
Tác giả:
Dearfairy
Reviewer:
AI_Lạc Tiên
Designer:
AI_Trường Xuân
Thể loại:
Hiện đại,
Hắc bang,
Cường thủ hào đoạt,
Hào môn thế gia,
Sủng Ngọt,
Ngược,
Nhẹ nhàng,
Điên cuồng,
Độc chiếm ,
Trâu già gặm cỏ non,
HE
Độ dài: 190
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 13
Cách đây hai năm, Lương Nhân vẫn là nàng công chúa của nhà họ Lương. Tuy cô không có một gia đình kiểu mẫu hạnh phúc nhất, thế nhưng những gì tốt đẹp mà họ đã dành cho cô đều là sự thật. Đáng tiếc, ngày tháng ấm êm nhanh chóng tan biến bởi vì những sai lầm trong đầu tư làm ăn của bố. Mọi thứ bị lấy mất, buộc nhà cô phải bán luôn biệt thự bên phố Cát An để sang Tường An sinh sống trong một căn hộ chung cư rách nát nhỏ bé.
Lương Nhân không hề giống những đứa trẻ được nuôi dưỡng trong giàu sang khác. Bởi vì, gia đình của cô phức tạp và rối ren hơn nhiều. Tiền bố cô kiếm được hầu hết đều từ những lần tranh đoạt đầu tư chộp giựt phi pháp. Còn mẹ cô chỉ là một quý bà giả danh, ăn chơi lêu lỏng bên ngoài cả ngày. Nếu xét về tư cách đạo đức, là con gái ruột của họ nhưng cô cũng hiểu, nền tảng gia đình mình mục nát hỏng bét từ lâu lắm rồi.
Trước khi sa lầy như bây giờ, gia đình Lương Nhân nhìn qua vẫn có vẻ yên ổn. Nhưng thời thế thay đổi, sức ép của đồng tiền và quyền lực đã làm mọi chuyện thêm đảo đ iên lộn xộn. Những lúc như vậy, bố mẹ cô sẽ dùng những từ ngữ nặng nề nhất để khoét vào vết thương của đối phương. Thậm chí, chỉ cần dăm ba câu không hợp là lao vào đánh nhau túi bụi.
Lương Nhân nhìn thấy nghe thấy, cũng chẳng còn cảm giác gì nữa. Cô cố gắng ăn xong thật nhanh rồi chạy về phòng đóng cửa lại. Thế nhưng, những lời tranh cãi của họ vẫn văng vẳng bên tai.
Mẹ cô sẽ vừa mắng nhiếc vừa la hét sao số phận của bà phải đi đến bước đường hôm nay. Nếu không phải vì lầm lỡ mà mang thai Lương Nhân không phá bỏ được, bà đâu cần theo ba cô chịu đủ cực khổ khinh bỉ hiện tại.
Lương Nhân chỉ cười châm chọc, rõ ràng là trước kia bà nhắm vào khối tài sản của ông, muốn đường tắt trèo cao lên làm bà chủ. Bây giờ lại đổ hết mọi tội lỗi lên đầu cô. Có phải là cô muốn sinh ra đâu kia chứ? Nếu được lựa chọn, cô thà rằng mình đã chẳng đến với thế giới này.
Dẫu Lương Nhân là một cô gái lạc quan mạnh mẽ đến bao nhiêu thì trong những phút giây ấy cũng đau đớn vỡ nát. Cô muốn nhanh trưởng thành, có thể chọn con đường tự do cho bản thân, bay vào bầu trời bằng đôi cánh của mình. Cho dù có gặp phải giông bão hay cánh nhỏ yếu ớt gục ngã, cô đều chấp nhận không oán than. Cô đã quá chán ngán không khí vẩn đục tăm tối nơi đây lắm rồi.
Thế nhưng, Lương Nhân vẫn chưa tròn 18 tuổi, đang còn là vị thành niên dưới sự giám hộ của bố mẹ. Gia đình cô lại đang sống ở khu hỗn loạn nhiều thành phần nhất thành phố. Ra đường không cẩn thận lại đúng trúng lưu manh, bị bắt nạt, đánh nhau, trêu ghẹo là chuyện như cơm bữa.
Chẳng hạn như trưa nay, Lương Nhân và bạn thân đang ăn mì bò thì gặp ngay hai tên côn đồ đến chặn lại làm quen đùa giỡn. Cũng may, cô có kinh nghiệm đối phó nên cả hai mới thoát được. Vừa về đến nhà, lại có vị khách không mời mà đến. Người sau này sẽ làm đổi thay và đảo lộn toàn bộ định mệnh của cô.
Là khoảng lặng bình yên trước cơn bão tố.
Là thuỷ triều cuồn cuộn đưa mọi thứ xa bờ.
Đó là lần đầu tiên Lương Nhân gặp Chu Trọng Hoành. Theo vai vế thì cô còn phải kính cẩn gọi anh một tiếng “Chú”.
Thế nhưng, Lương Nhân bướng bỉnh chẳng muốn chút nào. Ai bảo anh vào nhà cô mà đi luôn giày da lên thảm, còn dùng chiếc cốc thuỷ tinh uống nước yêu thích của cô làm gạt tàn thuốc. Vậy nên, cô lén lút mời anh một dĩa nho xanh chua lè để trả đũa. Sau khi anh thử một trái, bâng quơ vài lời làm cô phải gánh hết hậu quả do mình cố tình gây ra.
Nỗi hoảng loạn bất an dần xâm chiếm cõi lòng Lương Nhân. Cô nhận ra Chu Trọng Hoành không phải là người dễ chọc, anh là kiểu có thù tất báo, mà cái kết cho kẻ làm mất lòng anh vô cùng thảm khốc. Vậy mà cô lại ngốc nghếch cho rằng anh chẳng thèm so đo với trẻ con. Kiểu người như anh, nào có gì là ưu tiên hay ngoại lệ kia chứ.
Lương Nhân, sợ đến c hết khiếp rồi. Cô thề rằng, từ nay sẽ không dám lại gần hay bén mảng đến nơi có anh nữa.
Nhưng mà, Lương Nhân à, muộn thật rồi. Ngay khoảnh khắc khi anh vô tình nhìn thấy cô bên quán mì nhỏ, mọi chuyện đã không thể vãn hồi. Á c q uỷ sau nhiều năm lang thang bất định tìm kiếm, đã nhìn thấy đoá hoa mà nó muốn hái lấy. Hoa càng rực rỡ, càng khiến nó muốn chiếm đoạt giày vò rồi huỷ hoại không thương tiếc.
***
Vận mệnh của Chu Trọng Hoành ngay từ khi chào đời đã được định trước là bi thương bất hạnh. Mẹ anh là một người phụ nữ xinh đẹp lẳng lơ từ quê nghèo đến thành phố lớn mong được đổi đời. Có nhan sắc quyến rũ lại thêm phần chiều chuộng đàn ông thế nên bà lọt vào mắt của ông chủ Chu, lắc mình bước lên vị trí bao người ao ước.
Thế nhưng, có được quá dễ dàng thì khi bị vứt bỏ cũng đơn giản như vậy. Những con người ích kỷ tham lam, dục vọng lấn át lý trí thì lấy đâu ra sự chung thuỷ bền vững. Thời gian trôi đi, họ nhìn nhau bằng ánh mắt tràn đầy sự chán ghét t hù h ận. Mối liên kết ràng buộc con cái cũng chỉ là gánh nặng mà ai cũng muốn buông. Cho nên, đôi khi rõ ràng biết hết những tổn thương nó phải chịu, nhưng lại chọn cách im lặng dung túng cho tội ác lún sâu.
Căn biệt thự nhà họ Chu bị phóng hoả, cố ý muốn thiêu c hết những người ở trong đó. Chu Trọng Hoành may mắn nhặt được một mạng nhưng mẹ anh thì không. Biển lửa thiêu rụi thân xác bà thành tro bụi, cũng chôn vùi linh hồn cậu bé lương thiện dịu dàng ngày nào. Từ trong cái c hết trở về, đã chẳng còn A Hoành mà mọi người biết nữa. Chỉ có, kẻ đã mang linh hồn mình bán cho q uỷ dữ, mượn bàn tay tà ác huỷ diệt tất cả.
Những năm tháng tiếp theo, Chu Trọng Hoành đi theo Hà Thuỵ Lân, còn nhận ông ta làm cha nuôi. Anh biến mình thành thanh đao nhuốm m áu tung hoành trong các bang phái thế giới ngầm, nhằm mở rộng lãnh thổ quyền lực và địa vị. Ở Tân Thành, anh là cái tên khiến người khác không dám nhắc đến.
Mười mấy năm dài đằng đẵng, trên người Chu Trọng Hoành đầy các vết sẹo lớn bé, mỗi vết như nhắc nhở anh về những chuyện xảy ra. Anh đã dùng mồ hôi, m áu tươi và nước mắt để bước lên vị trí hôm nay. Con chó hoang bị giẫm đạp nghiền ép nơi bùn lầy nay trở thành chú sói hung bạo, tàn nhẫn nguy hiểm không ai bằng. Nó ẩn mình nơi rừng già núi sâu, che giấu bộ răng nanh nhọn hoắc và những chiếc móng vuốt sắc bén để chực chờ cắn xé khi con mồi sa bẫy.
Kẻ m áu lạnh tuyệt tình vô tâm như Chu Trọng Hoành thì làm gì biết đến hai chữ “tình yêu” cơ chứ. Lòng anh chỉ chất chứa những mưu toan tranh đấu h ận t hù. Vậy mà, trong thoáng giây lơ đễnh của duyên phận anh lại phải lòng cô bé Lương Nhân từ cái nhìn đầu tiên.
Phải chăng, bởi vì thế giới của Chu Trọng Hoành chỉ là bức tranh nhuốm màu tang thương c hết chóc, hoang phế không có hy vọng. Thế nên, khi gặp được một cô gái rực rỡ như hoa xuân tháng Ba, yêu kiều thuần khiết đến mức ai nhìn thấy cũng đều rung động, anh đã chẳng thể ngăn được trái tim mình.
Mọi tế bào trong Chu Trọng Hoành hưng phấn kịch liệt, đ iên cuồng nhảy nhót nhắc nhở anh, nhất định phải có được Lương Nhân, đem cô ấy về bên cạnh, chiếm hữu cô thành của riêng anh mãi mãi.
Chu Trọng Hoành nghĩ là làm, chưa từng do dự hay trì hoãn. Tất cả những ai cản trở mối lương duyên mà anh đã định, anh sẽ chôn sống kẻ đó, phá huỷ những gì hắn có. Chiếc bẫy lớn giăng ra, kéo Lương Nhân trầm luân cùng á c q uỷ.
Cô gái nhỏ mềm yếu run rẩy, sợ hãi muốn chạy trốn. Nhưng càng trốn lại càng bị dồn vào đường cùng không có lối thoát. Càng chạy lại càng hoảng loạn gây ra nhiều bi kịch. Chung quy, trong đế chế và sự cuồng đ iên của Chu Trọng Hoành, cô không còn chọn lựa nào khác.
Giọt nước mắt và những van xin của Lương Nhân như thuốc kích thích Chu Trọng Hoành, khiến anh mất kiểm soát, bản năng thuận theo ham muốn, đưa cô đắm chìm vào những cung bậc dục vọng hoan lạc. Ân ái triền miên, quấn quýt không rời. Thế nhưng, tâm hồn lại là một mảnh lạnh lẽo không thuộc về nhau.
"Cháu không có ý với chú."
"Tôi có ý với em là được."
"Cháu luôn coi chú là chú của mình!"
"Vậy thì đúng lúc quá, chúng ta thân càng thêm thân."
Giữa bọn họ, không chỉ là cách biệt về tuổi tác, thân phận mà còn là ân oán đời trước và những hiểu lầm chồng chất. Cứ thế, truy đuổi, phản kháng, xâm lược, chấp nhất… Vô số thương tổn cùng giằng xé.
Thế nhưng, khi sự lắng đọng của thời gian làm cho Lương Nhân bình tĩnh nhìn nhận lại về những gì đã trải qua, cô mới thấy tình yêu của Chu Trọng Hoành quá đáng sợ. Anh là người đưa cô thoát khỏi địa ngục, lại đẩy cô rơi vào vực sâu. Anh khiến cô mắc kẹt trong chiếc bẫy tơ tình rộng lớn ấy. Để rồi, trái tim cũng lạc lối.
Mà cả đời này của Chu Trọng Hoành, Lương Nhân là “vết chàm” anh cố tình nhúng tay vào, vĩnh viễn không thể xoá sạch.
Nhân Nhân, chỉ có thể là của anh.
_____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: ZZ
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved