TÔI TẶNG ANH ẤY MỘT BALO ĐẦY HOA MẪU ĐƠN 
Độ dài: 6
Lượt xem: 0
Giới thiệu
Có thể chê văn minh nhưng xin đừng chửi tục!
Văn án:
Vào ngày sinh nhật của Chu Bạch Bạch, Lục Diêm phát hiện ra rằng “mối tình đầu” của mình đã bị thay thế.
Nói dễ hiểu hơn, chính là… bị “hồn xuyên”.
Mọi người đều nghĩ Chu Bạch Bạch là bạch nguyệt quang trong lòng Lục Diêm, ngay cả “Chu Bạch Bạch giả” cũng nghĩ như vậy.
Thế nhưng, chỉ có Lục Diêm biết, Chu Bạch Bạch thực ra không phải hình mẫu lý tưởng của anh.
Cô chỉ là bông hoa mẫu đơn bị bỏ lại trong cặp sách.
Khi còn bé:
Chu Bạch Bạch nói: “Lục Diêm là chồng tớ, các cậu là cháu tớ. Gọi tớ là ông, gọi cậu ấy là bà đi.”
“Được, ông ơi!” Các cô bé đồng thanh. Dù ai làm ông, ai làm bà cũng chẳng quan trọng được chơi cùng Lục Diêm là đủ vui rồi.
Chu Bạch Bạch lại nói với Lục Diêm: “Gọi tớ là chồng đi.”
“Có hơi kỳ không nhỉ?” Ánh mắt trong sáng của Lục Diêm khiến Chu Bạch Bạch không hề thấy áy náy, cô vuốt má mềm của cậu: “Ngốc à, chỉ là trò chơi thôi mà.”
“Được, chồng ơi.”
Hai chữ “chồng ơi” khiến Chu Bạch Bạch trong lòng rất thích, cô bỗng thấy sự hiện diện của Lục Diêm chính là chìa khóa mang lại niềm vui cho cuộc sống mình.
Lập Ý: Phải làm sao nếu “người yêu” bị linh hồn khác chiếm lấy?
Lưu Ý từ chủ nhà: Có tình tiết nhắc tới Đam Bách, Phật giáo, Nasa! Góc nhìn có nhảy qua lại giữa quá khứ thực tại và nam chính cùng nữ chính.