logo
REVIEW>> CHỌC ĐÔNG CUNG
choc-dong-cung
Tìm truyện
Donate

CHỌC ĐÔNG CUNG

Tác giả:

Tiểu Hoà Miêu

Designer:

AI_Nha Thanh

Độ dài: 138

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 548

Giới thiệu:

Đương kim Thái tử dung mạo đẹp đẽ, hoài châu uẩn ngọc [1], tính tình điềm đạm.

Một vị quân tử đứng đắn là thế, mà lại cứ vô tình bị Khúc Ngưng Hề nhìn thấy cảnh ra tay g iết người.

Bờ môi hắn khẽ nhếch, tay không b ẻ g ãy cần cổ của tiểu cung nữ gian tế.

Nét tà ác nơi gương mặt như đã khiến hắn trở thành một người hoàn toàn khác so với mọi ngày, Khúc Ngưng Hề hoảng sợ không thôi.

C hết rồi, ai bảo nàng lại đi phá vỡ lớp ngụy trang của hắn…

Thân là cháu gái của kế Hoàng hậu, trời sinh hai người đã không cùng chiến tuyến, vì mạng sống của mình, nàng chỉ đành run lẩy bẩy mà nói dối, bày tỏ rằng mình đã ái mộ Thái tử từ lâu.

Khúc Ngưng Hề thành công giữ lại được mạng sống, chỉ là, sự uy hiếp ấy vẫn chưa biến mất hoàn toàn.

Nàng nhìn vị Thái tử đang đứng trước mặt mình, dường như có một thứ hứng thú lạnh lùng và đ ộc á c nào đó đang bị ẩn giấu đằng sau cái thân phận này, ấy là thứ tâm lý đùa bỡn người khác như “mèo vờn chuột”.

Thậm chí là, ngay trong thời khắc mà hắn bị t rúng đ ộc…

“Qua đây.”

Bùi Ứng Tiêu lệ chí mi hồng, hắn vừa nhìn về phía nàng bằng ánh mắt âm trầm, vừa chậm rãi xoa xoa giọt máu nơi đầu ngón tay.

Khúc Ngưng Hề hoảng sợ tới mức bật khóc ngay tại chỗ!

Về sau, không hiểu tại sao mà nàng lại trở thành Thái tử phi, ai cũng nói là do kế Hoàng hậu thủ đoạn cao cường, không ngờ là bà ta lại có thể đưa cháu gái của mình vào Đông Cung.

Thái tử phong quang tễ nguyệt [2], ngày nào cũng về thẳng nhà, chưa từng “trêu hoa ghẹo nguyệt” bên ngoài, khiến cho các quý nữ ghen tỵ đến nỗi chỉ muốn phát điên lên thôi.

Chỉ có mỗi mình Khúc Ngưng Hề mới có thể hiểu hết được sự mạnh mẽ và cảm giác áp bách mà hắn mang đến. Chỉ có mỗi mình nàng mới có thể thấy hết được hắn “đa trí cận mưu” [3] ra sao. Và cũng chỉ có mỗi mình nàng mới thấy được bộ mặt thật vừa đen tối vừa nguy hiểm được hắn ẩn giấu đằng sau lớp mặt nạ kia.

1. Có chút cường thủ hào đoạt, nam chính chỉ xấu xa với mỗi mình nữ chính thôi.

2. Ngày ngày nữ chính chỉ nghĩ cách làm sao để dỗ dành người kia.

***

Theo như bản cập nhật mới nhất của dân chúng Thượng Kinh, năm nay đương kim Thái tử lại giành ngôi vương trong cuộc chiến tranh giành vị trí “phu quân trong mộng của thiếu nữ Đại Hoàn” rồi.

Ai mới lần đầu biết đến bảng xếp hạng này sẽ cảm thấy bất ngờ, sẽ cảm thấy tò mò, không biết Thái tử là người ra sao mà lại được hàng ngàn, hàng vạn thiếu nữ ước ao. Nhưng với những ai nghe danh bảng xếp hạng này đã lâu, họ đều hết sức thờ ơ với nó, vì họ cảm thấy đây là cái bảng xếp hạng vô nghĩa nhất trần đời.

Vì có thiếu nữ nào, thậm chí là có ai trên đời này… không nuôi mộng tưởng xa vời với Thái tử đâu!

Đương kim Thái tử nổi tiếng khắp nơi nơi vì dung mạo hoàn mỹ, tính tình điềm đạm dịu dàng. Thân là Thái tử, ấy thế mà hắn chưa từng để lộ dã tâm hay khát khao trước vị trí cửu ngũ chí tôn kia, dường như hắn chỉ một lòng muốn dâng tài đức lên để hiếu dân kính nước.

Thân là Thái tử, tuy lúc nào cũng bị Khúc Hoàng hậu và Nhị Hoàng tử theo dõi sát sao, tìm đủ mọi cách để “ngáng đường”, nhưng vị Thái tử dịu dàng này lại chẳng hề để bụng, tốt tính vô cùng, thậm chí là hắn còn chẳng tiếc công nâng đỡ Nhị Hoàng tử nữa là.

Tấm lòng rộng rãi, độ lượng bực này khiến ai thấy cũng phải thốt lên rằng: Thái tử đúng là một vị quân tử tài sắc vẹn toàn, Đại Hoàn thật may mắn biết bao khi có ngài làm Thái tử.

Nhưng ít ai biết rằng, Thái tử Bùi Ứng Tiêu yêu nước thương dân là thật, thông minh tài giỏi cũng là thật, nhưng mà, hắn lại chẳng hề dịu dàng như ngọc, cũng chẳng hề rộng rãi độ lượng một chút nào cả.

Chẳng biết có phải là vì Thái tử che giấu tốt quá hay không, mà rất hiếm có ai biết được sự thật này. Ừm, cái “hiếm” này chỉ bao hàm một người duy nhất.

Khúc Ngưng Hề may mắn “được” là cái người duy nhất ấy.

Khúc Ngưng Hề là Đại tiểu thư của phủ An Vĩnh Hầu, là cháu gái mà kế Hoàng Hậu Khúc thị hết mực thương yêu, là biểu muội của Nhị Hoàng tử – đối thủ trực diện của Thái tử Bùi Ứng Tiêu trong “cuộc chiến” tranh giành ngôi vương.

Thái tử và Nhị Hoàng tử đứng ở hai phía đối lập nhau, vả lại, mẹ con Nhị Hoàng tử còn không ít lần bày mưu tính kế hãm hại Thái tử, thế cho nên, thân là đích nữ Hầu phủ, Khúc Ngưng Hề đã được định sẵn là không thể ngồi cùng một thuyền với Thái tử Bùi Ứng Tiêu được.

Khúc Ngưng Hề muốn lên cùng thuyền với Bùi Ứng Tiêu hay không là một chuyện, còn việc nàng vô tình trở thành nhân chứng chứng kiến cái cảnh hắn ra tay “triệt hạ” cung nữ gian tế… lại là một chuyện hoàn toàn khác.

Dáng vẻ hắn lúc đó khác xa mấy chữ “dịu dàng như ngọc”, “phong quang tễ nguyệt”, Khúc Ngưng Hề thấy mà kinh hồn bạt vía, hoảng sợ không thôi.

Vì là đích nữ Hầu phủ, là tỷ tỷ trong nhà, nên thứ mà từ bé đến lớn nàng phải học nhiều nhất là “nhẫn”, là ngoan ngoãn, là nghe lời. Nàng luôn bó mình trong khuôn phép, chưa từng làm ra bất kỳ một chuyện “kinh thiên động địa” nào, cũng chẳng dám mơ tưởng gì xa xôi, nàng chỉ mong sao mọi sự “nhẫn” của bản thân trong quá khứ sẽ đổi về được một tương lai bình yên nhẹ nhàng.

Dẫu chẳng hề muốn một chút nào cả, nhưng cuối cùng, hôm nay nàng lại vô tình “khơi mở” bí mật mà Thái tử vẫn luôn che giấu. Khúc Ngưng Hề tuyệt vọng nghĩ, có lẽ, cuộc đời nàng đến đây là hết, Thái tử sẽ không tha cho nàng đâu.

Dù khi ấy, nỗi tuyệt vọng đang không ngừng nhấn chìm nàng, khiến nàng sợ đến độ không ngừng run rẩy, nhưng cũng chính khi ấy, một tia hy vọng sống le lói đã lóe lên trong nàng.

Nàng không muốn cứ thế mà c hết đi, nàng vẫn còn muốn sống!

Cuối cùng, cảnh tượng mà ngày hôm ấy Bùi Ứng Tiêu thấy đó chính là…

Tiểu cô nương trắng nõn mềm mại vừa rưng rưng nước mắt, vừa run rẩy không ngừng, mặt đầy vẻ sợ hãi, nhưng ánh mắt lại “đong đầy tình cảm” mà nói với hắn rằng…

Hắn chính là ánh trăng sáng trong lòng nàng, nàng ái mộ hắn đã lâu.

Chậc, tiểu cô nương này diễn tệ quá. Hai mắt nàng đỏ au, ầng ậc nước, nước mắt trên mặt còn chưa khô hết, cả người từ vai trở xuống vẫn đang run lẩy bẩy, giọng nói còn hơi run run… thế mà nàng còn dám lừa hắn, nói rằng đã ái mộ hắn lâu rồi chỉ để dỗ hắn.

“Cô đã từng nói cho nàng biết rằng nàng khóc rất đẹp hay chưa?”

Thôi, nếu hắn hỏi câu này, có lẽ tiểu cô nương này sẽ sợ lắm. Nàng nhát gan như thế, hắn không muốn dọa nàng sợ.

***

Từ sau cái ngày tận mắt chứng kiến cảnh tượng ấy, Khúc Ngưng Hề bắt đầu “ăn không ngon, ngủ không yên”. Vì càng ngày nàng càng biết nhiều bí mật của Thái tử hơn, càng ngày Thái tử càng không thèm che giấu sự xấu xa trước mặt nàng, càng ngày hắn càng “bắt nạt” nàng quá đáng hơn…

Thấy nàng càng “khủng hoảng tinh thần” như thế, nụ cười xấu xa trên môi hắn càng lúc càng trở nên xấu xa hơn.

Hắn thích ngắm nhìn nàng, đặc biệt là ngắm nhìn nàng vào những lúc nàng vui vẻ, những lúc nàng giận đếm dậm chân, những lúc nàng bị bắt nạt đến nỗi chỉ biết rưng rưng, và cả những lúc mà trong mắt, trong miệng, trong lòng nàng… chỉ có mỗi mình hắn.

Hắn đã đơn độc lần tìm đường đi trong bóng tối quá lâu, sự xuất hiện của nàng chẳng khác gì một tia sáng chiếu soi cuộc đời hắn cả.

Hắn thích trêu chọc nàng, thích bắt nạt nàng, vì hắn không muốn nàng phải che giấu cảm xúc mỗi lúc ở bên cạnh hắn. Hắn đã “nhẫn” quá lâu rồi, nên hắn không muốn người hắn yêu cũng phải “nhẫn”, không muốn khi ở bên hắn, nàng cũng phải chịu đựng, cũng phải khép nép che giấu cảm xúc thật sự của bản thân đi.

Đã có hắn ở bên, nàng chỉ cần là chính mình, không cần phải sợ hãi ánh mắt thế gian.

Hắn rất muốn nói điều này cho tiểu cô nương mà hắn yêu biết, nhưng lại chẳng muốn nàng cảm động đến rơi nước mắt… Vì nếu nàng khóc, hắn sẽ không nỡ, sẽ cảm thấy đau lòng.

Thôi, hắn vẫn chỉ nên lặng lẽ dùng hành động để nói cho nàng biết, hắn tin là sẽ có ngày nàng hiểu được tâm ý của hắn.

“Tâm ý của hắn… đến tận bây giờ, hắn chưa một lần nói ra.

Trước kia nàng không dám khẳng định, nhưng bây giờ, nàng đã biết.

Mà hắn, chắc chắn rằng hắn cũng đã biết rằng nàng đã biết.

Để giờ đây, đôi bên lưu luyến mùi hương ấm áp đang bao trùm lấy nhau, hai trái tim hoà quyện, lặng lẽ gọi tên nhau.”

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Sầu Riêng, Sim, Sapo, Quả Say, Xoài – Team Allin

[1] Hoài châu uẩn ngọc (怀珠韫玉): chỉ người biết trân trọng người có tài năng và đức hạnh, mang hàm nghĩa khá giống với cụm “biệt nhỡn liên tài”.

[2] Phong quang tễ nguyệt (风光霁月): chỉ cảnh trời quang mây tạnh sau cơn mưa, nhưng trong ngữ cảnh này, câu thành ngữ này được hiểu theo nghĩa chuyển, là chỉ một người có tấm lòng rộng lượng, khoáng đạt.

[3] Đa trí cận mưu (多智近妖): nói về sự mưu trí hơn người, được dùng để khen ngợi ai đó rất giỏi trong việc đưa ra chiến lược và chiến thắng kẻ thù của mình.

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN