
Tác giả:
Nhất Khẩu Thời Quang
Reviewer:
AI_Thủy Tiên
Designer:
Al_Thạch Bạch
Thể loại:
Hiện đại,
Huyền huyễn,
Hào môn thế gia,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Thầm mến,
Sảng văn,
Hài hước,
Thiên chi kiêu tử,
Thiên chi kiêu nữ,
Nhất kiến chung tình,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 86
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 16
Giới thiệu:
Vì lỡ tay dùng chiêu “tất sát” khiến nhân duyên cả thiên hạ loạn cào cào. Vì vậy tiểu tiên nữ Phù Lam Khanh chính thức bị đày xuống trần gian để “dọn rác” do chính mình tạo ra.
Nhiệm vụ không dễ dàng gì khi mỗi lần nhận ra đối tượng cần tiếp cận thì cô lại bị biến thành hình dạng của người cần sửa đổi.
Và lần này, cô biến thành… một con ma.
Đã làm ma thì phải có khí chất của ma, nhưng Phù Lam Khanh lại là một con ma có niềm đam mê mãnh liệt với “mỹ sắc”. Nhất là khi đối tượng của cô lại là Chu Cẩn Thâm – vị Thái tử Thiên giới đang lịch kiếp.
***
Mỗi khi nhắc đến hai chữ “tiên nữ”, ắt hẳn ấn tượng của mọi người sẽ luôn là: Cô nương xinh đẹp toả ra ánh hào quang rực rỡ, nàng xuất hiện từ sau áng mây lành huyền ảo, nàng giáng trần mang vô vàn điềm lành xuống nhân thế.
Tiên nữ nhà người ta thì giáng trần trong dáng vẻ xinh đẹp, phong thái ung dung tự tại mà cao quý, khiến thế nhân không ngừng ngước mắt trông theo. Nhưng chẳng hiểu sao, khi đến lượt Phù Lam Khanh thì cái chuyện “giáng trần” này… cứ sai sai ở đâu.
Phù Lam Khanh là tiên quan của Nguyệt Cung, cũng là một tiên nữ “hàng thật giá thật” của Thiên đình đó.
Cô đã sống trong Nguyệt Cung cả trăm năm, tuy chưa đến mức được xem là một “lão tiên”, nhưng với “tuổi đời” của mình, ít nhiều gì cô cũng được xếp vào hàng “đại tiên đồng” rồi. Trăm năm qua, cô tuỳ ý đùa nghịch không biết bao nhiêu lần, đập này phá kia nhiều không sao kể xiết, việc tốt cô làm cực ít, còn việc xấu lại nhiều đến nỗi chất đầy mấy sọt. Nhưng có lẽ, đây là lần vui đùa “quá trớn” nhất trong số những lần “quá trớn” của cô…
Trong Nguyệt Cung của cô có một cái cây gọi là cây Nhân Duyên, nó thụ hồn kết nối trực tiếp với nhân giới. Chỉ cần có người ở nhân giới thành tâm cầu nguyện xin kết duyên, trên cây sẽ xuất hiện một ổ khoá bạc tương ứng gắn kết duyên lành. Có thể nói, cái cây này gánh vác toàn bộ nguyện vọng tình ái của nhân gian.
Vậy mà chỉ sau một chiêu “tất sát” của Phù Lam Khanh, các ổ khoá bạc kết duyên trên cây Nhân Duyên đã rung lắc đ iên cuồng, sau đó loạn xạ kết thành từng cặp… Hậu quả là, từ “duyên lành” hoá “duyên dữ”, nhân duyên của cả người lẫn thú dưới nhân gian đều rối loạn, có sửa đến hồi lịch kiếp cũng chẳng sửa nổi…
Muốn biết nhân duyên đã rối loạn thế nào đến mức nào ấy hả?
Là đôi thanh mai trúc mã tình đầu ý hợp đã ước nguyện mãi mãi bên nhau, nhưng rồi, có một ngày, cô thanh mai lại thay lòng đổi dạ, một lòng si mê ông lão U90 cùng lứa với ông nội mình, còn anh trúc mã thì “nguội tình”, trong mắt trong tim chỉ còn bóng dáng của thầy giáo mình.
Là cặp đôi hạnh phúc mặn nồng, ngày chung đôi không còn xa, nhưng rồi, có một ngày, cô gái lại bỏ trốn với cô giúp việc “theo tiếng gọi của tình yêu”, còn chàng trai thì vứt bỏ tương lai, quyết phải chui xuống gầm cầu sống cùng bà thím vô gia cư.
Là hai ông bà đã sớm chiều kề cạnh đến tận lúc xế chiều, nhưng rồi, có một ngày, lão ông lại “hồi xuân”, dốc lòng theo đuổi cậu trai nhà bên, còn lão bà thì ngày ngày ôm chặt chú cún yêu, một mực nói đó là “ông nhà tôi”.
Sau khi Phù Lam Khanh tận mắt chứng kiến những cảnh tượng hỗn loạn ấy nơi nhân giới, cô cũng biết mình đáng muôn tội c hết, chỉ đành chấp nhận xuống nhân giới sửa chữa sai lầm. Mà dù có không chấp nhận xuống sửa sai đi chăng nữa, cô cũng phải xuống. Vì kẻ có tội là cô bị Thiên đình đày xuống kia mà, làm gì còn đường chạy thoát nữa?
Ở nơi đây, cô đã gặp được một “đại boss” cực phẩm. Mặc dù trong lần gặp đầu tiên, cô chỉ mải quan tâm đến thân hình, chiều cao, độ cong nơi vòng ba của anh, nhưng may mà cô vẫn kịp nhớ được tên của người ta…
Hình như, anh tên là Chu Cẩn Thâm.
Kể từ đó, bao nhiêu liêm sỉ của tiên nữ xinh đẹp thoát tục gì đó coi như không còn, Phù Lam Khanh bắt đầu cuộc sống ôm chân đại boss ăn nhờ ở đậu.
…
Phù Lam Khanh là tiên mà, thế nên, cái chuyện “sửa duyên” này với cô mà nói có khó nhằn gì đâu. Cô chỉ cần tìm ra được đối tượng cần “sửa duyên”, sau đó búng tay, làm phép, thế là “duyên nhà ai về nhà nấy”, hai bên lại vui vẻ thuận hòa. Có chăng chỉ là cô sẽ mất kha khá thời gian ở khâu tìm người, vì biển người mênh mông, cô biết đào đâu ra đúng “khổ chủ” để “sửa duyên” đây?
Tuy nhiên, bánh xe thời gian trên Thiên giới và dưới nhân giới vốn chẳng giống nhau, có khi cô ở dưới hạ phàm, vừa rong chơi vừa sửa sai cả chục năm, đến khi về lại Thiên giới còn chưa qua được một tháng cũng nên.
Nhưng đúng là trên đời này làm gì có nhiều chuyện tốt đến thế, nhất là với những người chuyên “tạo nghiệp” như Phù Lam Khanh thì càng khó mà sống yên ổn được.
Cô lởn vởn dưới nhân giới gần một tháng trời, lúc nào cũng trong trạng thái “hồn ma”, không có ai nhìn thấy cô. Nếu ngày kia không gặp được Chu Cẩn Thâm, không nhận ra anh là người duy nhất có thể thấy cô và không được anh giúp đỡ, có lẽ Phù Lam Khanh sẽ phải lởn vởn dưới nhân thế này tới tận mãn kiếp mất thôi.
Vì “tội nghiệt” của mình, mỗi khi tiếp cận được đối tượng cần “sửa duyên”, Phù Lam Khanh sẽ lập tức biến thành đối tượng đó. Năng lực này nghe thì thú vị đó, nhưng nó lại bất tiện và… kỳ cục đến mức không chịu nổi. Đường đường là tiểu tiên nữ xinh đẹp rạng rỡ, vậy mà bây giờ cô phải chịu cảnh ngủ một giấc dậy là hoá chó, ngủ một giấc dậy là biến thành bé trai, ngủ một giấc dậy là thành em bé sơ sinh, ngủ một giấc dậy là thành hồn ma vất vưởng…
Thậm chí, trừ lần hóa thành hồn ma héo hon ra, lần nào cô cũng được Thiên đế “ưu ái” cho biến hình trong thể trạng “đô con vạm vỡ” nhất của đối tượng, không lần nào là không “ú nu ú nần”.
Điều kỳ lạ là, lần nào Chu Cẩn Thâm cũng có thể nhận ra Phù Lam Khanh ngay lập tức, như thể là giữa anh và cô có một sự “tâm linh tương thông” vậy. Không chỉ có thế, anh còn hiểu mọi lời cô muốn nói với anh, dù lúc đó cô đang bập bẹ nói từng chữ ngọng nghịu, đang ê a khóc khi là trẻ sơ sinh, hay đang sủa gâu gâu trong hình hài chó vàng.
Phù Lam Khanh có thể mạnh miệng nói rằng, Chu Cẩn Thâm là người đầu tiên và duy nhất có thể thấy cô, dù cô có ở trong hình hài gì hay nói ngôn ngữ gì đi chăng nữa.
Nếu được ở trong hình hài xinh đẹp nhất, hoàn cảnh lý tưởng nhất, có lẽ Phù Lam Khanh sẽ hết sức cảm động, sẽ coi đây như là “mối duyên lành” mà ông nội Nguyệt Thần dành cho cô sau cả trăm năm “lẻ bóng” nơi Thiên giới. Nhưng còn bây giờ, phận đời nghiệt ngã, có lần nào cô được đường hoàng xuất hiện trước mặt anh với dáng vẻ xinh đẹp chỉn chu đâu? Cô cảm thấy mình “động lòng xuân” không nổi, mà chắc anh cũng chẳng dễ gì động lòng nổi trước hình hài “biến hóa khôn lường” của cô hiện giờ…
Nhưng mà, Phù Lam Khanh lại không biết rằng, nhân giới nào phải là mở đầu. Dù là Chu Cẩn Thâm nắm giữ sản nghiệp đồ sộ của cả Chu thị dưới nhân giới, hay là Thái tử Thiên giới cao quý anh tuấn vô song trên Thiên giới, ánh mắt anh chưa bao giờ thôi nhìn về phía Phù Lam Khanh. Thế nên, mối duyên giữa cô và Chu Cẩn Thâm đã được bắt đầu từ rất lâu về trước rồi.
Để rồi, mỗi một lần mà cô cho là “tình cờ” của sau này, đều là từng nước cờ do Chu Cẩn Thâm âm thầm vạch ra chỉ để lừa được “nhóc mập mạp” của anh vào tròng.
Mối duyên này là do một tay anh tác tạo, chỉ để gặp cô và được ở bên cô.
“Nhớ kỹ, sau này không được để người khác hôn em.”
“Em cũng không được hôn người khác.”
“Tất nhiên là ngoại trừ anh.”
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Tiểu Vân Quán
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved