logo
REVIEW>> CÁM DỖ NƠI BẮC KINH HƯƠNG CẢNG
cam-do-noi-bac-kinh-huong-cang
Tìm truyện

CÁM DỖ NƠI BẮC KINH HƯƠNG CẢNG

Designer:

AI_Tịch Lam

Độ dài: 148

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 30

Giới thượng lưu thành phố Cảng dạo này đang dậy cơn sóng ngầm trước những thông tin thú vị về nhà họ Từ. Nghe nói thiên kim thật Lâm Kiến Vi vừa được tìm trở về. Hoá ra, bấy lâu nay Từ Tuế An nàng công chúa trong tháp ngà nguy nga mà họ cất công nuôi dưỡng lại là hàng giả.

Rồi lại nghe nói, công ty của nhà họ Từ đang gặp nhiều bất lợi, cần gấp một nguồn tiền lớn ổn định tình hình. Thế nên, việc liên hôn để tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài là điều cần thiết. Và Lâm Kiến Vi, vô tình trở thành quân át chủ bài trong tay họ.

Kỳ thật, Lâm Kiến Vi là một cô gái vô cùng xinh đẹp và tài giỏi. Nếu không có sự ích kỷ đ ộc á c của những kẻ xấu xa kia thì vận mệnh của cuộc đời cô đã khác. Công chúa phải sống trong toà lâu đài của chính mình, nên được mọi người yêu thương, nâng niu và chở che hết thảy.

Đáng tiếc, hơn hai mươi năm qua, Lâm Kiến Vi bị kẻ giả mạo lấy mất cái tên, vị trí vốn dĩ của mình rồi mặc sức hưởng thụ tất cả. Còn cô, phải sống trong căn phòng thuê chật hẹp với hai kẻ tự xưng là bố mẹ, chịu đựng từng tiếng chửi rủa, từng trận đòn roi của người đã lấy cắp mọi thứ của cô cho con gái họ.

Lúc còn nhỏ, Lâm Kiến Vi đã luôn hoài nghi về thân phận bản thân. Cô không giống bọn họ, lại càng không được yêu thương. Ký ức của cô, chỉ tràn ngập những mảng màu xám xịt được vẽ nên bằng nước mắt và bi kịch.

Rõ ràng là viên minh châu lấp lánh, lại bị kéo xuống bùn lầy, che đi ánh sáng rực rỡ.

Trong câu chuyện này, dẫu Từ Tuế An không hay biết về âm mưu của bố mẹ ruột cô ta nhưng Lâm Kiến Vi vẫn không cách nào ngừng chán ghét và tha thứ được. Mỗi khi nhìn thấy gương mặt quá giống với bà mẹ kia, quá khứ khổ sở lại bủa vây lấy trái tim cô. Những tháng ngày chật vật bất kham ấy luôn là cơn ác mộng đeo bám Lâm Kiến Vi mãi chẳng buông.

Người không trải qua, sao có tư cách để phán xét.

Khi trở về nhà, Lâm Kiến Vi cứ tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc, từ đây cuộc sống của cô sẽ chỉ còn niềm vui và hạnh phúc. Thế nhưng, cô đã sai mất rồi. So với con gái nhỏ, bố mẹ Từ càng xem trọng quyền lực địa vị và tiền tài hơn. Họ nhìn thấy hết những gì cô đã chịu đựng nhưng lại phớt lờ chẳng quan tâm. Thậm chí, đối với đứa con gái giả chiếm lấy thân phận của cô, họ cũng luyến tiếc vứt bỏ. Thật nực cười làm sao.

Lâm Kiến Vi là một bông hoa hồng đỏ thắm, diễm lệ và kiêu hãnh. Thế nên, cô không cho phép mình gục ngã. Mỗi bước đi của cô đều kiên cường như cái cách mà bao nhiêu năm qua cô đã chiến đấu với vận mệnh. Cho dù thế nào, cô cũng sẽ tìm thấy tia hy vọng và thay đổi tương lai của mình.

Chung quy, Lâm Kiến Vi chỉ đang từ hang sói nhảy vào hang hổ mà thôi. Nhà họ Từ, là gông cùm xiềng xích giam giữ thể xác linh hồn cô. Vì thế, khi biết bản thân sẽ phải liên hôn với thái tử gia Thịnh Diên ở Bắc Kinh, cô đã thản nhiên đồng ý.

Chỉ cần rời khỏi nơi đây, đâu đâu cũng là bầu trời tươi sáng hơn.

***

Thịnh Diên là người đứng đầu, cầm quyền của cả gia tộc nhà họ Thịnh. Anh tựa như một khối ngọc thạch được điêu khắc tỉ mỉ, từng đường nét trên khuôn mặt đều hoàn hảo khó tin. Sinh ra trong nhung lụa xa hoa, đến cái tên của Thịnh Diên cũng thể hiện rõ sự kiêu ngạo và kỳ vọng của mọi người dành cho anh.

Thế nên, từ trước đến nay, anh chưa từng phải trải qua bất kỳ điều gì nằm ngoài tầm kiểm soát. Dường như, khi đã đứng trên đỉnh cao của kim tự tháp, những câu chuyện vụn vặt dưới hồng trần sẽ chẳng mang chút ý nghĩa nào cả. Cuộc đời của Thịnh Diên, định sẵn một đời gấm hoa rạng ngời.

Thế mới thấy được, cho dù xuất phát điểm có tương đồng thì giữa Lâm Kiến Vi và Thịnh Diên vẫn tồn tại khoảng cách rất lớn. Trong khi cô còn đang chênh vênh lạc lối cho đoạn đường sắp tới thì với anh hết thảy lại quá dễ dàng. Vì vậy, trong cuộc hôn nhân thương nghiệp không tồn tại tình yêu này, bọn họ chỉ như những đối tác, cười nói xã giao bên ngoài và che giấu tư tâm bên trong.

Lúc đó, Thịnh Diên chính kẻ đứng ở phía trên cao, có thể thao túng mọi thứ trong lòng bàn tay mình. Cho nên, khi anh mở miệng đều là, “Hiệp nghị kết hôn, không can thiệp vào chuyện của nhau.”

Lâm Kiến Vi nghe thấy thì càng vui mừng tự tại. Cô và anh chỉ đang đi chung một đoạn cùng nhau, ai cũng có mục đích riêng của mình. Thế nên, như vậy là tốt nhất. Không có tình cảm, sẽ không có phiền phức. Đợi ngày ly hôn cũng chẳng có gì vướng bận.

Vì vậy, đêm trước ngày lãnh chứng, Lâm Kiến Vi cùng bạn đến quán bar chơi, còn hào hứng gọi thêm mấy anh mẫu nam góp vui. Tình cờ thế nào lại bắt gặp ngay Thịnh Diên và bạn của anh cũng đến nơi này. Khoảnh khắc đó, một lời khó có thể diễn tả. Nhưng Lâm Kiến Vi vẫn rất bình tĩnh nhẹ nhàng. Dù sao, bọn họ cũng thoả thuận với nhau rồi, cần gì làm khó khi gặp mặt kia chứ.

Bạn bè trêu ghẹo Thịnh Diên về chị dâu nhỏ Lâm Kiến Vi. Khi ấy, anh chỉ nhàn nhạt mở miệng, “Đừng xen vào việc người khác.” Bọn họ chỉ là giao dịch mà thôi. Anh quản cô làm gì.

Lúc đấy, Thịnh Diên đã không biết rằng, những lời hôm nay của anh, sau này sẽ khiến anh tự vả mặt mình đau ra sao. Bởi vì, cô là Lâm Kiến Vi vợ anh, hoàn toàn không phải là người khác mà anh có thể bỏ qua.

Chỉ khi trái tim đã rung động, mới biết được em có ý nghĩa như thế nào.

Sau khi kết hôn, cả hai dường như trở thành những người xa lạ thân thuộc. Bọn họ chung một mái nhà nhưng không gặp mấy lần. Thịnh Diên là kẻ cuồng công việc, mỗi ngày đều ở công ty tăng ca hoặc bay đi khắp nơi họp hành công tác. Lâm Kiến Vi cũng bận rộn, tối khuya mới trở về. Mỗi khi lướt qua đều gật đầu chào, tôn trọng nhau như khách. Chung giường lại chẳng chung mộng.

Giữa họ là lớp băng mỏng manh nhuốm sự cô độc lạnh lẽo bao phủ lên cả hai vợ chồng.

Thế nhưng, chẳng biết tự bao giờ, Thịnh Diên lại không thể rời mắt khỏi Lâm Kiến Vi được. Từng chút dịu dàng và mềm mại của cô đã khiến mọi thứ trong thế giới của anh trở nên khác biệt. Cứ thế, anh vô thức dõi theo cô, muốn khoá cô trong trái tim mình, giấu cô thật kỹ vào nơi bí mật, không để ai nhìn thấy.

Thì ra, khi hạt mầm tương tư được gieo xuống sẽ nhanh chóng hoá thành khu vườn rậm rạp không ngừng phát triển.

Thịnh Diên bắt đầu nhìn nhận lại mọi chuyện. Có lẽ ngay từ khi gặp mặt cùng cô bàn chuyện liên hôn, anh đã phải lòng cô mất rồi. Vì vậy, anh mới đồng ý chuyện hôn sự khập khiễng này, mới từng bước dung túng nhún nhường, mới bất chấp mà bảo vệ cho cô trước cơn bão tố ngoài kia.

Vậy mà, Thịnh Diên lại không hề hay, khi trái tim anh chưa xác định được tình cảm thì đôi mắt đã phản bội anh rồi. Lâm Kiến Vi ở đâu, ánh nhìn của anh sẽ ở đó.

Thế nhưng, những tin đồn không hay liên tục kéo đến, mọi người đều nghĩ bây giờ nhà họ Từ ở thành phố Cảng đã không còn được như trước kia nữa. Vậy nên, đoạn hôn nhân của Thịnh Diên và Lâm Kiến Vi chắc chắn cũng sẽ lung lay, chẳng mấy mà ly hôn đường ai nấy đi.

Cho đến một ngày kia, Lâm Kiến Vi cùng một chàng đỉnh lưu nào đó đi ăn tối bị người khác chụp đến. Tài khoản chính thức của tập đoàn Thịnh Thị liền nhanh chóng làm sáng tỏ sự việc, “Tất cả chỉ là tin đồn, tổng giám đốc Thịnh nói, tình cảm của anh và vợ luôn rất tốt.”

Đêm ấy, giữa ánh sáng mờ nhạt ấm áp, Thịnh Diên từ phía sau ôm lấy Lâm Kiến Vi, cằm gác lên vai kề sát vào bên tai cô nói nhỏ, “Anh không vui chút nào, tối nay em phải bồi thường cho anh.”

Gặp gỡ ban đầu là duyên phận trời định.

Yêu em lại là câu chuyện anh cam tâm tình nguyện.

Vi Vi, hãy nắm lấy tay anh, bên anh đến hết kiếp này.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN