bị đồn ‘chưa từng yêu ai + bất lực’, chuyện phòng the gây chấn động giới thượng lưu!#
Tin tức nhà họ Tô ở Hồng Kông kết thông gia với nhà họ Thẩm ở Bắc Kinh khiến cả Hông Kông dậy sóng.
Vì mấy hôm trước truyền thông còn đưa tin, bạn trai yêu được một năm của Tô Miểu – Triệu Ngôn Uy đăng ảnh thân mật cùng cô gái khác, còn công bố tin vui.
Tất cả mọi người đang chờ xem chuyện cười của cô công chúa bậc nhất Hồng Kông, nào ngờ nhà họ Tô tuyên bố tin quá chấn động!
Truyền thông Hồng Kông thức suốt đêm đi truy lùng thông tin về người cầm quyền nhà họ Thẩm – Thẩm Kiến Thanh, nhưng chỉ tìm được mấy dòng miêu tả ít ỏi:
Thẩm Kiến Thanh, con trai đầu nhà họ Thẩm, ở Bắc Kinh nói một là một. Nghe đồn phong thái người đó tao nhã, khuôn mặt tuấn tú nhưng tính tình lạnh nhạt, cứng ngắc và khô khan.
Chưa từng dính tin đồn quan hệ bất chính nào.
Mà giờ người đó đang ngồi đối diện Tô Miểu đàm phán điều kiện với cô.
Đúng như lời đồn, anh nho nhã kiềm chế, đôi mắt hẹp dài không chút hơi ấm, trời sinh là người cầm quyền lạnh lùng.
“Cô Tô, kết hôn với tôi, chúng ta chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa.”
“Tôi biết bạn trai cũ đã cắm sừng cô. Nếu cô lấy tôi, tôi có thể thỏa mãn hết mọi yêu cầu thể diện của cô.”
“Hai năm sau chúng ta sẽ ly hôn.”
Cuộc hôn nhân này không liên quan đến tình yêu, chỉ có lợi ích.
Tô Miểu kiêu căng vểnh cằm, hơi động lòng: “Tôi chỉ có một vấn đề muốn hỏi ——“
“Chuyện Thẩm tổng bất lực là thật sao ?”
Ngoại truyện ngắn:
Sau khi kết hôn, Tô Miểu rất có ý thức làm theo hợp đồng, sắm vai bà Thẩm một cách vô cùng hợp.
Cho đến một ngày, người yêu cũ đưa cô về nhà, từ xa đã thấy Thẩm Kiến Thanh đứng cửa đợi cô, cô nghĩ anh cũng giống mình, rất có tinh thần thực hiện theo thỏa thuận, cố ý cho cô mặt mũi nên ra đón cô.
Lại không nghĩ ngay lúc Triệu Ngôn Uy quay người.
Thẩm Kiến Thanh đè cô trên tường, chưa từng thể hiện cảm xúc ghen lại kề sát tai cô khàn giọng nói: “Anh ta khiến em rung động hay anh ?”
***
Có những cuộc gặp gỡ vốn dĩ chỉ là một sự sắp đặt lạnh lùng của người lớn.
Không có rung động, không có mong chờ, càng không có quyền lựa chọn.
Nhưng đôi khi, chính từ những khởi đầu tưởng như vô cảm ấy, lại nảy sinh một thứ tình cảm dịu dàng đến mức khiến người ta không kịp nhận ra, cho đến khi nó đã bén rễ thật sâu trong tim.
Tô Miểu là viên ngọc quý của giới thượng lưu Hồng Kông. Cô xinh đẹp, kiêu hãnh, và luôn sống như thể cả thế giới này được tạo ra để yêu chiều mình. Cô có gia thế, có danh tiếng, có tương lai khiến người khác ngưỡng mộ. Cô quen với việc đứng ở vị trí cao nhất, quen với việc không cần cúi đầu trước bất kỳ ai.
Nhưng chỉ sau một đêm, cô trở thành trò cười lớn nhất của cả giới thượng lưu.
Bạn trai cô phản bội cô. Những lời hứa từng tưởng là vĩnh viễn hóa ra lại mong manh đến vậy. Danh tiếng của cô trở thành đề tài bàn tán. Từ ánh mắt ngưỡng mộ biến thành ánh mắt thương hại. Và khi trái tim còn chưa kịp lành lại, cô lại bị đẩy vào một cuộc hôn nhân sắp đặt — với một người đàn ông mà cô chưa từng gặp mặt.
Điều khiến cô không cam lòng không phải là cuộc hôn nhân ấy. Mà là việc cô không có quyền được lựa chọn tình yêu của chính mình.
Tô Miểu không sợ cô đơn. Cô chỉ sợ một cuộc hôn nhân không có tình yêu.
Bởi cô đã từng chứng kiến tình yêu đẹp nhất, từ chính ba mẹ mình. Một tình yêu được bắt đầu bằng rung động, được nuôi dưỡng bằng chân thành, chứ không phải bằng trách nhiệm hay sự phù hợp trên danh nghĩa. Cô sợ một cuộc hôn nhân không tình yêu sẽ trở thành chiếc lồng đẹp đẽ, giam giữ tự do và trái tim mình.
Còn Thẩm Kiến Thanh lại là kiểu người hoàn toàn khác.
Anh là kiểu người khiến người khác không thể nhìn thấu. Điềm tĩnh, lý trí, và luôn giữ khoảng cách. Anh đứng ở nơi cao nhất của quyền lực, quen với việc kiểm soát mọi thứ xung quanh mình và dường như không có thứ gì có thể khiến anh dao động.
Anh không dịu dàng, cũng không cố gắng làm cô vui. Anh chỉ đứng đó, bình thản và chắc chắn.
Giữa họ, không có những rung động ban đầu. Chỉ có sự đề phòng, khoảng cách, và những lần đối đầu âm thầm.
Tô Miểu ghét sự bình tĩnh của anh. Ghét việc anh luôn tỏ ra như thể mọi thứ đều không quan trọng. Ghét việc anh chưa từng cố gắng giải thích bất cứ điều gì.
Anh nói về hôn nhân như nói về một việc đã được định sẵn, không cần hỏi ý kiến, cũng không cần giải thích. Anh không giống người đang nói về hôn nhân, mà giống một người đang bàn công việc hơn.
Tô Miểu phản kháng, cô không muốn trở thành một phần của bất kỳ cuộc giao dịch nào.
Giữa họ, là khoảng cách của hai thế giới.
Một người cần tình yêu, một người chỉ quen dùng hành động thay cho lời nói.
Tô Miểu ghét sự chắc chắn của anh. Ghét việc anh luôn bình thản, trong khi cô đang cố giữ lấy tự do cuối cùng của mình. Cô nghĩ anh sẽ không bao giờ hiểu cô.
Cho đến khoảnh khắc đôi giày cao gót của cô bị hỏng giữa phòng tiệc, giữa những ánh mắt soi mói và chế giễu, khi lòng kiêu hãnh của cô sắp vỡ vụn — chính người đàn ông ấy đã quỳ xuống trước mặt cô.
Anh không nói những lời an ủi.
Không hỏi cô có đau không.
Anh chỉ im lặng tháo giày cho cô, bế cô lên, đưa cô rời khỏi nơi khiến cô khó xử nhất.
Đó không phải là hành động của một người đang thực hiện nghĩa vụ. Mà là hành động của một người không nỡ để cô phải cúi đầu.
Tình yêu của Thẩm Kiến Thanh không đến bằng những lời ngọt ngào, mà đến bằng sự bảo vệ âm thầm, bằng những lần anh lùi một bước để cô có thể giữ trọn kiêu hãnh của mình.
Thẩm Kiến Thanh luôn như vậy. Anh không nói yêu. Nhưng anh dùng cách của mình để bảo vệ cô khỏi mọi tổn thương của thế giới này. Anh cho cô thể diện, cho cô sự tôn trọng, cho cô một nơi để dựa vào mà không cần phải đánh mất chính mình.
Anh không ép cô trở nên yếu đuối. Nhưng anh khiến cô hiểu rằng, cô có quyền yếu đuối trước anh.
Thẩm Kiến Thanh không chỉ xuất hiện với tư cách là vị hôn phu, mà còn là người dẫn đường chỉ lối cho tương lai của Tô Miểu. Anh không ép buộc, không thay cô quyết định, mà chỉ đứng phía sau, cho cô một lựa chọn. Để cô có thể trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.
Điều mình thích nhất ở Thẩm Kiến Thanh là anh không bước vào cuộc đời Tô Miểu để thay đổi cô. Mà anh bước vào để bảo vệ con người thật của Tô Miểu.
Thẩm Kiến Thanh không yêu Tô Miểu bằng những lời ngọt ngào, mà bằng sự hiện diện vững vàng. Anh đứng phía sau cô, không che đi ánh sáng của cô, mà bảo vệ cô để cô có thể tiếp tục tỏa sáng.
Từng chút một, lớp vỏ kiêu hãnh của Tô Miểu bắt đầu mềm đi. Không phải vì cô yếu đuối. Mà vì lần đầu tiên, có một người khiến cô cảm thấy mình được an toàn.
Tình yêu của anh không phải là chiếm hữu. Mà là đồng hành.
“Đêm ở Hồng Kông” là câu chuyện về hai con người đứng ở hai đầu của cảm xúc. Một người quá kiêu hãnh để yếu đuối, một người quá lý trí để thể hiện tình yêu. Họ không yêu nhau bằng lời nói. Mà bằng sự hiện diện. Anh bước về phía cô. Còn cô, sau tất cả, cũng học được cách bước về phía anh. Một câu chuyện nhẹ nhàng, tinh tế, và đầy cảm giác an toàn. Nơi tình yêu không phải là chiếm hữu, mà là bảo vệ và đồng hành.
Và có lẽ, tình yêu đẹp nhất không phải là tình yêu khiến ta trở thành một người khác.
Mà là tình yêu khiến ta cảm thấy an tâm khi được là chính mình.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Súp Lơ
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved