logo
REVIEW>> CHA TA LÀ TRÙM PHẢN DIỆN
cha-ta-la-trum-phan-dien
Tìm truyện

CHA TA LÀ TRÙM PHẢN DIỆN

Designer:

AI_Nha Thanh

Độ dài: 214

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 19

Giới thiệu:

Khi Triệu Bảo Nha lang thang nhiều năm trên Hoang Tinh rồi c hết đói, cô bé đã ước một điều.

Hy vọng kiếp sau có một mái ấm, có cha mẹ yêu thương, mỗi bữa đều được ăn no nê.

Mở mắt ra, cô bé xuyên không thành đứa cháu gái ngốc của Triệu lão hán ở thôn Trúc Lĩnh thời cổ đại.

Ước nguyện đã thành hiện thực một nửa.

Có nhà rồi, nhưng không ấm áp.

Có cha yêu thương, nhưng sinh ra đã không có mẹ.

Có cơm ăn, nhưng khi cha không có nhà thì không được ăn no.

Sống c hết là chuyện nhỏ, c hết đói mới là chuyện lớn, cô bé không ăn no thì ai cũng đừng hòng ăn no.

Triệu Bảo Nha lật bàn, xúi giục cha mình phân gia tự lập.

Người cha cưng chiều nữ nhi không chỉ tự lập mà còn đổi cả tên.

Sau đó Triệu Bảo Nha kinh hoàng phát hiện, cha cô bé là đại phản diện đ iên rồ trong truyện, khắc mẫu, khắc thê, khắc tử, từ khi tòng quân đã một đường đánh đến vị trí Nhiếp chính vương, làm trời làm đất, cuối cùng bị nam chính ngũ mã phanh thây.

Mà nàng chính là vị nữ nhi ruột yểu mệnh đã khiến cha mình hắc hóa!!

Trong mắt Triệu Lẫm, nữ nhi của ông không chỉ là đứa bé đáng yêu nhất, ngoan ngoãn nhất, lanh lợi nhất, tinh tế nhất mà còn mà còn là mạng sống, bùa hộ mệnh, thậm chí là thần may mắn của ông.

Từ một kẻ mãng phu chỉ có thể làm mấy việc tay chân nặng nhọc để kiếm sống tới vị Thủ phụ quyền khuynh thiên hạ, rồi thậm chí là vị trí cao hơn thế nữa, ông đã đi cả một quãng đường rất dài, tất cả là vì nữ nhi của ông và cũng là nhờ có nữ nhi của ông.

Vốn dĩ, thuở ban đầu Triệu Lẫm không phải Triệu Lẫm, mà ông là Triệu Đại Thành, một người dân bình thường ở thôn Trúc Lĩnh, một vùng quê nghèo chẳng có gì trù phú của Đại Nghiệp. Ông là con trưởng trong nhà, một chữ bẻ đôi cũng không biết, thường xuyên đi nhận mấy công việc tay chân, làm đủ nghề để duy trì kế sinh nhai, còn phải nuôi cả nhà lớn bé từ người cha già, kế mẫu đến hai đứa con do kế mẫu sinh ra.

Thật ra, Triệu Lẫm đã từng thành thân, còn có một nữ nhi nhỏ rất đáng yêu tên Triệu Bảo Nha, là báu vật mà Triệu Lẫm nâng trong tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan, dù có nghèo đến đâu vẫn không bao giờ để cô bé thiếu bất cứ thứ gì.

Triệu Bảo Nha nhà ông khi sinh ra là bị sinh non, vì vậy thân thể rất yếu, trí tuệ cũng không được như đám trẻ cùng tuổi khác, vốn dĩ chăm sóc đã không dễ dàng, sau này còn thêm chuyện mẹ Bảo Nha rời đi, khiến Triệu Lẫm càng phải cố gắng kiếm tiền nhiều hơn để chăm sóc cho Nha Nha, mua thuốc bổ cho cô bé uống.

Vì bận rộn ra ngoài kiếm tiền, Triệu Lẫm chẳng mấy khi ở nhà, đành gửi gắm Nha Nha cho cha mẹ ở nhà chăm nom. Triệu Lẫm biết cha mình rất thiên vị đứa con trai do kế mẫu sinh ra là Triệu lão nhị và cả đứa cháu đích tôn do phu thê Triệu lão nhị sinh ra nhưng ông cứ ngỡ mình là người lo liệu phần lớn chi phí trong nhà thì ít nhất con gái của ông cũng sẽ được chăm sóc tử tế.

Ai ngờ, bọn họ chẳng những không chăm sóc cô bé mà còn cắt bớt khẩu phần ăn của Nha Nha, bắt con bé phải ăn mấy thứ không có chút dinh dưỡng nào, còn thích sai vặt cô bé, để tên nhóc Triệu Tiểu Bàn bắt nạt cô bé. Nếu không phải nữ nhi nhỏ nhà ông lanh lợi, không chịu thiệt về mình, nói hết cho ông nghe thì có lẽ đến khi ông nhận ra, Nha Nha nhà ông đã lành ít dữ nhiều rồi.

Thật ra, đúng là Triệu Bảo Nha lành ít dữ nhiều thật, nên Tiểu Bảo Nha mới có cơ hội trở thành Triệu Bảo Nha, trở thành Nha Nha của phụ thân Triệu Lẫm.

Trước khi trở thành Triệu Bảo Nha, Tiểu Bảo Nha đã lang thang trên Hoang Tinh rất lâu, cô bé không có cha mẹ hay người thân, chỉ có một con chó tên Đại Hoàng bầu bạn bên cạnh. Cho tới năm nọ, Hoang Tinh đột nhiên rơi vào cảnh khan hiếm lương thực, Tiểu Bảo Nha không kiếm được gì ăn, lại gặp cảnh giá rét, cuối cùng cái mạng nhỏ cũng mất luôn.

Trước khi c hết, ước nguyện lớn nhất của cô bé đó là nếu được sống thêm một kiếp nữa, hãy để cô bé có một gia đình, có cha có mẹ, có mái ấm, được ăn no là được.

Rồi khi mở mắt ra lần nữa, cô bé đã trở thành Triệu Bảo Nha ba tuổi, ước mơ của cô bé cũng thành sự thật, tuy rằng chỉ tính là thành sự thật một nửa thôi.

Triệu Bảo Nha “thật” là một bé gái bị sinh non, cơ thể yếu ớt, trí tuệ cũng hơi chậm phát triển, nhưng từ khi Tiểu Bảo Nha tới, tất nhiên mấy cái tật chậm phát triển đó chẳng còn nữa, thậm chí còn trở nên cực kỳ lanh lợi là đằng khác. Vì dù sao cô bé cũng là người đã lang thang suốt nhiều năm ở Hoang Tinh đó, chưa kể cha cô bé còn rất yêu thương cô bé nữa.

Nhưng dù lanh lợi thì Triệu Bảo Nha vẫn chỉ là một đứa bé ba tuổi, có nhiều vấn đề cô bé thật sự không thể tự giải quyết được, ví dụ như việc tổ phụ tổ mẫu chỉ cho cô ăn mấy cái bánh cứng ngắc, khiến cô bé đói không chịu được, còn hay bị tên nhóc Triệu Tiểu Bàn bắt nạt nữa. Cô bé rất là phiền lòng, sau đó mấy động vật nhỏ gần nhà cô bé đã mách với cô bé phải nói cha cô bé phân gia với tổ phụ tổ mẫu.

Ừm, đúng là động vật nói với cô bé đó, vì cô bé có thể nghe hiểu tiếng của động vật. Bất kể là chim chóc, kiến, giun hay chó mèo, loài động vật nào cô bé cũng nghe hiểu tiếng chúng nó hết, vậy nên dù bình thường trong thôn không có ai chơi với cô bé thì cô bé vẫn không hề thấy buồn chán.

Lại nói tới chuyện phân gia, thật ra khi Triệu Bảo Nha nói với cha, cha cô bé vẫn còn khá do dự. Nghe nói việc phân gia này phải do tổ phụ tổ mẫu nói, nếu do con cái đề nghị thì sẽ bị phạt rất nặng. Nhưng mà chẳng bao lâu sau, hai cha con cô bé đã phân gia thành công thật rồi đó. Còn về lý do tại sao thì, ai bảo mấy người nhà họ Triệu lại muốn bán cô bé đi để lấy tiền cơ!

Triệu Lẫm khi ấy vẫn còn là Triệu Đại Thành không thể chấp nhận được việc đám người nhà hút màu này dám nảy sinh ý định đem nữ nhi bảo bối của ông bán đi mất. Để đảm bảo an toàn cho Nha Nha, Triệu Lẫm quyết định, bắt buộc phải phân gia.

Thế là ông cùng con gái diễn một vở kịch, vừa tranh thủ cho nhà họ Triệu một bài học, vừa tranh thủ nghỉ ngơi, chọc cho đến khi mấy người kia không thể chịu được nửa, chủ động phân gia với hai cha con ông.

Từ đó, Triệu Lẫm dắt theo Triệu Bảo Nha rời khỏi nhà họ Triệu. Trên đường, hai người vô tình gặp một lão đạo sĩ bói mệnh, khuyên Triệu Lẫm phải đổi tên đi. Triệu Lẫm cũng chẳng mặn mà gì với cái tên xui xẻo của mình, thế là năm văn tiền đổi một cái tên, Triệu Đại Thành đã trở thành Triệu Lẫm.

Sau đó, biết hai cha con Triệu Lẫm đã phân gia thành công, người anh em của Triệu Lẫm là Lâm Mậu tìm tới giới thiệu cho Triệu Lẫm một vụ làm ăn, nói rằng bên chủ thuê cần thuê áp tiêu vận chuyển hàng hóa tới Kinh Châu. Vậy là ba người hai lớn một nhỏ cùng lên thuyền, bắt đầu chuyến làm ăn đầu tiên sau khi Triệu Lẫm phân gia.

Ai ngờ người tính chẳng bằng trời tính, chuyến áp tiêu này của họ lại gặp thủy phỉ, mọi người đều c hết hết, hàng hóa cũng chẳng còn, ba người Lâm Mậu khó khăn lắm mới thoát an toàn thoát khỏi con thuyền, lên bờ rồi đành tính cách khác cho bản thân.

Lâm Mậu gợi ý với Triệu Lẫm rằng họ có thể đi tòng quân, nhưng lại gặp sự phản đối gay gắt của Triệu Bảo Nha, cô bé kiên quyết không cho cha mình theo Lâm Mậu đi đánh trận.

Đương nhiên là cô bé sẽ không cho rồi, vì cha cô bé sẽ chết đó! Triệu Bảo Nha đã nhận ra rồi, cô bé đã xuyên vào một cuốn truyện mà cô bé từng được nghe khi ở Hoang Tinh, mà phụ thân Triệu Lẫm của cô bé chính là trùm phản diện trong đó, kết cuộc cuối cùng là c hết không toàn thây.

Khó khăn lắm Triệu Bảo Nha mới có một người cha hết mực yêu thương mình như vậy, đương nhiên cô bé sẽ không bao giờ nỡ để Triệu Lẫm đi lên con đường bi kịch như vậy. Thế là, cô bé dùng hết tất cả bản lĩnh bé con của mình, kiên quyết không để Triệu Lẫm đi tòng quân. Lâm bá bá muốn kéo cha đi nên cô bé cứ thấy ông lần nào là trừng mắt lườm ông lần đó.

Sau đó, dù hai cha con đã tới Miếu Thành Hoàng “học việc” thì cô bé vẫn sợ Triệu Lẫm thấy cây đao của mình rồi lại muốn đánh trận, liền chôn luôn cây đao đi. Thậm chí, cô bé còn khuyên Triệu Lẫm đi đọc sách, như vậy không những ông sẽ không đi đánh trận nữa mà còn có thể giống như vị bá bá ở bến tàu, không cần làm việc nặng nhọc vẫn kiếm được rất nhiều tiền.

Tới tới lui lui, vì muốn nữ nhi có một cuộc sống tốt hơn, Triệu Lẫm đã bắt đầu đọc sách thật, thầy “vỡ lòng” của ông chính là vị đạo sĩ đã đổi tên cho ông, giờ là ông từ của Miếu Thành Hoàng tại trấn Trường Khê, Quyền Ngọc Chân. Tuy đã bắt đầu đọc sách nhưng dường như con đường tú tài của Triệu Lẫm lại tương đối trắc trở, đến mức Quyền Ngọc Chân không dưới một lần muốn “từ chức” mà không thành.

Biết sao được, ai bảo Triệu Lẫm học mãi mà không vào chứ, dù có chong đèn thức đêm, cần cù chăm chỉ đến mấy thì chữ nghĩa vẫn chẳng chịu vào đầu ông, khiến ông cũng rất chán nản. Cho tới một ngày, trong lúc bê hàng, Triệu Lẫm bị một thùng hàng đập trúng đầu chảy máu, khi tỉnh lại lại bỗng nhiên như được khai thông, học gì nhớ nấy, nhìn qua ắt sẽ không quên.

Từ đó, hành trình leo tới đỉnh cao của Triệu Lẫm đã chính thức bắt đầu. Từ miếu Thành Hoàng tới thư viện Thanh Sơn, rồi tới Huyện học, Kinh thành, Triệu Lẫm như ngự kiếm phi thiên, thi đâu đỗ đấy, danh tiếng vang xa.

Chưa kể, trong lúc đó, dù sự học bận rộn, Triệu Lẫm còn tiện tay làm được rất nhiều việc khác, ví dụ như “dọn dẹp” đám người thân Triệu gia, thu phục được mấy người huynh đệ, chép bài thuê, viết thoại bản kiếm tiền, không chỉ trở thành Lục nguyên Trạng nguyên khiến ai nghe danh đều phải cảm thán một hồi sau này mà còn trở thành vị đồ đệ bị Cố sơn trưởng của thư viện Thanh Sơn mắng nhiều nhất.

Triệu Lẫm đọc sách, leo lên vị trí cao vốn là để nữ nhi của ông có thể có cuộc sống tốt nhất, thích gì có đó, không cần phải ngưỡng mộ những gì người khác có, để không ai dám khinh nhờn, bắt nạt Nha Nha của ông.

Ông không hứng thú với danh vọng, nhưng cũng không ngại giành lấy nó để bảo vệ gia đình của mình, đặc biệt là đối với những kẻ dám dùng mưu hèn kế bẩn với ông, ông càng không ngại để bọn họ trải nghiệm một chút xem vị tú tài “yếu đuối” này có thể làm được gì.

Giống như Triệu Lẫm làm tất cả để nữ nhi bảo bối của mình có thể sống cuộc sống vui vẻ nhất, ước nguyện của Triệu Bảo Nha cũng là mong cha mình có thể sống lâu trăm tuổi, khỏe mạnh bình an, mong gia đình họ lúc nào cũng được ăn no, mong Xuân Sinh ca ca và Tinh Hà ca ca thực hiện được những điều mình muốn, mong Triệu tiểu cô, Ngọc di, Tiền thúc thúc, Mã thúc thúc, Lâm bá bá sẽ sống một cuộc sống như ý mình.

Được mở mắt một lần nữa, có Triệu Lẫm làm cha, có sư phụ nuông chiều, có tiểu cô, các ca ca, thúc bá luôn yêu thương bảo vệ mình, được thưởng thức những món ăn ngon nhất, ngắm nhìn phong cảnh muôn nơi, Triệu Bảo Nha thật sự đã vô cùng mãn nguyện về cuộc sống này rồi.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Tịch Nghiên

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN