logo
ĐANG TIẾN HÀNH >>VỊ MEN ĐÊM XUÂN
vi-men-dem-xuan
Theo dõi
Báo lỗi

VỊ MEN ĐÊM XUÂN  

Tác giả:

Tiêu Khanh Miên

Tran / Editor:

Cyndaquil

Reviewer:

Designer:

Cyndaquil

Lịch đăng:

Tự do

Tình trạng:

Đang tiến hành

Độ dài: 220

Lượt xem: 94

Giới thiệu

[Cáo già quyền quý Bắc Kinh, bên ngoài đạo mạo bên trong rạo rực x Sinh viên dịu dàng lý trí. Kẻ bề trên cúi đầu, lâu ngày sinh tình.] *** Chung Ôn Chước chuyển đến sống tại khu đại viện vào năm thứ ba thì mới kết giao với ngài Tần quyền cao chức trọng ấy. Cô thường nghe người ta nói ngài Tần tuấn tú lịch lãm, phong độ ngời ngời; cũng nghe nói gia thế anh hiển hách, kiêu ngạo khó lường, không ai dám đắc tội. Đám con cháu thế gia trong vòng tròn quyền quý đều phải nể sợ anh vài phần. Cô cứ ngỡ mình không dấn thân vào giới ấy thì tự nhiên sẽ chẳng bao giờ chạm mặt anh. Nào ngờ một ngày nọ, cô vô tình làm vỡ một món đồ sứ trị giá năm triệu trong tiệm đồ cổ. Chung Ôn Chước run rẩy xin lỗi, hứa sẽ đi làm để trả nợ. Ở phía bên kia chiếc bàn gỗ sưa, Tần Phất Thanh rủ mắt, vuốt ve chú mèo trên đùi: “Chút kiến thức vụn vặt của cô biết đáng giá bao nhiêu tiền công một ngày? Cả đời này trả nổi không?” Cô biết ngài Tần không thiếu món đồ sứ này. Nhưng nếu anh thật sự muốn tính toán, sợ là nửa đời sau của cô cũng phải đền vào đây. Chung Ôn Chước thầm cầu nguyện rằng nể tình hai người đều là cựu sinh viên Kinh Đại, anh có thể nhẹ tay cho cô một lần. Tần Phất Thanh hờ hững ném viên ngọc thạch trên bàn vào lồng mèo, chú mèo lập tức nhảy khỏi đùi anh. “Nhưng tôi có thể cho cô một gợi ý.” Chung Ôn Chước ngẩng đầu, giọng điệu cung kính: “Ngài cứ nói ạ.” Ánh mắt anh rơi trên người cô, tựa như tàn tro đang âm ỉ cháy, rực nóng và thiêu đốt: “Đền bản thân cô cho tôi, thấy thế nào?” ... Khi ấy, Tần Phất Thanh còn chưa biết rằng chỉ vì một câu nói đùa này mà khiến cô gái anh hằng mong nhớ ghi hận bao lâu, làm cho hành trình theo đuổi vợ đẹp của anh trở nên gian nan gấp bội. Cũng đúng như lời đồn, đừng thấy cô Chung ngày thường không tranh không giành, một khi bạn đã chạm đến giới hạn của cô, cô sẽ khiến bạn trả giá đắt. Tần Phất Thanh sau khi bị “trả giá đắt” cuối cùng cũng theo đuổi được người đẹp. Người ngoài bàn tán về cô bạn gái nhỏ của anh, ai nấy đều cảm thán ngài Tần đúng là “cây già trổ bông”, trước đây làm gì có ai dám nói chuyện với anh như thế. Thế nhưng sau đó, Chung Ôn Chước vẫn giấu anh, một mình ra nước ngoài du học. Kể từ đó, trong miệng Tần Phất Thanh, cô trở thành kẻ bạc tình bạc nghĩa. Vào một đêm đông sương mù mờ ảo, Chung Ôn Chước quấn chặt áo khoác bước ra khỏi phòng tự học, liếc mắt nhìn thấy người đàn ông đang đứng trong bóng hoàng hôn. Cô xoay người định rời đi nhưng lại bị một đôi tay siết chặt vào lòng, vùng vẫy vô ích. “Ngài Tần, xin hãy tự trọng.” Giọng nói trầm thấp của Tần Phất Thanh vang lên bên tai không nóng không lạnh, tựa như rơi vào cái đêm đêm triền miên của hai năm trước: “Anh đã nói là chia tay bao giờ chưa?” *** “Thanh dạ trầm trầm động xuân chước, đăng tiền tế vũ yêm hoa lạc.” (Đêm thanh tĩnh lặng chén rượu xuân, trước đèn mưa bụi rụng hoa hiên.) *** Góc nhìn chính: Chung Ôn Chước × Tần Phất Thanh. Tóm tắt: Cây già quyền quý trổ bông. Ý nghĩa: Chầm chậm nếm vị nhân gian, bình thản ngắm nhìn năm tháng. Hướng dẫn đọc: Không phải cường thủ hào đoạt (nhấn mạnh). Cốt truyện có tiền căn hậu quả, nam chính thuộc kiểu cáo già bên ngoài đạo mạo bên trong rạo rực, tam quan đoan chính, chỉ âm thầm bảo vệ và trêu chọc nữ chính.
Xem thêm
Đọc từ đầu
Đọc tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

SỐ CHƯƠNG
NGÀY CẬP NHẬT
GIÁ 

Đang tải danh sách chương…

Chương truyện chưa tới lịch đăng, mua để xem trước
Chương truyện đặc biệt, mua để xem

BÌNH LUẬN