logo
REVIEW>> CỨU VỚT TIÊN TÔN HẮC HÓA
cuu-vot-tien-ton-hac-hoa
Tìm truyện

CỨU VỚT TIÊN TÔN HẮC HÓA

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Độ dài: 140

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 30

Giới thiệu:

Mục Vân Quy là bạch nguyệt quang trong một bộ tiểu thuyết tu chân nam chủ. Nàng thiện lương chính trực, nhưng lại c hết quá sớm, đáng tiếc chính nàng cũng không hề hay biết.

Cho đến một ngày, một vị thiên kim tiểu thư xuất thân cao quý trở thành sư muội của nàng, cuộc đời Mục Vân Quy từ đó lao dốc không phanh.

Vị sư phụ vốn hiền hòa nay khắp nơi soi mói nàng, đồng bạn dần xa lánh nàng mà thân cận sư muội. Ngay cả thanh mai trúc mã cùng nàng nương tựa vào nhau mà lớn lên cũng bắt đầu nảy sinh hứng thú với sư muội. Cuối cùng, hắn thậm chí vì cứu sư muội mà từ bỏ nàng.

Mục Vân Quy cùng đá vụn rơi xuống vực sâu dưới đáy biển. Trong khoảnh khắc nhắm mắt, nàng nhìn thấy sư muội lộ ra nụ cười đắc ý.

Cũng vào lúc ấy, nàng mới biết được, hóa ra sư muội là nữ tử xuyên thư. Tu vi của nàng mãi đình trệ không thăng tiến, tất cả đều bởi vì khí vận đã bị đối phương cướp đoạt.

Khi Mục Vân Quy mở mắt lần nữa, nàng phát hiện mình chưa c hết, mà đã rơi xuống nơi sâu nhất của cấm địa.

Trong cấm địa đặt một khối hàn băng vạn năm.

Người bên trong dung mạo lạnh lùng, thoát tục, tựa như tiên nhân giáng thế.

Mục Vân Quy cho rằng đó là đồng môn giống mình, vô tình lạc vào cấm địa. Xuất phát từ lòng tốt, nàng đã giải khai phong ấn.

Giang Thiếu Từ bị phong ấn dưới lòng đất suốt một vạn năm.

Đột nhiên có một ngày, hắn bị một nữ tử đánh thức.

Nữ tử kia dáng vẻ chật vật, vậy mà vẫn mỉm cười nói với hắn: “Ngươi cũng bị thương sao? Không sao, ta cứu ngươi ra ngoài.”

Nàng nào biết rằng, một vạn năm trước, tu chân giới từng xuất hiện một thiên tài tuyệt thế, bỏ tiên nhập ma, ly kinh phản đạo.

Các đại chính đạo phải liên thủ mới có thể trấn áp hắn.

Tên là Giang Thiếu Từ.

***

Mục Vân Quy lớn lên trên một hòn đảo, kể từ khi còn rất nhỏ, trong thế giới của nàng chỉ có một mình mẫu thân.

Nghe nói lúc mang thai nàng, mẫu thân đã đặt chân đến hòn đảo nằm ngay giữa Nam Hải, cả nội hải lẫn ngoại hải đều đầy rẫy ma thú cấp cao. Người ta hay nói ngoài biển hay có các dòng hải lưu, đôi khi không biết nó sẽ đưa ngươi dạt về hướng nào. Có lẽ chính vì thế nên mẫu thân nàng mới đến được đây.

Mục Vân Quy sống cùng mẫu thân, được bà yêu thương dạy bảo, tình yêu của bà dành cho nàng nhiều đến mức nàng không buồn quan tâm phụ thân của mình là ai.

Khi mẫu thân mất, Mục Vân Quy chính thức còn lại một mình, nàng tiếp tục đi học, tu luyện, một thân một mình sống trong căn nhà nhỏ đơn sơ gần kết giới ấy.

Nàng tự thấy mình chưa bao giờ gây chuyện với ai, đa số các đồng môn của nàng đều là người của tứ đại gia tộc trên đảo, nàng không thể dây vào, chỉ muốn yên tĩnh mà sống.

Nhưng tiếc là, số mệnh lại không cho phép nàng như vậy.

Kể từ khi biết được tiểu sư muội được người gặp người yêu kia là nữ chính trong quyển tiểu thuyết, còn nàng chỉ là ánh trăng sáng của nam chính, Mục Vân Quy mới vỡ lẽ ra được là vì sao.

Rõ ràng nàng rất chăm chỉ luyện tập, sư phụ còn khen nàng có thiên phú, thế mà mãi vẫn chưa bước vào cảnh giới đầu tiên của hàng ngũ tu tiên. Rõ ràng bản thân nàng có thể chạy thoát, nhưng vì nàng ta mà lại bị hất văng xuống biển, trở thành miếng mồi ngon cho đám ma thú.

Trước khi rơi xuống, Mục Vân Quy đã nhìn thấy nụ cười của nữ tử kia.

Hóa ra là thế, hóa ra là thế.

Vai trò của Mục Vân Quy trong tiểu thuyết chỉ là ánh trăng sáng lót đường cho nam chính, hy sinh vì đại cục của nam chính. Nam chính nhớ mãi không quên, nhưng cũng không ngần ngại nạp một đám nữ nhân vào hậu cung. Ước mơ của nàng, khát vọng ngắm nhìn thế giới bên ngoài đảo của nàng, chỉ với vài con chữ đơn giản ấy, tất cả đều đã tan thành mây khói.

Con giun xéo lắm cũng quằn, huống hồ Mục Vân Quy còn là người bằng xương bằng thịt.

Xuôi theo dòng hải lưu, nàng rơi xuống biển không bị ma thú nuốt, mà lại trôi đến một cái hang tối tăm nằm khuất trong vách đá.

Kể từ đó, trong cuộc sống của nàng lại xuất hiện thêm một Giang Thiếu Từ.

Lúc ban đầu, Mục Vân Quy cảm thấy tên này hơi kỳ cục. Bị giam giữ trong một tảng băng, lúc mới thoát ra thì bắt đầu hỏi đông hỏi tây không ngừng, nào là bây giờ là thời đại nào, đang ở đâu, phương tiện di chuyển hằng ngày được vận hành thế nào, rồi cả những phương thức trao đổi linh lực cơ bản nhất cũng không hiểu, cứ như mới từ trên trời rơi xuống.

Thấy hắn cũng là người ngoài, không phải tứ đại gia tộc như nàng, Mục Vân Quy đã dẫn hắn về nhà mình ở tạm. Hằng ngày, nàng vừa phải dậy sớm đi học, vừa phải chạy như bay về nhà để ngăn Giang Thiếu Từ dỡ mái nhà mình, hay là nấu xương ma thú lên ăn.

Trong mắt nàng, hắn là một người rất thích nghiên cứu, thường xuyên nảy ra những ý tưởng kỳ quái không ai bằng. Người ta chê bai ma tinh, hắn lại thu thập ma tinh để chế này chế nọ. Người ta tranh nhau một bộ bí kíp tu luyện của tiên nhân truyền lại, hắn lại bảo đống đó chẳng khác nào mớ giấy vụn.

Dường như Giang Thiếu Từ luôn có cách thức của riêng mình, từ việc đánh bại ma thú cho đến việc lý giải chiêu thức của các môn phái. Mục Vân Quy gặp khó khăn trong việc tu luyện, nhưng nhờ có hắn, nàng đã thành công tiến vào cảnh giới, rồi thành công tìm ra những công pháp thích hợp nhất với bản thân mình.

Đôi lúc trông thì cà lơ phất phơ, lúc thì trốn học, cứ mở miệng là chê bai hết tiên tôn nọ đến chưởng môn kia. Nhưng những lúc Mục Vân Quy gặp nguy hiểm, hắn luôn có thể biến nguy thành an, đã từng không ít lần cứu mạng nàng.

Nàng cứ ngỡ đồng hành lâu như vậy, ít nhiều gì cũng sẽ hiểu được toàn bộ con người hắn, nhưng hóa ra, sau lưng hắn lại cất giấu rất nhiều bí mật.

Giang Thiếu Từ ấy, quả là một con người kỳ lạ.

*

Một vạn năm trước, hắn tên là Giang Tử Dụ, được người người phong là tiên tôn khi tuổi còn rất trẻ, tu vi trời sinh vượt trội so với những người còn lại, hơn nữa còn không ngừng tiến bộ thần tốc. Khi ấy, hắn là thiếu niên lang kiêu ngạo đầy khí phách, trong mắt chỉ có tu luyện, không ngừng tìm tòi và khám phá, chứ chưa từng để tâm đến cái gọi là lòng người kia.

Trong chớp mắt, càn khôn xoay chuyển, thiếu niên ấy bị trói chặt trên Đồ Ma đài, kiếm cốt và tinh mạch bị cưỡng chế rút sống, rồi đem cho bằng hữu, sư tôn và vị hôn thê chia chác như chiến lợi phẩm. Họ không giết hắn, là bởi vì vẫn còn muốn dùng thân thể hắn làm vật thí nghiệm. Giang Tử Dụ bị giam giữ trên một hòn đảo ở Nam Hải, bị linh lực và pháp trận của tứ đại gia tộc kìm hãm, cứ thế mà say ngủ suốt một vạn năm.

Một vạn năm sau, người bước ra từ khối băng tên là Giang Thiếu Từ. Đây là cái tên ban đầu của hắn, được cha mẹ vốn là những phàm nhân ban cho. Quả thật, lúc bấy giờ, hắn chẳng khác nào một phàm nhân. Linh mạch trọng thương, kiếm cốt vỡ vụn, ngay cả vận khí cũng gian nan vô cùng, nói gì đến chuyện quay lại để báo thù.

Vì đã bị người ta hãm hại, nên Giang Thiếu Từ chưa bao giờ buông bỏ lòng phòng bị đối với Mục Vân Quy. Rất nhiều lúc hắn muốn giết nàng, nhưng nghĩ bụng cứ giữ lại một khoảng thời gian xem sao, dù gì hiện tại hắn cũng không còn thông thuộc với thế giới bên ngoài, cần người chỉ dẫn để tránh nghi ngờ.

Qua một khoảng thời gian sống chung, Giang Thiếu Từ phát hiện ra, cô nương Mục Vân Quy này, bề ngoài trông thì lạnh lùng, thực chất bên trong lại là một kẻ ngốc. Nàng chưa từng nghi kỵ hắn, lúc gặp nguy hiểm cũng muốn đứng chắn trước mặt hắn, mà không biết rằng, mối nguy hiểm nhất đối với nàng chính là hắn.

Khi kết giới trên đảo sụp đổ, ma thú từ ngoại hải tràn đến, hai người đi theo đoàn người còn sống sót, đặt chân đến đất liền.

Kể từ đây, chuyến hành trình của họ mới chính thức bắt đầu.

*

Lúc trước, Mục Vân Quy chỉ là một nữ tử với ước mơ được một lần đặt chân lên đại lục, tiếp tục tu luyện, thoát khỏi cốt truyện, sau đó tự do tự tại mà sống.

Nhưng có vẻ như, số phận đã định sẵn cho nàng một thứ gì đó lớn lao hơn thế rất nhiều.

Nó đưa đẩy nàng đến tòa thành chìm dưới đáy biển, khám phá ra mọi ân oán đời trước của một linh hồn đang trú ngụ ở đó. Đến cả Tây Lưu Sa, nơi được mệnh danh là vùng đất của tội ác, gặp gỡ những hậu nhân của một gia tộc được mệnh danh là có thể nhìn thấy tương lai. Rồi lại đến Bắc Cảnh, nơi đế vương đang ngự trị, để tìm ra bí mật về chính bản thân, cũng như câu chuyện lúc trước của mẫu thân nàng.

Từ đầu đến cuối, bên cạnh Mục Vân Quy luôn có một Giang Thiếu Từ đồng hành cùng. Hai người cùng nhau vào sinh ra tử, nghĩ kế nội ứng ngoại hợp, dần dà trở nên những tri kỷ vô cùng ăn ý. Hắn bảo vệ cho nàng, đến nỗi không tiếc dùng thân mình để che chắn hàm răng của mãnh thú, nhưng cũng đốc thúc nàng không ngừng cố gắng, không ngừng tiến bộ, dựa vào chính bản thân mình mà bước đi.

Mục Vân Quy biết ơn hắn, cũng thật lòng nghĩ rằng, nếu có thể mãi mãi sánh vai cùng hắn như thế thì thật là tốt quá.

Còn đối với Giang Thiếu Từ, Mục Vân Quy là ân nhân, cũng là người duy nhất có thể khiến hắn đặt trọn niềm tin sau khi bị phản bội. Nếu có thể, hắn thật lòng muốn có thể cùng nàng làm bằng hữu, làm người thân, mãi mãi vui vẻ hòa hợp như vậy.

Nhưng chẳng biết từ khi nào, cô nương có đôi mắt sạch sẽ trong trẻo ấy đã trở thành điểm yếu chí mạng của Giang Thiếu Từ. Chỉ cần đụng đến an nguy của nàng, bao nhiêu lý trí của hắn đều sẽ tan biến sạch sẽ.

Nàng cứ luôn miệng nói mình chỉ là một người tầm thường, nhưng hắn biết rằng, chính nàng sẽ dùng sự thông tuệ của mình để xoay chuyển ván cờ trong thiên hạ.

Nàng thông minh như thế, chưa từng để mình phải chịu thiệt, nhưng đắm mình trong nhân gian lâu như vậy, lại vẫn chưa từng đánh mất đi sự lương thiện ban đầu, như cái ngày nàng quyết định đưa tay ra cứu giúp hắn đó.

Kể từ khi đó, vận mệnh của hai đã xoay vần, rồi đan chặt lại vào nhau. Nàng không cam tâm làm một ánh trăng sáng lót đường trong câu chuyện của người khác, hắn cũng không ngần ngại bò lên từ dưới đáy vực, trả lại mối thù một vạn năm trước mà họ đã từng mắc nợ hắn.

Mệnh do ta, không do trời. Nếu đó là trái với thiên ý, vậy thì cứ nghịch thiên ý mà đi.

Sống một cuộc đời huy hoàng xán lạn, rồi cùng nắm tay nhau đi qua những năm tháng thảnh thơi an nhàn.

Kể cả khi đất trời xoay chuyển, kể cả khi đã quên hết những ký ức đẹp đẽ ấy, ta cũng sẽ tìm thấy nàng, cũng sẽ đem lòng yêu nàng.

Giống hệt như thuở đầu tiên ta từng gặp gỡ.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Tiểu Vân Quán

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN