logo
REVIEW>> BẪY TÌNH HỒ ĐIỆP
bay-tinh-ho-diep
Tìm truyện

BẪY TÌNH HỒ ĐIỆP

Tác giả:

Trầm Nhượng

Độ dài: 130

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 66

Giới thiệu:

Lâm Nghĩ đồng ý gả cho Chu Trạch Dục vì người lớn trong nhà tác hợp, cũng vì muốn báo đáp nhà họ Chu vì đã cưu mang cô nhiều năm như vậy.

Chu Trạch Dục lạnh nhạt, bạc tình, mà mối quan hệ giữa họ lại vừa đủ phù hợp để duy trì một cuộc hôn nhân trên danh nghĩa lâu dài và ổn định. Như vậy, khối tài sản khổng lồ của nhà họ Chu cũng sẽ không rơi vào tay người ngoài.

Trước khi kết hôn, Lâm Nghĩ từng nói với anh: “Anh à, anh không cần bận tâm đến em đâu. Yên tâm, em sẽ không can thiệp vào cuộc sống riêng của anh.”

“Ừ.”

Chu Trạch Dục khẽ nhếch môi, đáp lại vô cùng dứt khoát.

Khi ấy, Lâm Nghĩ nghĩ đó mới là dáng vẻ thật sự của cuộc hôn nhân này.

Chỉ là chẳng biết bắt đầu từ lúc nào, mọi thứ dần mất kiểm soát.

Đã nói sẽ không can thiệp vào nhau, cô làm được, nhưng đến lượt anh thì tất cả chỉ còn là lời nói ngoài miệng.

Lâm Nghĩ chưa từng thật sự hiểu Chu Trạch Dục.

Cho đến một lần, cô vô tình làm rơi một quyển sách trong phòng làm việc của anh.

Trang đầu tiên có một dòng chữ đã ngả màu theo năm tháng: [Nghĩ Nghĩ, đừng thích cậu ta nữa, ở bên anh đi.]

Trên vai Lâm Nghĩ có một dấu bớt hình cánh bướm. Chu Trạch Dục chỉ muốn giữ nó trong lòng bàn tay, để nó mặc sức tung cánh chỉ vì anh.

***

Đen nhẻm, suy dinh dưỡng, lấm lem bụi bẩn, khép nép không dám nói một lời… Đó là những ấn tượng đầu tiên của Chu Trạch Dục về Lâm Nghĩ.

Lâm Nghĩ xuất hiện trong gia đình anh một cách rất tình cờ. Nhưng rồi, khi nghĩ đến việc nhà họ Chu “chuyên chăm” làm từ thiện ra sao, cô cũng chẳng phải người đầu tiên được gia đình anh đưa về, anh gần như chẳng còn chút bất ngờ nào trước sự hiện diện của “bạn nhỏ” này. Chu Trạch Dục cho rằng, có thể cô gái này chỉ là một trong số các trẻ em được tập đoàn của gia đình anh tài trợ mà thôi.

Thế nên, khi được biết hoàn cảnh của Lâm Nghĩ, Chu Trạch Dục chẳng bất ngờ chút nào cả, có chăng cũng chỉ là chút đồng cảm chợt thoáng qua khi nhìn vào đôi mắt không còn chút ánh sáng nào của cô.

Chỉ là, Chu Trạch Dục không ngờ, chính cái lần gặp mặt mà anh cho rằng chẳng quan trọng ấy… lại đang âm thầm thay đổi con đường tương lai mà anh đã tỉ mỉ vạch ra, khiến anh không thể không rẽ vào khúc ngoặt nơi mà số phận đã lặng lẽ chờ sẵn.

Nơi ấy, Lâm Nghĩ gầy yếu chậm rãi bước vào cuộc đời anh. Cô nhút nhát không nói chuyện, mãi mới gom đủ can đảm để gọi Chu Trạch Dục một tiếng “anh”.

Nơi ấy, Lâm Nghĩ đã mất hết tất cả chỉ sau một vụ hoả hoạn. Cả thế giới của cô dường như chỉ còn lại một đống hoang tàn, tăm tối thê lương… Chu Trạch Dục trở thành một trong số những “người thân” đầu tiên của cô, mang lại cho cô “ngôi nhà” mới sau biến cố.

Nơi ấy, Lâm Nghĩ từ người xa lạ trở thành “em gái” của Chu Trạch Dục. Nhưng rồi, qua rất nhiều năm sau đó, vì lòng riêng không thể gọi thành tên, anh đã tự tay xoá nhoà quan hệ đó chỉ để được đứng bên cạnh cô với một thân phận khác.

“Chu Trạch Dục hiểu rằng, đời này có lẽ anh sẽ không bao giờ còn có thể rung động vì một người đến mức ấy nữa. Vượt quá giới hạn thì đã sao? Dù kết quả thế nào, anh cũng phải thử một lần.

Dẫu sao... bao nhiêu năm qua, anh cũng chỉ động lòng đúng một lần.

Thế là, vào mùa đông tuyết gió ngập trời năm ấy, anh trở về nước sớm hơn dự định.”

Nếu không nhắc biến cố to lớn kéo đến vào năm mười một tuổi, tuổi thơ của Lâm Nghĩ được xem là khá êm đềm. Bởi trước khi chuyện xảy ra, cô vẫn có một gia đình đầy đủ, bố mẹ thương yêu, là cô “công chúa nhỏ” lớn lên trong vòng tay nâng niu của mọi người.

Ngày mà Lâm Nghĩ đối diện với ngọn lửa dữ tợn nuốt chửng hai người cô yêu nhất trên đời, thế giới của cô tưởng chừng như đã hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng không ngừng cắn nuốt trái tim.

Đó là lý do tại sao trong lần đầu tiên gặp người nhà họ Chu, ánh mắt Lâm Nghĩ lại u tối và vô hồn đến thế. Ánh mắt cô khiến Chu Trạch Dục vấn vương, để rồi mãi đến sau này, mỗi khi ký ức thoáng qua, anh sẽ xót xa, nhưng lại chẳng biết làm gì khác ngoài việc cố gắng đối xử với cô tốt hơn, tốt hơn nữa.

Lâm Nghĩ được nhà họ Chu cưu mang nhiều năm. Cô vừa mang lòng cảm kích, vừa chân thành xem mỗi một thành viên trong đại gia đình họ Chu là người thân ruột thịt của mình. Đặc biệt là Chu Trạch Dục, người mà cô đã gọi là “anh” suốt hơn mười năm trời.

Chu Trạch Dục có vẻ ngoài lạnh lùng, luôn tỏ ra lạnh nhạt xa cách, như thể chẳng có bất kỳ thứ gì có thể khiến anh bận tâm. Nhưng Lâm Nghĩ biết, thật ra anh là người anh trai tốt. Anh đã đứng ra bảo vệ cô không ít lần, dù cho cô và anh chẳng có quan hệ ruột thịt.

Có lẽ Chu Trạch Dục sẽ không bao giờ biết, vào buổi chiều tan học nhiều năm trước, một câu “Nếu bị bắt nạt, em cứ gọi tên anh” của anh đã mang lại cho Lâm Nghĩ bao nhiêu dũng khí, bao nhiêu ấm áp.

Nó không chỉ kéo cô bé Lâm Nghĩ rụt rè ra khỏi tâm điểm bị chế giễu, bắt nạt, mà còn thổi bùng lên trong cô thứ ánh sáng của hy vọng. Cô được tiếp thêm can đảm để bước ra khỏi cơn ác mộng của quá khứ, thắp lên ánh sáng vốn đã vụt tắt từ đôi mắt và dần tìm lại được chính mình trong hành trình trưởng thành vắng bóng cha mẹ.

Không chỉ có Lâm Nghĩ, mà đến cả Chu Trạch Dục cũng cho rằng, quan hệ giữa họ sẽ chỉ đến đó, dừng lại ở mức anh trai em gái “hờ” như vậy mà thôi. Sau này hoặc tiếp tục duy trì, hoặc dần cách xa, không còn liên hệ gì.

Cho đến một mùa hè bình thường đến độ không thể bình thường hơn nào đó trong ký ức, quan hệ giữa họ đã bước ra khỏi ranh giới nên có của anh trai và em gái. Từ đó trở về sau, có một thứ cảm xúc khó gọi thành tên cứ vướng vít lớn dần lên trong lòng Chu Trạch Dục. Anh vừa chán ghét chính mình vì không thể nghiền ép hay tống khứ thứ cảm xúc ấy ra khỏi trái tim, vừa không cam tâm từ bỏ những quyến luyến xao động khó nói ấy…

Người nắm quyền lực của Tập đoàn Thanh Hoà, người sẽ kế nhiệm và tiếp quản cả một Chu Thị sản nghiệp đồ sộ, người được truyền thông ca tụng là có tác phong quyết đoán, sắc bén trên thương trường như Chu Trạch Dục… vậy mà nay lại chùn bước trong chuyện tình cảm.

“Anh tự nhủ phải lý trí. Cô đã có người mình thích. Cô có quyền lựa chọn và theo đuổi. Dù là anh, cũng không có lý do để can thiệp.

Hay là... thôi vậy.

Anh nghĩ.

Có lẽ chỉ là hữu duyên vô phận…”

Cho đến khi, Chu Trạch Dục nghe tin Lâm Nghĩ viết thư tỏ tình với người khác. Cho đến khi, anh nghe tin người cô hết lòng theo đuổi bấy lâu lại coi tấm lòng nhiệt tình tha thiết của cô như rác rưởi, tuỳ ý ném bức thư tình cô gửi vào thùng rác. Cho đến khi, cô ôm gối ngồi ngoài ban công, khóc đến tan vỡ trái tim, hai mắt sưng húp vì đoạn tình cảm gửi nhầm người…

Lòng Chu Trạch Dục đau như cắt, chút lý trí cuối cùng mà anh tự nhủ phải giữ chặt ầm ầm sụp đổ tan tành. Khoảnh khắc đó, anh biết mình không thể đứng lặng trong bóng tối nhìn Lâm Nghĩ dành tình cảm cho một ai khác nữa.

Vị trí bên cạnh cô phải là anh. Nếu không phải, anh sẽ cướp lấy.

Lâm Nghĩ từng hỏi Chu Trạch Dục, dũng cảm bất chấp tất cả có đáng được trân trọng hay không?

Chu Trạch Dục đã trả lời cô rằng, lòng dũng cảm ắt mang giá trị của riêng nó, chỉ có định kiến mới không đáng trân trọng. Bởi lẽ, dám theo đuổi một điều không ai dám đã là một loại nỗ lực trân quý, dù thành hay bại đều không quan trọng. Vì ít nhất, bản thân đã không phải hối tiếc khi thực hiện điều bản thân mong muốn.

Chu Trạch Dục đã lấy chính mình ra để làm minh chứng cho câu trả lời hôm ấy. Chỉ khác một điều, là anh sẽ không để anh hay Nghĩ Nghĩ của anh phải hối tiếc khi bước vào cuộc hôn nhân này.

“Theo đuổi được anh rồi thì không định chịu trách nhiệm nữa à?”

“Em… em không có. Vậy… anh thật sự thích em sao?”

“Ừ. Đời này anh chỉ cưới một mình em.”

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Tuyết Ngưng Hoa

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN