logo
REVIEW>> CÓ ĐẦU CÓ ĐUÔI
co-dau-co-duoi
Tìm truyện
Donate

CÓ ĐẦU CÓ ĐUÔI

Tác giả:

Giải Tổng

Designer:

AI_Anh Thảo

Độ dài: 55

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 134

Giới thiệu:

Năm mười chín tuổi, Trần Chuẩn và Hứa Tuế cùng trải qua một đêm, nhưng hai người không có hy vọng.

Ba năm sau, Trần Chuẩn tốt nghiệp, thuê một căn chung cư, thế mà không ngờ lại cùng khu cùng tầng với bạn trai cô.

Trong thang máy, cô giả c hết không quen biết cậu, nhưng hình như chú chó cạnh cậu lại nhận ra cô.

***

“Mọi thứ đều có vẻ đẹp, nhưng không phải ai cũng nhìn thấy nó... Không phải vì đẹp nên ta mới thích, mà vì ta thích nên chúng mới đẹp.” *

Suy cho cùng, thật ra trên thế giới này chẳng có ai hoàn hảo cả, và thế giới của chúng ta cũng không hoàn hảo như thế. Nhưng có đôi khi, đối với một vài người, chúng ta lại được trở nên hoàn hảo và đẹp đẽ tới khó tin trong mắt họ. Không phải vì họ không nhìn thấy khuyết điểm của ta, mà vì họ lựa chọn bao dung chúng, thậm chí tìm thấy trong chúng những điểm đáng yêu một cách kì lạ.

Sự bao dung và cách hành xử trân trọng ấy, khác với tình yêu của cha mẹ, khác với sự thân thiết giữa bạn bè, mà tới từ một sự rung cảm của trái tim. Giống như nhân vật “tôi” trong cuốn truyện nọ khi trót xuyến xao trước một người con gái, để rồi cứ thổn thức rằng:

“Từ trước đến nay, tôi chưa từng thấy ai có đôi mắt đẹp đẽ đến nồng nàn như vậy, tôi đọc thấy trong đó sự rạng rỡ không che giấu. Tôi cũng đọc thấy trong đó nỗi rộn ràng khó tả của trái tim tôi.” **

Trần Chuẩn cũng có một bí mật đầy thổn thức như thế, về người con gái mà cậu nhung nhớ, dù là từng ánh mắt, nụ cười, bộ dạng mơ màng khi tỉnh giấc hay những giọt nước mắt lúc yếu lòng của cô, tất cả đều khiến cậu khắc ghi vào trong tim.

Dẫu có trôi qua bao năm tháng, trái tim Trần Chuẩn vẫn chỉ đón nhận duy nhất một người, đó là Hứa Tuế.

Từ tiểu học, Trần Chuẩn đã quen biết Hứa Tuế. Từ cái ngày cậu mới là đứa trẻ con chưa hiểu sự đời như thế, trong cuộc sống của cậu đã xuất hiện cái tên “Hứa Tuế” rồi. Ngày ấy, vì những lý do gia đình bất tiện mà Trần Chuẩn đã tới sống chung với Hứa Tuế tại nhà cô.

Hai người họ từ những người xa lạ bắt đầu có những mối liên quan đầu tiên, Trần Chuẩn có thêm một người chị hơn mình ba tuổi, dù trước giờ cậu chưa từng chính miệng gọi cô là chị bao giờ. Hai người họ cùng ăn cùng học, đi trải qua tuổi thơ đầy sự vô tư cùng nhau. Đồng hành cùng Hứa Tuế lúc nào cũng có Trần Chuẩn, dường như cái tên của họ đã hình thành nên một mối liên kết nào đó vậy.

Trần Chuẩn từng nghĩ rằng, họ sẽ tiếp tục và mãi mãi như thế, mà vô thức quên đi rằng, người chị hơn cậu ba tuổi đó cũng có những mối quan hệ khác, và cũng có thể rung động vì một ai đó ngoài kia.

Nếu hỏi Trần Chuẩn thích Hứa Tuế từ lúc nào, có lẽ chính Trần Chuẩn cũng chẳng thể nêu ra một thời điểm rõ ràng. Vì thích đâu phải một câu chuyện có đầu có đuôi, đâu phải cứ xác định được nguyên nhân rồi mới dẫn tới kết quả?

Thích chính là, cứ chầm chậm đặt hình bóng của người ấy trong lòng mình, từ ngày này qua ngày khác, từ tháng này qua tháng khác để rồi khi nhận ra thì hình bóng ấy đã ghim sâu vào trái tim rồi.

Tình cảm ấy khiến Trần Chuẩn rất lạ lẫm, khiến cậu né tránh, rụt rè và bắt đầu giấu giếm những cảm xúc ấy, chỉ bộc lộ ra trong những giây phút vô thức khó kìm lòng. Cậu đã lặng lẽ nhìn Hứa Tuế lớn lên, học đại học, có người tỏ tình, có người yêu, rồi chia tay. Trần Chuẩn chưa từng nghĩ tới việc sẽ thổ lộ tình cảm của mình với cô, nhưng khi thấy cô buồn lòng vì người con trai khác, cuối cùng cậu vẫn thốt ra.

Vào những lúc cảm xúc dâng trào, con người ta rất dễ làm ra những hành động thiếu lý trí. Hứa Tuế cảm thấy thấy mình là một người bình thường, mà người bình thường thì đương nhiên khó mà tránh khỏi những sai lầm người bình thường hay mắc phải. Vậy nên ngày hôm đó cô mới làm ra hành động điên cuồng như vậy, kéo người mà cô luôn coi là “em trai” ấy vào một thứ quan hệ rắc rối với bản thân mình.

Sau cái đêm Trần Chuẩn và Hứa Tuế làm loạn vào ba năm trước, họ bỗng trở thành hai “người dưng” xa lạ, không còn liên lạc, không còn nhắn tin, dường như chẳng còn mối liên hệ chung nào giữa hai người họ vậy.

Nhưng cuộc sống chính là cuộc sống, chẳng theo ý của riêng ai bao giờ, đôi khi người ta muốn gặp thì tìm tận chân trời vẫn chẳng thấy, người ta trốn tránh lại ba bước hai đường liên tục chạm mặt nhau. Về sau, mọi người đã giải thích điều kỳ lạ ấy bằng hai chữ, “duyên phận”.

Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng. Vì Trần Chuẩn và Hứa Tuế hữu duyên, nên họ mới gặp lại nhau giữa dòng người tấp nập như thế. Sau ba năm ròng rã chẳng có lấy chút liên hệ, trong chiếc thang máy nhỏ bé chật hẹp, bên người bạn trai mà cô đang hướng tới mục đích hôn nhân, Hứa Tuế và chàng trai nọ dắt theo chú chó họ đã cùng cứu năm xưa bất ngờ chạm mặt nhau.

Đúng vậy, khi Trần Chuẩn gặp lại Hứa Tuế, cô đã đang ở bên người bạn trai tên Hà Tấn của mình. Trần Chuẩn thích Hứa Tuế, nhưng đồng thời cậu cũng tôn trọng cô và hạnh phúc của cô, nếu cô đã lựa chọn ở bên người đó, thì cậu sẽ không xấu xa xen vào làm gì. Nhưng cậu cũng không muốn tiếp xúc với cô để rồi bản thân phải khó chịu trước tình cảm mà cô dành cho người khác.

Cậu vốn đã trốn tránh cô, cố tình tỏ ra lạnh lùng với cô, coi cô như một người không khác gì những người khác trong cuộc sống của mình. Nhưng rồi cậu lại phát hiện, người bạn trai mà cô đang trao gửi tình cảm ấy, không hề xứng đáng với cô.

Cậu tức giận, vì cô không biết cách chọn cho đúng người, một lần thì thôi, giờ lại còn thêm lần nữa, nhưng cậu lại không thể nào không quan tâm tới cô, vì dẫu sao, bao năm qua, vị trí của cô trong trái tim này vẫn chưa bao giờ thay đổi.

Và rồi, khi cô không còn bị trói buộc bởi bất cứ ai khác, Trần Chuẩn đã nhanh chóng chớp lấy thời cơ, đánh nhanh thắng nhanh, thu trọn ai đó về cho mình. Dù sao, ai cũng có thể làm tổn thương cô, nhưng trong đó, nhất định sẽ không có cậu.

Thích hay yêu không phải một chuyện có thể xét từ nguyên nhân đi đến kết quả, nhưng nếu đã thích em rồi, vậy anh nhất định phải làm cho có đầu có đuôi, đã bắt đầu thích trước, vậy sẽ yêu đến tận cùng.

“Gốc cổ thụ xa dần, hệt như một kẻ cô độc, đứng sừng sững giữa đỉnh núi.

Có cơn gió thổi đến, những sợi dây treo ước nguyện bay nhè nhẹ, thẻ gỗ cũng liên tục chuyển động như con quay.

Ánh nắng chiếu xuyên qua kẽ lá, chiếu thẳng lên một tấm thẻ gỗ, trên tấm thẻ có viết: “Yêu một người, thì có đầu có đuôi vậy.”

Mà trên một tấm thẻ gỗ cách đó không xa có năm chữ: “Ước nguyện như anh ấy.”

“Có đầu có đuôi” không chỉ là một câu chuyện tình cảm vừa lãng mạn, đáng yêu vừa xen lẫn chút chua xót nhè nhẹ trong đó của Trần Chuẩn và Hứa Tuế, mà trong câu chuyện này còn khắc họa về những con người làm công việc cứu trợ động vật. Họ không bảo vệ những động vật quý hiếm hay cần được bảo tồn nghe có vẻ hơi xa vời đó, mà họ đưa tay giúp đỡ cho những chú chó chú mèo rất gần gũi quanh ta.

Đó không phải một công việc có mức lương đáng ngưỡng mộ hay nhàn hạ thoải mái, mà là một công việc cần có tình yêu thương và lòng kiên nhẫn. Họ tình nguyện bỏ ra thời gian của mình để giúp đỡ cho những động vật nhỏ lưu lạc ngoài kia, để ít nhất chúng sẽ có được một nơi che mưa chắn gió cho mình.

Giải Tổng đã xây dựng rất tốt việc kết hợp hai tuyến tình tiết giữa tình cảm nhân vật chính và công việc cứu hộ động vật này với nhau, khiến câu chuyện có nhiều góc nhìn hơn và có nhiều cảm xúc hơn.

Nhìn chung, đây là một câu chuyện khá nhẹ nhàng, không kén người đọc và có cách lôi cuốn người đọc theo cách riêng của mình, mọi người hãy dành thời gian để trải nghiệm về bộ truyện này nhé.

___

*: Trích câu nói của Van Gogh

**: Trích từ tác phẩm Đi qua hoa cúc của tác giả Nguyễn Nhật Ánh

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Gỗ

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN