
Tác giả:
Diệp Kiến Tinh
Reviewer:
AI_Phong Lữ
Designer:
AI_Diệp Trà
Độ dài: 100
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 59
Giới thiệu:
Sau nhiều năm xa cách, họ tái ngộ trong đám cưới của một người bạn. Khi còn học cấp 3, Trầm Nhứ từng là nhân vật nổi tiếng trong trường, các bạn học đến giờ vẫn trêu chọc vì cô từng mạnh miệng tuyên bố sẽ tán đổ Chu Hành trong vòng ba tháng.
Trước những lời trêu chọc đó, Trầm Nhứ chỉ lảng tránh không đáp. Khi cô rời đi, có người tò mò quay sang hỏi Chu Hành:
“Thế rốt cuộc cậu có bị tán đổ không?”
Người khác tiếp lời: “Chuyện đó còn phải hỏi à? Anh Hành đâu phải người dễ theo đuổi, chắc chắn là không thành rồi!”
Sau vài vòng rượu, người đàn ông nãy giờ chỉ im lặng nghịch bật lửa bỗng nhếch môi cười nhạt, giọng trầm thấp vang lên:
“Đã theo đuổi thành công.”
“…Nhưng rồi sau đó lại đá tôi.”
*
Sau khi đã làm lành, một ngày nọ, Trầm Nhứ vô tình lướt qua một diễn đàn, đọc được bài viết nói về Chu Hành:
“Nổi danh là nam thần trong giới, vừa lãng tử vừa phong trần, có vô số phụ nữ theo đuổi nhưng lạ một điều là bên cạnh anh trước nay vẫn chưa từng xuất hiện bất kỳ người phụ nữ nào.”
Đúng lúc ấy, Chu Hành bước ra từ phòng tắm, tóc vẫn còn ướt. Nhìn anh, sống mũi Trầm Nhứ chợt cay cay, cô khẽ hỏi:
“Tại sao vậy?”
Người đàn ông trầm mặc nhìn cô giây lát, sau đó không chút do dự kéo cô vào lòng, cúi xuống hôn thật sâu.
“Bởi vì Chu Hành yêu em.”
***
“Nếu thế giới của em từng là hoang vu vô tận
Anh nguyện xé nát mình để lấp đầy vết thương của em
…
Kiếp này dù vội vã, cũng làm ánh sáng cho em…” *
Nhắc đến cái tên Cố Mạn trong giới ngôn tình người ta không thể không nhớ đến tác phẩm “Bên Nhau Trọn Đời” của cô. Trong cuốn tiểu thuyết ấy đã có một Hà Dĩ Thâm nguyện chờ đợi Triệu Mặc Sênh 7 năm trời. Dù chưa hẹn ngày gặp lại nhưng trái tim chàng sinh viên khoa Luật năm ấy vẫn chỉ hướng đến người con gái anh yêu của thời niên thiếu.
Có những cuộc gặp gỡ trên đời này đã định sẵn là sinh ly cách biệt, cũng có những cuộc gặp gỡ là duyên nợ tiền kiếp và cả những cuộc gặp gỡ là mang trong mình những đau thương mãi mãi không thể phai mờ…
Đã có một Hà Dĩ Thâm tình nguyện đợi Triệu Mặc Sênh của anh ấy quay về. Tôi từng hỏi cô gái ấy có gì mà khiến một người như anh cam tâm tình nguyện đến vậy? Nếu không đợi được cô thì sao?
Và ở đây tôi cũng bắt gặp một Chu Hành, cũng giống như Hà Dĩ Thâm, đang đợi người trong lòng trở lại, nép vào bờ vai anh, để anh có thể che chở cô trọn kiếp này.
Đó là nỗi đau, nỗi nhớ thương, sự khắc khoải với trái tim nhiều vết xước. Chắc chỉ có cô mới có thể làm lành vết thương trong trái tim anh.
Trầm Nhứ mãi mãi là ánh trăng sáng của Chu Hành. Từ thời còn là cậu học sinh trung học đến một người đàn ông trưởng thành, ánh mắt anh luôn luôn hướng về phía cô.
Chu Hành là chàng trai với nhiệt huyết của tuổi trẻ nhưng ẩn sâu trong đó là trái tim đã rỉ máu từ lâu. Anh sinh ra trong một gia đình giàu có nhưng chưa bao giờ biết hạnh phúc là như thế nào? Sau sự phản bội của mẹ, gia đình anh tan vỡ. Và anh là người gánh chịu mọi sự chỉ trích mà người bố trút lên.
Nhưng Trầm Nhứ cũng chả tốt hơn Chu Hành là bao. Lớn lên trong một gia đình trọng nam khinh nữ, từ lâu cô đã chẳng thể hiểu nổi sự ấm áp là gì. Tình mẫu tử thiêng liêng cô cũng chưa từng cảm nhận qua. Trầm Nhứ lơn lên độc lập như thế, khiến cô buộc mình phải mạnh mẽ trong bất cứ hoàn cảnh nào.
Chỉ khi Trầm Nhứ gặp Chu Hành cô mới biết hai từ “yêu thương” viết ra sao. Hóa ra nó gần gũi, bình yên đến như vậy. Hai trái tim với nhiều tổn thương lại ôm lấy nhau để vỗ về tâm hồn đối phương đáng lẽ phải có một cái kết trọn vẹn. Nhưng cuối cùng vẫn là số phận trêu đùa họ, khiến những vết thương ấy càng thêm sâu sắc hơn.
Năm đó họ đã cách nhau nửa vòng trái đất… Một người bị trầm cảm một người suýt mất mạng…
Gặp lại đã là 6 năm sau…
Trầm Nhứ đã không còn là cô học sinh ngây thơ như ngày xưa nữa rồi giờ đã trở thành một phóng viên xuất sắc của tòa soạn. Nhưng cái tên Chu Hành vẫn là nỗi đau mà từng ấy năm cô chưa bao giờ nguôi ngoai.
Chu Hành sau khi ra nước ngoài tiếp tục thắp sáng ước mơ của chính mình trở thành một tay đua xe xuất sắc nhất. Nhưng khi gặp lại cô anh đã biết mình thua rồi, ngần ấy năm anh vẫn thua cô một cách thảm hại như thế.
“Anh đến để nhận thua…”
Chỉ một câu nói ấy thôi cũng đủ hiểu anh yêu cô đến nhường nào. Hóa ra vẫn là anh chưa thể buông bỏ được.
Nhưng thật sự Trầm Nhứ có bạc bẽo vô tình như thế không? Quá khứ của năm đó vẫn bám lấy cô một cách vô hình như thế, cô không thể mạo hiểm một lần nữa đẩy anh vào hố sâu vạn trượng vì cô được. Và cả bố anh - ông ta vẫn luôn xuất hiện nhắc nhở cô nhớ đến lời hứa năm xưa.
Dù bây giờ đã khác nhưng sự can đảm đánh cược của cô đã không còn nữa. Thật sự một lần nữa anh có thể sẽ c hết vì cô. Dù sống cô đơn hết phần đời còn lại cô cũng không muốn đánh cược sự an toàn của anh.
Nhưng chứng kiến Chu Hành gặp nguy hiểm khi thi đấu trái tim Trầm Nhứ lại dao động. Cô không kiềm chế được bản thân mình mà bay sang nước ngoài tìm anh. Nhìn thấy anh khoẻ mạnh đứng trước mặt, cô đã khóc lên như một đứa trẻ.
“Anh chỉ muốn mãi ở bên em, yêu em đến tận 100 tuổi.”
Ngày trước là em, bây giờ là em, tương lai cũng chỉ là em. Kiếp này anh nguyện vì em mà làm tất cả, chỉ cần người đó là em.
Đã có một Chu Hành âm thầm làm biết bao nhiêu chuyện vì Trầm Nhứ chỉ cần đổi lại cô được bình an.
Đã có một Trầm Nhứ nguyện buông tay tình yêu để Chu Hành được sống một đời không vướng bận.
Họ đã lặng lẽ hy sinh cho đối phương mà không cần một lời hồi đáp nào. Tình yêu là vậy không nói lời yêu nhưng tất cả đều là yêu.
“Cuối cùng cũng vượt qua năm tháng, băng qua núi sông, đi qua bốn mùa, trở lại bên cô…”
___
*: Trích bản dịch lời bài hát Nếu Thế Giới Của Nàng Không Có Ánh Dương do Hầu Minh Hạo thể hiện, Ost Nhập Thanh Vân
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Phong Tâm
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved