Tác giả:
Xuân Phong Lựu Hỏa
Reviewer:
AI_Lạc Tiên
Designer:
AI_Thiên Thủy Bích
Thể loại:
Hiện đại,
Hào môn thế gia,
Nghiệp giới tinh anh,
Tâm lý,
Điên cuồng,
Độc chiếm ,
Biến thái,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Nhất kiến chung tình,
Ngược,
Chữa lành,
Nhẹ nhàng,
Ấm áp,
HE
Độ dài: 96
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 121
“Tôi không phải là một con q uái v ật sẽ biến thành hoàng tử sau khi lời nguyền được hoá giải. Tôi chỉ là q uái v ật thôi.” *
Ở thành phố cảng đảo này, ai mà chẳng biết đến nhà họ Tư danh giá và quyền lực, ai mà chẳng biết đến người cầm quyền Tư Độ, là thiên tài trẻ tuổi, ngông cuồng ngạo mạn nhưng cũng tà á c xấu xa đến vô cùng. Mọi người sợ hãi e ngại anh, nhưng cũng muốn đến gần anh để cầu xin chút lợi ích.
Thế nhưng, Tư Độ lại như bụi gai nhiễm đ ộc, mỗi khi người khác chạm đến liền khiến họ tràn đầy vết xước cùng thương tổn. Chúng từ từ ngấm sâu vào thân thể, đ iên cuồng theo dòng máu nóng hổi đi đến mọi nơi, huỷ diệt hết thảy, đẩy họ xuống nấm mồ c hết chóc.
Thế giới của Tư Độ khi ấy, không khác gì đ ịa n gục. Mỗi ngày với anh, đều là cực hình. Cho dù ánh sáng bình minh, bầu trời mây xanh, mưa rơi ướt lành… có chăng trong mắt anh cũng chỉ là những mảng màu xám xịt vô hồn, chẳng có chút ý nghĩa gì.
Rõ ràng, Tư Độ đang sống, đang đứng ở đỉnh cao của kim tự tháp, có được hết thảy mọi thứ trong tầm tay, tuỳ ý giẫm đạp bất cứ ai mà anh chướng mắt, dễ dàng đến mức không tồn tại vết thắt nào. Thế nhưng, trái tim anh lại chìm sâu dưới đáy biển tăm tối, cô độc, lạnh giá và ngập tràn bi thương.
Bởi vì, cho dù lớp vỏ bên ngoài có hào nhoáng xa hoa đến mức nào, cũng không thể che giấu được sự trống rỗng mục ruỗng bên trong của anh.
Tư Độ, chính là một con q uái v ật, không nên đến với thế giới này.
Kỳ thật, Tư Độ đã từng có một tuổi thơ ấm áp và hạnh phúc. Bố là một nhà sinh vật học tài năng, mỗi ngày ông đều dẫn anh đi khắp nơi khám phá mọi thứ. Cánh rừng xanh mướt, đàn bướm rực rỡ nhiều màu, những con bọ nhỏ bé đáng yêu, những chú đom đóm toả sáng đầy kỳ ảo trong đêm đen, tựa như vùng đất trong câu chuyện cổ tích xưa cũ.
Nhưng rồi, mọi thứ nhanh chóng vỡ nát. Hoá ra, những gì mà Tư Độ anh từng yêu thích chỉ là ảo ảnh trong gương. Gương rơi, cảnh vật liền biến mất, vết cắt lại khắc sâu trong lồng ngực, m áu chảy đầm đìa.
Tư Độ bé nhỏ trốn trong tủ, bên ngoài là tiếng tranh cãi với những lời lẽ bén nhọn đ ộc á c. Mỗi câu mỗi chữ biến thành ma chú, bủa vây lên tâm hồn non nớt của anh. Bí mật được hé lộ theo cách thức tàn nhẫn nhất, xoáy sâu vào Tư Độ. Cuối cùng, tất cả mớ hỗn độn rối loạn từ trước đến nay, anh đã có được câu trả lời. Chỉ là, cái giá của nó, đắt đến nỗi xé rách một linh hồn ngây thơ.
Từ đây, thiên thần đánh rơi đôi cánh, nghiêng mình trở thành á c q uỷ, chao liệng giữa thế gian, huỷ diệt những gì xinh đẹp nhất nó nhìn thấy.
***
Tư Độ từng cho rằng, cuộc đời của anh, sẽ mãi mãi trôi qua như thế, từng ngày dài đằng đẵng đắm chìm trong phòng thí nghiệm, phân tích những mã gien phức tạp, làm bạn với khung cảnh trắng xoá thoang thoảng mùi thuốc sát trùng. Chẳng hề biết đến ngày mai ra sao, kết thúc như thế nào.
Thế nhưng, có một cô gái đã cố tình xông vào thế giới của anh, rồi làm đảo đ iên tất cả không theo một trật tự nào. Cứ thế, khiến trái tim dường như c hết lặng của Tư Độ xao động bỡ ngỡ, rối rắm hỗn loạn không thể kiềm chế. Để rồi, anh nhận ra, tình yêu nhè nhẹ như mưa bụi Giang Nam rơi trên mặt hồ, lại thiết tha lòng chẳng rời đi nữa.
Cô ấy có cái tên rất êm cũng rất mềm khi gọi, là Khương Bảo Lê.
Thật ra, khi Khương Bảo Lê tìm cách tiếp cận mình, Tư Độ đã nhìn thấu ý đồ của cô. Thế nhưng, anh lại hết lần này đến lần khác chấp nhận cùng cô bước vào trò chơi tình cảm này. Có lẽ, bởi vì đôi mắt của cô rất sáng cũng rất đẹp, anh không hề muốn nó nhuốm màu u buồn hay rơi nước mắt. Hoặc có lẽ, trong ván bài chinh phục từ khi bắt đầu, vốn dĩ anh đã thua mất rồi.
Vì vậy, Tư Độ giam giữ Khương Bảo Lê bên mình, chiếm hữu và huỷ hoại cô. Cô gái nhỏ lại không hề biết rằng, cô là nhành tuyết lê trắng muốt trên cao, vô tình theo cơn gió lạc vào bụi gai ngấm đ ộc, sự sống mỏng manh tàn úa theo thời gian.
Mà điều Tư Độ muốn, chính là kéo Khương Bảo Lê rơi xuống vực sâu cùng với mình.
***
Khương Bảo Lê có một tuổi thơ bất hạnh nghèo khó, mỗi ngày đều ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, bị bao người xấu xa vây quanh trêu đùa hành hạ. Cô luôn phải đối mặt với những nụ cười d âm đãng b iến thái, những ánh nhìn trần trụi đê tiện. Thế nhưng, cô mạnh mẽ và kiên cường hơn hết thảy. Cho dù có thương tích đầy mình, cũng kiên quyết chống trả bọn chúng không hề sợ hãi.
Làng chài rách nát bẩn thỉu, những kẻ xấu xa hung bạo dạy cho Khương Bảo Lê sự kiên định và khôn khéo, ẩn nhẫn và tấn công có mục đích. Cô không muốn chôn vùi cuộc đời mình ở đây. Cho dù thế nào, cô cũng phải rời đi và sống thật tốt những năm tháng còn lại. Vận mệnh cùng tương lai của cô, cô phải tự nắm lấy, không để bất kỳ ai giẫm đạp hay thao túng.
Và may mắn thay, Khương Bảo Lê đã đặt cược thành công. Cô gặp Thẩm Dục Lâu, được anh ta cứu giúp và rời xa nơi này.
Hơn mười năm trôi qua, Khương Bảo Lê dần nở rộ thành một cô gái xinh đẹp như đoá hồng Bulgaria, rực rỡ đến mức khiến những cảnh vật xung quanh đều trở nên lu mờ ảm đạm. Thật đáng tiếc, đoá hồng kiêu ngạo ấy, lại thầm kín vấn vương người không nên yêu. Để cho thương tổn như mưa đêm, thấm ướt cả cõi lòng, đau đớn vô tận.
Khương Bảo Lê thật ra là người rất cố chấp, cố chấp đến mức cực đoan táo bạo. Cô không muốn bỏ cuộc dễ dàng, thế nên dẫu biết câu trả lời cho tình yêu của mình là không thể, vẫn muốn đi đến cuối.
Và rồi, khi Thẩm Dục Lâu lạnh lùng biến sợi tơ yêu trong lòng cô thành công cụ ràng buộc với Tư Độ, Khương Bảo Lê lúc này mới buông bỏ với trái tim thương tích rơi lệ. Cô kỳ thật rất tàn nhẫn với bản thân, xoá bỏ hoàn toàn chút hy vọng cuối cùng, không cho phép nhìn lại hay trở về. Giày bale đã cởi, chân trần bước tiếp thôi.
Giữa Khương Bảo Lê và Tư Độ, duyên phận lại là một đường vòng khúc khuỷu, tưởng đã cách xa vạn dặm lại trong thoáng chốc gần kề bên nhau. Cô nhận ra anh không hề giống như những gì mà mọi người vẫn nói. Đằng sau sự tàn đ ộc hung á c đó là một trái tim mềm mại ấm áp.
Trái tim đó, cũng chứa đầy những vết xước và thương tổn, luôn tự giày vò bản thân rằng, anh là kẻ cô độc b ệnh h oạn, tâm hồn vặn vẹo b iến t hái không nên tồn tại.
Khương Bảo Lê từng nghĩ, cô là đứa bé bất hạnh nhất khi bị bỏ rơi, phải lưu lạc dưới đáy xã hội mà lớn lên. Nhưng giờ đây, gặp được Tư Độ cô mới biết, có những đứa trẻ sinh ra trong chốn nhung lụa, cao trên mây trời nhưng vận mệnh lại như trò đùa, nhẫn tâm đẩy họ xuống đ ịa n gục tăm tối, từng ngày giãy giụa đau đớn m áu chảy khắp nơi.
Tiếng chửi rủa vang vọng khắp căn phòng bệnh, con dao sáng loáng lướt qua da thịt, sự tuyệt vọng bi thương lan tràn trong ánh mắt Tư Độ. Trời đổ cơn mưa, sấm chớp bủa vây như níu kéo linh hồn anh quay về quá khứ, rơi vào căn tủ nhỏ. Mọi thứ, lần nữa lặp lại, chèn ép và bóp nát lồng ngực anh.
Hoá ra, cho dù Tư Độ đã cố gắng như thế nào, đều không thể thay đổi dòng máu q uái v ật đang chảy trong người, không thể thay đổi sự cuồng đ iên c hết chóc trong suy nghĩ.
Thế nhưng, Khương Bảo Lê đã đến bên Tư Độ trong giây phút anh chới với khổ đau muốn giải thoát sinh mệnh nhất. Cô ôm lấy anh, nhẹ nhàng từng chút một, vỗ về xoa dịu. Mưa đêm như phím đàn, vang lên từng âm thanh trong trẻo dịu dàng. Thì ra, chỉ cần có cô, giông tố cũng trở nên dễ chịu, ký ức cũng trở nên phai màu.
Càng đắm chìm trong trò chơi tình ái với Khương Bảo Lê, Tư Độ càng nhận ra, chiếc bẫy này anh đã lún vào quá sâu, không cách nào rút ra được nữa. Thế nên, anh tham lam muốn chiếm lấy toàn bộ về cô, không để cô rời đi đâu nữa.
Ân tình giữa Khương Bảo Lê và Thẩm Dục Lâu, Tư Độ anh cũng sẽ dùng lợi ích và tiền tài mua đứt. Để cô, không cần cảm thấy có lỗi hay vì tình nghĩa mà chịu uất ức với ai. Những năm tháng qua, cô đã trả đủ rồi.
Nhưng khi cả hai mở lòng với nhau lại là lúc những âm mưu toan tính phơi bày ra ánh sáng, từng lời từng chữ tựa như nham thạch nóng bỏng tràn qua lòng người, thiêu đốt hết thảy. Tình yêu, thù hận, nước mắt, nụ cười… cuối cùng, chỉ là màn kịch mà thôi.
Tư Độ rất muốn phá huỷ Khương Bảo Lê, kẻ đã tàn nhẫn chơi đùa với trái tim của anh. Thế nhưng, dù nói bao lời cay đắng khắc nghiệt với cô rồi, anh vẫn cứ mềm lòng. Trời mưa, nỗi nhớ nhung cô da diết hơn bao giờ hết. Rõ ràng là anh không thể buông bỏ. Tình yêu anh khắc sâu trong cốt tuỷ, phải rạch da róc xương mới mong quên đi.
Kể từ ngày Khương Bảo Lê rời xa Tư Độ để bắt đầu hành trình mới của mình là những chuỗi ngày anh chìm trong mông lung khổ sở. Thế giới như hoà thành một mảnh u tối lạnh giá, chẳng có hy vọng.
“Dù mỗi tháng anh đều đi tư vấn tâm lý đều đặn, dù anh đã bắt đầu chủ động thay đổi, hướng về phía ánh sáng, bước ra khỏi bóng tối.
Nhưng mùa mưa âm ỉ trong lòng anh... dường như vẫn chưa kết thúc.”
Cho đến khi, Khương Bảo Lê quay về.
Tình yêu vẫn ở đó, chưa từng mất đi. Trái tim vẫn ở đó, chưa từng đổi thay.
Lần này, em sẽ không rời xa anh nữa. Cho dù là đ ịa n gục hay vực sâu, em đều theo anh đến tận cùng.
"Em nói, em không mong có được cả bầu trời sao rực rỡ, chỉ cần một ngôi sao tỏa sáng vì em là em đủ hạnh phúc rồi. Nhưng trong mắt anh, em chính là ngôi sao sáng nhất, không ai khác ngoài em."
____
*: Trích lời thoại phim Kill me, heal me
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Sim - Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved