THIẾU CHỦ ĐỪNG CONG VỘI, VÂN HỘ VỆ LÀ NỮ MÀ
Độ dài: 555
Lượt xem: 2
Giới thiệu
Thiếu chủ Hoắc bang nham hiểm, trầm ổn × Hộ vệ nữ giả nam hung dữ.
Hai chân Hoắc Càn Niệm tàn tật, tính cách lạnh lùng khó đoán, bên cạnh có ba ngàn hộ vệ nhưng không ai dám thân thiết với y. Chỉ có “thiếu niên” hộ vệ kia nhiệt tình lại phản nghịch, ngày ngày nhảy nhót điên cuồng trên lằn ranh giới hạn của y:
“Thiếu chủ, chân người thật sự hỏng rồi à? Tất cả các chân á?”
“…”
“Thiếu chủ, người sao vậy, sao không nói gì? Lúc nào người cũng trầm ổn như vậy hả? À không, ý ta là trầm mặc như vậy sao…”
Nuốt máu trong cổ họng, Hoắc Càn Niệm nghiến răng nói ra một câu: “Rất tốt, Vân Sâm, ngươi đã thành công khơi dậy… sát ý của bổn thiếu chủ.”
Ai ngờ, sau một thời gian sớm tối bên nhau, “sát ý” biến mất, “tình ý” lại điên cuồng mọc lên như cỏ dại.
Mỗi ngày Hoắc Càn Niệm đều dao động giữa việc cong hay không cong: Trời ơi! Yêu chết đi được! Không được! Không thể thể hiện ra ngoài… Khoan đã! hình như Vân Sâm là nữ??
Mà Vân Sâm lại nghĩ: Thiếu chủ lúc nóng lúc lạnh khó chiều quá thể, chết tiệt, không muốn làm nữa!
Ngay khi Vân Sâm đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị bỏ trốn, chân Hoắc Càn Niệm lại khỏi! Y đứng dậy rồi!
Y vung trường kiếm ngang cổ nàng, chặn đường nàng như sát thần, cười như không cười, uy hiếp: “Làm hộ vệ thân cận của ta.”
Vân Sâm ôm ngực, kinh hãi lùi lại phía sau: “Thân… cận? Cận đến mức nào?”