logo
REVIEW>> CÔNG CHÚA HÔM NAY TẨY TRẮNG SAO?
cong-chua-hom-nay-tay-trang-sao
Tìm truyện
Donate

CÔNG CHÚA HÔM NAY TẨY TRẮNG SAO?

Designer:

AI_Bích Sơn

Độ dài: 106

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 561

Năm ấy. Mùa đông giá rét, tuyết giăng đầy trời, báo hiệu tang thương mất mát.

Bắc Chiêu bắt tay cùng Kỳ Nguyệt, từng bước vây khốn Nam Lung, chiếm đóng hết các thành trì xung quanh. Hoàng cung chìm trong khói lửa bất an, từng người trốn chạy tìm cách thoát thân.

Hoàng đế băng hà, Hoàng hậu t ự s át, Thái tử thân lạnh sa trường, các Hoàng tử còn lại không rõ tung tích, chỉ duy nhất công chúa Tịnh An, viên trân châu của Nam Lung quốc, run rẩy đối diện với tất cả.

Hắn từng bước bước đến trước mặt nàng, ánh mắt nặng nề lạnh lẽo, chất chứa thù hận nồng đậm. Vị công chúa đã từng cao cao tại thượng, được yêu chiều sủng ái mà kiêu ngạo ương bướng, ích kỷ đ ộc á c lúc này tựa như con thú nhỏ, hoảng sợ vô cùng.

Hắn nở nụ cười chiến thắng, mang theo toàn bộ những cay đắng tủi nhục phải chịu đựng hơn mười mấy năm nay lẳng lặng nhìn nàng. Cái nhìn như thiêu đốt toàn bộ không khí nơi này, ngưng đọng cả thời gian.

Và rồi, mũi kiếm sáng loáng giơ lên, máu tươi chảy ròng ròng, tanh tưởi ấm nóng.

Tống Ấu Quân, công chúa Tịnh An, cứ thế kết thúc một đời trong bi thảm.

Xác của nàng, bị đóng đinh treo trước cửa thành, nhắc nhở mọi người về báo ứng, làm điều ác tất nhận phải kết cục như vậy. Đến c hết, còn bị nguyền rủa nhục nhã, không ai yêu thương nhớ đến.

Một nước cờ sai, huỷ diệt cả bàn cờ.

Nam Lung phồn thịnh, trong vòng một năm, dần biến mất trên bản đồ.

***

Choàng tỉnh từ cơn mơ kinh hoàng, Tống Ấu Quân nhận ra bản thân đã xuyên đến trong một cuốn sách. Mà những gì nàng vừa trải qua, chính là đoạn kết của bộ truyện. Và nàng, chính là vị công chúa Tịnh An kia, người sẽ c hết dưới lưỡi kiếm sắc bén ấy, thân thể còn bị ghim lên bêu rếu nơi cửa thành.

Trong thế giới thực, Tống Ấu Quân vừa sinh ra đã mang bệnh bẩm sinh, thân thể ốm yếu. Những tưởng khi trưởng thành nàng sẽ tốt hơn đôi chút, được tự do vui chơi hưởng thụ cuộc sống rực rỡ này. Thế nhưng, bệnh tình của nàng lại trở nặng, thời gian còn lại dường như không rời bệnh viện.

Lúc ấy, nàng chưa từng mong cầu điều gì xa vời, chỉ mong có thể giảm bớt những cơn đau triền miên, được ra ngoài ngắm nhìn bầu trời đêm, nơi có những ngôi sao lấp lánh xinh đẹp trên cao kia. Nhưng mà, vẫn là không thể.

Tống Ấu Quân ra đi trong một đêm lặng lẽ, không kịp nói lời trăn trối cuối cùng cho người ở lại nữa rồi.

Vì thế, khi biết linh hồn mình xuyên đến vị công chúa Tịnh An này, Tống Ấu Quân vừa vui mừng lại vừa lo sợ. Giờ đây, nàng có một thân thể tuy không khoẻ mạnh lắm nhưng như vậy cũng tốt rồi. Chỉ là, theo nguyên tác, nguyên chủ thật sự là một người vô cùng kiêu căng đ ộc á c không ai sánh bằng.

Năm công chúa Tịnh An ra đời, có một vị đạo trưởng nổi danh gieo quẻ và nói rằng, nàng chính là Thiên tinh, tượng trưng cho may mắn, có thể đổi thay vận mệnh Đại Lung. Mà những năm ấy, như ứng với lời tiên tri, chuyện tốt liên tục xảy ra. Vì thế, Đế hậu càng thêm yêu chiều sủng ái vị công chúa này, biến nàng trở nên vô pháp vô thiên, mặc sức làm càn như bây giờ.

Bắc Chiêu nội loạn, phe phái tranh đấu giành ngôi vị Thái tử. Nam chính là Hoàng tử Khương Nghi Xuyên bị đưa đến Nam Lung làm con tin, chịu đủ khinh bỉ giẫm đạp. Mà kẻ cầm đầu gây ra tất cả những điều ấy chính là công chúa Tịnh An. Bất kể lúc nào, nàng cũng tỏ thái độ khó dễ, chán ghét, chèn ép hắn. Còn buông ra những lời châm chọc tàn nhẫn, nhục nhã hắn.

Những năm tháng ấy, nguyên chủ là cái gai trong mắt nam chính, hắn căm hận, ghi nhớ những gì nàng làm, chờ đợi cơ hội phục thù hết thảy. Thế nên, kết cục cuối cùng của công chúa Tịnh An và Nam Lung, vô cùng thê thảm.

Đã biết được mọi chuyện, Tống Ấu Quân nào dám đi trêu chọc Khương Nghi Xuyên nữa kia chứ. Nàng giờ đây, chỉ hận không thể bằng mọi cách hoà hoãn mối quan hệ và bù đắp lại những sai lầm lúc trước mà nguyên chủ đã gây ra với nam chính. Chỉ có như thế, nàng mới có thể sống và Nam Lung mới không bị diệt vong.

Thế nhưng, từ trước đến nay, nguyên chủ ỷ vào thân phận công chúa cao quý của mình, lại có được sự yêu thương chiều chuộng đến mất đi thiên lý từ Hoàng đế, nên ra sức cuồng ngạo, không điều ác nào không làm. Giờ đây, để thay đổi mọi thứ kỳ thật rất khó khăn.

Nhưng, Tống Ấu Quân trong thế giới thực hay thế giới trong sách đều là một tiểu cô nương thông minh dịu dàng có tấm lòng bao dung ấm áp. Cho nên, dù thời không có luân chuyển, thì sơ tâm của nàng vẫn vẹn nguyên như ban đầu. Nàng biết trước kia là nguyên chủ sai, thì nàng sẽ sửa lại tất cả.

Thế nên, không chỉ những người xung quanh nhận ra sự khác lạ của Tống Ấu Quân thời gian này mà đến Khương Nghi Xuyên cũng thấy điều ấy. Vị công chúa vốn rất kiêu căng ương bướng đã hiểu lý lẽ, biết cái gì nên nói nên làm, cái gì không nên. Nàng còn chân thành xin lỗi hắn về khoảng thời gian lúc trước, tuổi trẻ bồng bột hiếu thắng không hiểu chuyện gây ra nhiều lỗi lầm đáng tiếc, không cầu nhận được sự tha thứ, chỉ mong hắn cho nàng cơ hội sửa chữa bù đắp.

Ban đầu, Khương Nghi Xuyên chẳng mấy để tâm đến Tống Ấu Quân chút nào. Bởi vì, hắn hiểu rõ, vị công chúa này có biết bao nhiêu là mưu mẹo tính toán, những gì nàng làm, có chăng là che giấu cho âm mưu nào đó mà thôi.

Thế nhưng, trong lần Tống Ấu Quân bị bắt cóc ép đến bên bờ vực, phải liều mạng nhảy xuống sông để thoát thân hay lần trong đại lễ lớn, cả hoàng tộc nàng bị thích khách bao vây ám sát phải trốn chạy vào rừng sâu.

Tất cả như thước phim quay chậm, mỗi một hình ảnh đều khắc hoạ vào tâm trí Khương Nghi Xuyên khiến hắn nhận ra, đây không phải là công chúa Tịnh An, mà là một người khác. Và hắn cũng biết rằng, trong những hoàn cảnh nguy nan khốn khó, bản tính con người bộc lộ mới là chân thật nhất. Mà ở những khoảnh khắc ấy, Tống Ấu Quân dường như đã khiến trái tim bình tĩnh đến lạnh lẽo của hắn, dao động khác thường.

Thì ra, trong mơ màng hỗn loạn, Khương Nghi Xuyên đã để Tống Ấu Quân xâm nhập vào lòng hắn mất rồi.

Vì vậy cho nên, hắn mới có thể để ý đến tất cả những đổi thay cho dù chỉ nho nhỏ của nàng, ghi nhớ hết tất cả những gì nàng nói nàng nghĩ, thậm chí hắn còn từng hối hận, vì sao lúc nàng rơi vào hồ băng đã không chịu ra tay cứu nàng sớm hơn một chút. Phải chăng, nếu thế thì căn bệnh thương tổn do hàn khí của nàng sẽ không trở nặng mỗi khi đông về đến vậy.

Nhưng Khương Nghi Xuyên cũng lý trí hiểu rõ, Tống Ấu Quân quá khứ và Tống Ấu Quân hiện tại là hai người hoàn toàn khác nhau. Mà người hắn đem lòng tương tư thương nhớ, lại chỉ có một, là Tuế Tuế, là Tống Ấu Quân, là công chúa Tịnh An lúc này, chứ không phải là người nào khác.

Tống Ấu Quân cũng dần nhận ra những tình cảm của mình dành cho Khương Nghi Xuyên. Thế nhưng, thân phận khác biệt, lại càng khó chống lại được thiên ý, nghịch chuyển số phận. Cho dẫu, nàng đã cố hết sức mình ngăn chặn kết quả cuối cùng thì bánh xe vận mệnh vẫn chuyển động theo cách của riêng nó, ép tất cả phải tuân theo.

Rõ ràng, trong lần khánh sinh mới đây của Tống Ấu Quân, Khương Nghi Xuyên đã tặng nàng chiếc trâm bằng tuyết ngọc cực kỳ đẹp do hắn tự khắc. Hắn nói với nàng, “kim chi ngọc diệp tương xứng với kim chi ngọc diệp”. Hắn cũng đã không ngại lửa nóng, đến điện trên đảo nhỏ, hái cho nàng đoá kim liên như ý. Phong thư để lại cho nàng, vẫn là những lời dặn dò dài dòng tràn ngập tình cảm. Còn cả câu nói cuối trong thư, hắn mong rằng, công chúa của hắn, “Tuế Tuế khoẻ mạnh” một đời.

Vậy mà, nụ hôn cuối vừa lướt qua môi nhau, nước mắt còn vương trên bờ mi ướt đẫm của Tống Ấu Quân, Khương Nghi Xuyên đã thật sự phải rời đi rồi…

Trở về Bắc Chiêu quốc, bước trên con đường mà hắn phải thực hiện.

Những năm tháng dài đằng đẵng trôi qua, trái tim cũng dần tàn úa héo rũ. Tống Ấu Quân bệnh càng lúc càng nặng, mái tóc pha tuyết, mỗi hơi thở đều khó khăn, không thể cứu chữa.

Chiến tranh nổ ra, Nam Lung nằm trong thế thất thủ, đối diện khó khăn trăm bề. Tống Ấu Quân muốn nhờ Khương Nghi Xuyên xuất quân ứng cứu. Nỗi nhớ như thuỷ triều tràn qua cõi lòng, cuốn tung mọi thứ. Nàng biết, mình không còn nhiều thời gian, mong được gặp hắn lần cuối, Khương Nghi Xuyên của nàng.

Chỉ là, ngày Khương Nghi Xuyên đại thắng, lại là ngày hắn nhận được tin, công chúa Tịnh An kịch độc phát tác, đã mất. Hắn thúc ngựa như bay qua từng nẻo đường trên kinh thành Nam Lung, cả người run rẩy kịch liệt. Vẫn là đến muộn một bước.

Cánh cửa mở ra, Khương Nghi Xuyên như nhìn thấy Tống Ấu Quân tĩnh lặng nằm nơi ấy, thân thể gầy yếu, y phục tơ lụa xa hoa nhuộm ướt máu, khoé môi tràn ra máu tươi, khuôn mặt nàng trắng bệch doạ người, mái tóc thì điểm bạc…

Quân cờ đen trắng rơi đầy đất. Nàng không chờ được hắn.

Như có cái gì đó vụn vỡ nơi trái tim, đau đến tan nát, không thể buông lơi thành lời…

Tống Ấu Quân, nàng nhẫn tâm rời bỏ hắn đi thật rồi. Khi mà, ước nguyện của nàng, hắn còn chưa thực hiện được. Dải lụa vàng kia, gió cuốn bay về phương nào.

“Tuế Tuế, đừng khóc.”

“Tuế Tuế, là ta không bảo vệ được nàng.”

Cung Tẫn Hoan, vải trắng treo lên. Công chúa Tịnh An, người có thân phận cao quý sủng ái nhất của Nam Lung, đã c hết.

Khương Nghi Xuyên cứ thế chật vật giãy giụa trong bi thương. Thế nhưng, hắn không cách nào chấp nhận được thiên mệnh đã định. Cho dù có như thế nào, hắn cũng dùng hết khả năng của mình, viết lại vận mệnh của hắn và nàng. Thiên ý không dung, hắn huỷ thiên ý.

Thế nên, Khương Nghi Xuyên vượt ngàn dặm xa đến ngôi chùa cổ trên núi kia, nơi có 99 bậc thang tâm nguyện. Mùa đông giá rét, tuyết ngập mấy lớp, mỗi bước đi đều gian nan trắc trở. Thế nhưng, hắn lại kiên trì từng bước từng bước quét tuyết đọng leo mỗi bậc, quỳ xuống dập đầu một lần lại một lần đến máu chảy. Chỉ cầu xin Đức Phật từ bi, cho hắn gặp lại nàng…

Có lẽ chấp niệm quá lớn, tình cảm lại quá sâu.

Đến cả đất trời cũng mủi lòng thương xót.

Khương Chi Xuyên, Tống Ấu Quân ta trở về rồi, trở về tìm chàng, nối lại tơ duyên đã mất.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN