
Tác giả:
Lạt Oa Phối Hương Thái
Reviewer:
AI_Nguyệt Quý
Designer:
AI_Thiên Thủy Bích
Độ dài: 71
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 5
Có những cuộc hôn nhân bắt đầu bằng lễ cưới long trọng, có lời chúc phúc, có ánh đèn rực rỡ. Nhưng cũng có những cuộc hôn nhân, bắt đầu từ một bản hợp đồng. Chư Nguyện và Cố Thức Dịch thuộc về loại thứ hai.
Giữa hai người họ là khoảng trắng vô hình, không có tình yêu, không có chờ đợi, thậm chí cũng không có lựa chọn. Một người bị đẩy đến bước đường cùng, một người đứng ở vị trí cao nhất và giữa họ, chỉ là một thỏa thuận lạnh lẽo: làm tròn vai vợ chồng tương kính như tân, đổi lại là lợi ích cho cả hai bên.
Chư Nguyện hiểu rất rõ vị trí của mình. Cô không phải người được yêu, cũng không phải người được chọn. Cô chỉ là người “phù hợp” trong thời điểm đó. Vậy nên ngay từ đầu, hai từ “hy vọng” không hề nằm trong từ điển tình cảm của cô, bởi vì…
Chư Nguyện là một người câm. Chư Nguyện không phải bị câm bẩm sinh, những tổn thương tích tụ từ trong quá khứ đan xen với cảm giác mất mát và tinh thần khủng hoảng vô tình mà đầy hữu ý trở thành một viên sỏi to chặn đứng thanh quản của Chư Nguyện. Như một biện pháp sinh tồn, Chư Nguyện lựa chọn im lặng, có lẽ ở thời điểm này, được tồn tại đã là một hạnh phúc với cô.
Một người như vậy, làm sao dám tin rằng mình sẽ được yêu?
Thế nên khi bước vào cuộc hôn nhân này, cô chỉ nghĩ đến một điều: Sống trách nhiệm đến hết thời hạn rồi rời đi. Không ràng buộc và không vướng bận.
Nhưng có lẽ chính Cố Thức Dịch cũng không ngờ, người phá vỡ quy tắc trước lại là mình.
Trước bao người, Cố Thức Dịch là người đàn ông lịch lãm đầy lý trí, bao năm ở vị trí cao dần dần tạo nên Cố Thức Dịch ít tình cảm thậm chí như một cỗ máy, tâm trí anh đánh giá cao những thứ được gọi là lợi ích, là cổ phần, doanh thu… phần ấm áp trong tim Cố Thức Dịch như được bao bọc bởi một lớp màng lạnh giá và chỉ những ai có đủ nhiệt độ ấm áp mới có thể giải tan lớp mờ mong manh vô hình kia.
Ban đầu, Cố Thức Dịch đối xử với cô đúng như một “đối tác”. Anh dùng đủ lịch sự, cử chỉ có chừng mực, không vượt quá giới hạn.
Nhưng rồi từng chút một, anh bắt đầu làm nhiều hơn những gì hợp đồng yêu cầu. Là những buổi anh tự mình đưa đón Chư Nguyện đi làm. Những ngày anh đảo mắt xa xăm trong lúc chờ Chư Nguyện trước cửa công ty, tay cầm hoa như một người chồng thật sự. Anh sắp xếp những chuyến đi, chuẩn bị quà tặng, thậm chí… quen thuộc đến mức có thể ôm lấy cô trước mặt người khác một cách tự nhiên.
Những điều đó, đối với người ngoài là tình yêu. Nhưng đối với Chư Nguyện, lại chỉ là: “Anh ấy diễn rất giỏi.”
Khoảng cách lớn nhất giữa hai người, chưa từng là thân phận, thế mà lại là nhận thức.
Cố Thức Dịch đã động lòng từ rất sớm. Còn Chư Nguyện, lại không tin vào bất kỳ biểu hiện nào của anh. Không phải vì cô vô cảm. Mà là vì cô không dám tin.
Vì sao ư? Một người chưa từng được lựa chọn, sẽ không tin rằng mình có thể trở thành ngoại lệ.
Đến khi Cố Thức Dịch thật sự muốn bước ra khỏi “hợp đồng”, muốn biến mối quan hệ này thành thật…
Người quay lưng lại, lại là Chư Nguyện.
Một tờ đơn ly hôn.
Không ồn ào, không chất vấn.
Chư Nguyên chỉ đơn giản cho rằng: giao dịch đã hoàn thành, thì nên kết thúc.
Khoảnh khắc đó, tất cả những gì Cố Thức Dịch làm đều trở thành vô nghĩa.
Nếu trước đó anh là người kiểm soát cuộc chơi, thì từ giây phút đó trở đi, anh là người bị bỏ lại phía sau. Cố Thức Dịch ngạo nghễ chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày như vậy.
Một người luôn nắm quyền chủ động, lại phải học cách chờ đợi. Một người không quan tâm đến bất kỳ ai, lại bắt đầu để ý từng phản ứng nhỏ của một người. Cố Thức Dịch không còn dùng lý trí để xử lý mọi thứ nữa. Anh bắt đầu dùng sự kiên nhẫn.
Ở lại.
Chờ đợi.
Và từng bước một… kéo cô trở lại.
Chư Nguyện không phải không có tình cảm. Chỉ là cô quá quen với việc tự phủ nhận chính mình. Cô quen với việc nghĩ rằng mình là gánh nặng. Quen với việc tin rằng mọi sự quan tâm đều có điều kiện.
Quen với việc rút lui trước khi bị bỏ lại.
Nhưng Cố Thức Dịch không rời đi. Anh không ép cô và bằng một hành động đơn giản đến không tưởng: Anh vẫn luôn ở đó.
Ở những lúc cô yếu đuối nhất.
Ở những khi cô không dám tin vào chính mình.
Ở những thời điểm cô tưởng rằng mình lại bị bỏ rơi thêm một lần nữa…
*
Câu chuyện tình cảm của hai con người buồn tẻ này không có những cao trào quá kịch tính, nó thậm chí giống như một dòng chảy chậm. Có lúc rất nhẹ, có lúc nghẹn lại. Có những hiểu lầm khiến người ta bức bối và có những khoảnh khắc khiến tim chùng xuống.
Nhưng cũng chính vì vậy, từng thay đổi nhỏ trong cảm xúc lại trở nên rất rõ ràng. Chư Nguyện giống như một người luôn đứng ngoài thế giới. Còn Cố Thức Dịch, là người từng bước kéo cô quay lại, không phải bằng lời nói mà bằng sự hiện diện.
“Cô bé câm không hề thích tôi” không phải là câu chuyện về tình yêu đến đúng lúc, đây là câu chuyện về một người vẫn ở đó, ngay cả khi bạn không tin vào họ, là khi một người học cách yêu, và một người khác học cách tin. Cho đến cuối cùng mới hiểu rằng: có những tình cảm không bắt đầu bằng rung động, nhưng lại kết thúc bằng cả một đời không thể buông.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nguyệt Quý
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved