logo
REVIEW>> CHIẾT KÍCH
chiet-kich
Tìm truyện

CHIẾT KÍCH

Độ dài: 137

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 17

Đường Gia Ngọc đã từng cho rằng nàng là tiểu cô nương hạnh phúc nhất trên đời này. Nàng có phụ thân kế mẫu yêu thương, biểu huynh chở che, người trong mộng tài hoa xuất chúng. Cuộc sống của nàng từ thơ bé cho đến tận trưởng thành, chưa từng trải qua bất kỳ biến cố nào. Dường như, dưới vòm trời Tịnh Châu, Đường Gia Ngọc có thể mặc sức làm càn, kiêu căng bướng bỉnh ra sao cũng sẽ có người thay nàng chống lưng.

Thế nhưng, Đường Gia Ngọc đã không biết, tất cả những gì nàng có đều chỉ là một hồi âm mưu được toan tính trong nhiều năm. Và nàng, là một quân cờ ngay từ ban đầu đã bị người khác kính kế cùng định đoạt. Cho dù tương lai hay hai chữ vận mệnh, đều gói gọn trong sự tàn nhẫn ích kỷ. Mà kết cục cuối cùng của nàng, chính là cái c hết.

Mười bảy năm qua, Đường Gia Ngọc từng ngày sống trong sự hào nhoáng xa hoa, yêu chiều giả dối. Vở kịch diễn ra, ai nấy đều có vai trò của mình, bồi chơi bên cạnh nàng. Chỉ duy có nàng là không hay biết gì, đem mọi người đặt vào lòng, ngây thơ và ngốc nghếch tin tưởng không chút nghi ngờ.

Cho đến khi hiện thực tàn khốc bất ngờ xé rách lớp màn dối trá, những khuôn mặt thân quen hiện lên với bộ dáng hoàn toàn khác lạ, đầy đ ộc á c và hung bạo. Họ chĩa mũi kiếm sáng loáng của mình về phía Đường Gia Ngọc, không dung cho nàng con đường sống.

Binh biến diễn ra nhanh chóng và phức tạp, chỉ trong một khoảnh khắc cũng đủ để thay đổi toàn bộ những gì mà Đường Gia Ngọc đang có. Hết thảy đều là màn kịch được người khác dày công sắp đặt. Nàng không thể trốn thoát được Tử thần đang chờ chực nơi đỉnh đầu, tuỳ thời có thể cắn nuốt xương cốt nàng.

Đường Gia Ngọc, như lạc vào cơn á c mộng không có hồi kết.

Hoá ra, nàng vốn là công chúa tiền triều, vì phân tranh quyền lực nơi hoàng cung mà phải lưu lạc chốn dân gian phàm trần. Thân phận nàng cao quý quyền uy, cộng thêm bức hoạ Lăng Vân Đồ chôn giấu kho báu mà bao người thèm khát. Đường Gia Ngọc trở thành người mà ai cũng muốn chiếm đoạt để đạt được mục đích cao nhất, san bằng tất cả bước lên ngôi vị Hoàng đế.

Mùa đông năm ấy, trời hạ đại tuyết, gió lớn vần vũ, không gian tối đen rét mướt lạnh lẽo như thú hoang ẩn mình chờ con mồi xuất hiện và cắn xé. Đường Gia Ngọc một đường bôn ba trốn chạy, tâm lý hoảng loạn sợ hãi tột độ. Nàng lần mò trong đêm tìm chút hy vọng mỏng manh. Thế nhưng, vẫn là không thể.

Nguỵ Thành Quân đuổi kịp nàng rồi. Hắn ta đã ẩn nhẫn mười mấy năm bên cạnh nàng, luôn vờ là biểu huynh nuông chiều muội muội. Thế nhưng, hắn ta có bao nhiêu chán ghét muốn huỷ diệt nàng kia chứ. Cả Vương Dung, người nàng từng xem là ánh trăng sáng, thiết tha muốn cùng kết tóc se duyên, đứng trước lựa chọn thời cuộc và gia tộc, sẵn sàng buông bỏ nàng không chút hối tiếc.

Đường Gia Ngọc cười nhạo bản thân khờ khạo đáng thương. Đến tận lúc sắp c hết, vẫn không hiểu được tại sao ai cũng muốn g iết nàng.

Chung quy, là thiên mệnh đã an bài, Đường Gia Ngọc mang trong mình huyết mạch hoàng gia, cốt cách phượng hoàng cao quý, lại là người duy nhất có thể mở ra kho tàng đang bị chôn giấu. Thế nên, muốn có được thiên hạ, hẳn là phải huỷ hoại nàng.

Đường Gia Ngọc không muốn c hết như vậy. Thế nhưng, thiên ý đã định, khó lòng đổi thay.

Nàng nhìn thấy Lý Chiêu Kích đem theo Quạ quân đến. Mũi tên của hắn xé gió lao ra khỏi cung, ghim ngay ngực nàng. M áu tươi tung toé, nóng ấm tanh nồng. Mưa tuyết vẫn rơi đều, từng bông trắng xoá hoà tan vệt đỏ thẫm.

Thiếu niên cưỡi ngựa ngừng trước mặt nàng, từ trên cao nhìn xuống, gương mặt lạnh nhạt vô tình, tiếng nói thờ ơ lãnh đạm, “Đã c hết rồi sao?”

Đau đớn và tuyệt vọng, phẫn nộ và không cam lòng. Gió tuyết phủ vây lòng người, trải dài cô độc cùng bi thương.

Đường Gia Ngọc nằm trên nền tuyết, xung quanh loang lổ m áu. Nàng nhắm mắt, ký ức còn sót lại mông lung mơ hồ. Cả một đời của nàng, hỗn loạn hư ảo, chẳng phân rõ đúng hay sai, mộng hay thực…

Nếu được trở lại, Đường Gia Ngọc nhất định sẽ không để bất kỳ ai thao túng định mệnh của mình.

***

Mơ mơ màng màng, thế nhưng Đường Gia Ngọc thật sự được trùng sinh quay lại năm mười lăm tuổi, trước khi mọi bi kịch bắt đầu. Năm đó, nàng vừa đến tuổi cập kê, Đường gia liền tổ chức một buổi yến tiệc lớn, mời đủ khách quý. Đường phụ buông lời nói, chỉ cần là người mà nàng thích, cho dù tán gia bại sản cũng vì nàng mà cầu đến. Nàng có coi trọng vị lang quân nào, đều giúp nàng được như ý nguyện.

Đường Gia Ngọc chớp mắt, trong lòng cười lạnh, lướt qua biểu huynh cùng người đã từng trong mộng của mình, hướng đến thiếu niên đứng xa bên ngoài, kẻ trừ bỏ khuôn mặt tuấn tú ra thì trông thật nghèo hèn quá mức.

Đường gia rối loạn, trăm lời khuyên can, Đường Gia Ngọc vẫn kiên quyết, dù cho phải đoạn tuyệt gia tộc, từ bỏ vinh hoa phú quý cũng phải gả cho người đó. Bọn họ đều cho rằng là nàng không biết rõ thân phận của thiếu niên, chỉ vì tham sắc mà bất chấp. Thế nhưng, nàng lại rõ hơn ai hết. Kiếp trước, khi bỏ mạng ở binh biến loạn lạc, tận mắt nàng nhìn thấy hắn dẫn theo đội Quạ quân đến, chỉ một mũi tên đã trấn trụ được phản quân.

Mà tương lai hắn nhất chiến thành danh, được toàn quân tôn sùng là anh chủ thiếu niên, con trai duy nhất của Hà Đông tiết đô sứ Lý Kế Kham, Lý Chiêu Kích.

Lý Kế Kham dùng mười bảy năm tạo cho Đường Gia Ngọc một ảo cảnh, sắm cho mỗi nhân vật bên cạnh nàng một thân phận giả, diễn cho nàng xem, rồi từ đó cuốn nàng vào vòng xoáy quyền mưu, không màng cái giá nàng phải chịu.

Nếu muốn dùng Đường Gia Ngọc để lấy thiên hạ. Vậy thì, xem bọn họ có chịu hạ vốn gốc, làm thiếu chủ bồi diễn với nàng hay không?

***

Lý Chiêu Kích sinh ra đã mang trên vai trách nhiệm với gia tộc, được phụ thân bồi dưỡng nghiêm khắc trong quân doanh, chú định mai sau đứng trên vạn người, uy quyền khắp chốn. Hắn có vẻ ngoài xuất chúng tự phụ, lại thông minh tài giỏi thiện chiến hơn người. Cho dù là bắn cung cưỡi ngựa hay đao thương kiếm pháp đều không có mấy ai bì được.

Bởi vì đã quen với chinh chiến sa trường, hằng ngày đối mặt sinh ly tử biệt nên tính cách của Lý Chiêu Kích rất lạnh lùng quyết tuyệt, tâm tư thâm sâu khó đoán. Tuổi còn trẻ nhưng hắn đã nhẫn tâm vô tình không ai bằng. Chỉ có người như vậy, sau này mới có thể xoay chuyển càn khôn, huỷ thiên diệt địa.

Kỳ thật, Lý Chiêu Kích vẫn luôn chướng mắt kế hoạch quyển dưỡng Đường Gia Ngọc của phụ thân. Thiên hạ, vốn dĩ nên dùng chiến mã để chinh phạt, chứ không phải là nhờ vào trợ lực từ một tiểu cô nương như nàng. Hắn còn cảm thấy, cứ một kiếm c hém c hết nàng là xong, bọn họ chẳng cần tốn nhiều tiền bạc công sức vây quanh nàng mỗi ngày.

Thế nhưng, chỉ một lần nhàm chán nên Lý Chiêu Kích tiện thể ghé ngang qua Đường gia để xem lễ cập kê phô trương phù phiếm của Đường Gia Ngọc mà quỹ đạo của vận mệnh đã rẽ ngang, đảo đ iên đến nghiêng trời lệch đất. Từ đây, hắn mới biết thế nào là vướng vào sợi tơ tình khó bỏ.

Bởi vì, Đường Gia Ngọc nhất quyết không phải Lý Chiêu Kích thì không gả.

Thật ra, với thân phận của Lý Chiêu Kích thì nếu hắn không muốn sẽ không ai ép được. Thế nhưng, chẳng hiểu tại sao khi nhìn vào đôi mắt của Đường Gia Ngọc hắn lại mềm lòng. Có lẽ, hắn chưa từng thấy đôi mắt nào xinh đẹp và linh động như mắt nàng. Vì vậy, hắn mới vô thức từng bước từng bước lùi về sau, dung túng cho nàng hết thảy.

Đường Gia Ngọc yêu hắn như thế, hắn không nỡ để nàng khóc, nước mắt nàng sẽ như dung nham lặng lẽ tràn qua, thiêu đốt lòng hắn. Lý Chiêu Kích chỉ muốn nàng mãi mãi là tiểu cô nương trong ánh mắt nụ cười trong trái tim chỉ chất chứa bóng dáng của hắn mà thôi.

Thế nhưng, Đường Gia Ngọc chỉ là đang diễn kịch trước mặt Lý Chiêu Kích. Nàng phải khiến cho hắn yêu nàng, bảo vệ nàng, bước vào kế hoạch của phụ thân hắn rồi vì nàng mà huỷ hoại tất cả.

Mà điều không ngờ nhất chính là, thành thân là giả, tình cảm là giả, ngay đến cái tên Đường Gia Ngọc của nàng cũng là giả, vậy mà Lý Chiêu Kích lại động tâm. Rõ ràng ban đầu chính hắn là người nói sẽ không yêu người như nàng. Thế nhưng, hắn lại giao ra trái tim mình trước, cam tâm chiết kích, đưa tay chịu trói.

Chỉ là, bốn mùa luân chuyển, thế gian vật đổi sao dời. Đường Gia Ngọc vẫn kiên định và tuyệt tình rời đi không lời từ biệt. Lúc này, Lý Chiêu Kích mới nhận ra, trong ván cờ quyền lực, bọn họ đều đang đẩy nhau đến hai chiến tuyến đối đầu. Nhưng, vậy thì đã sao kia chứ?

Đường Gia Ngọc muốn thiên hạ, Lý Chiêu Kích sẽ lấy thiên hạ cho nàng. Còn nàng, vĩnh viễn là của hắn.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN