THIẾP CÂM TRONG TAY BẠO VƯƠNG
Thể loại:
Cổ đại,
Cung đình hầu tước,
HE,
Nhẹ nhàng,
Ngược,
Sủng Ngọt,
Sạch,
Cường thủ hào đoạt,
Điên cuồng,
Tranh quyền đoạt vị,
Vả mặt,
Độc chiếm ,
Gương vỡ lại lành,
Ấm áp,
Góc nhìn nữ chính,
Thế thân,
Thiên chi kiêu tử,
Ngược tra
Độ dài: 194
Lượt xem: 26
Giới thiệu
[Vương gia điên phê thiếu thốn tình cảm × Nữ chính mềm mại tự lập]
- Cường thủ hào đoạt, truy thê hỏa táng tràng, song C, HE.
- Nam chính giai đoạn giữa khá chó, cân nhắc trước khi nhảy hố.
A Trăn là một cô nương câm, vì gia cảnh bần hàn, ca ca không có tiền lên kinh ứng thí, nương đã bán nàng cho bà môi trong thôn để đổi lấy hai mươi lượng bạc.
Vừa vặn phủ Ninh Vương cần nạp thiếp, A Trăn nhờ có bát tự phù hợp, một sớm được chọn vào vương phủ.
Ninh Vương là hoàng đệ nhỏ tuổi nhất của thánh thượng đương triều, tính tình kiêu ngạo, diện mạo tuấn mỹ, trấn giữ biên cương ba năm lập được chiến công hiển hách, là người tình trong mộng của vô số quý nữ chốn kinh kỳ.
Ngày vào phủ, Ninh Vương khinh mạt ngoắc ngoắc ngón tay, từ trong năm nữ tử ứng tuyển đã chọn trúng nàng.
Chỉ vì nàng câm, không biết nói chuyện.
Vương gia thích yên tĩnh.
Đêm động phòng, hắn chẳng chút xót thương, tùy ý chiếm đoạt, ngày hôm sau thậm chí còn vặn gãy cổ một con chim hoàng oanh ngay trước mặt nàng.
“A Trăn, ngươi cũng giống như con chim này vậy.” Ngón tay vương máu của hắn bóp lấy cổ nàng, khóe môi nở nụ cười, giọng nói lãnh ngạo khát máu, “Đến tiếng kêu cũng giống như thế.”
A Trăn đầy sợ hãi, khổ sở cúi đầu, biết hắn đang mỉa mai những tiếng nức nở như chim non sắp chết của nàng khi trên giường vào ban đêm.
Nàng cũng biết rõ đối với hắn, mình chỉ là một món đồ chơi có thể bị vặn gãy cổ bất cứ lúc nào.
Hắn ghét bỏ nàng câm, ghét bỏ thân phận nàng thấp kém, nhưng chuyện giường chiếu lại tinh lực dồi dào, bày ra đủ mọi trò hành hạ nàng đến khổ sở.
“Chỉ là một tiểu nha đầu câm thôi, đừng tưởng bản vương thích ngươi.” Đêm đó, hắn lại bóp lấy cổ nàng, cơ thể nóng rực nhưng giọng nói lại tàn nhẫn vô tình.
A Trăn nén mọi uất ức, ngoan ngoãn hầu hạ, thầm nghĩ nếu một mai sinh được con trai, hắn có lẽ sẽ buông tha cho nàng.
Nàng cầu mong không nhiều, chỉ hy vọng như cánh chim thoát khỏi lồng giam để tìm lại tự do.
-
Một năm sau, A Trăn cuối cùng cũng hạ sinh một nhi tử, Thái phi vui mừng muốn thăng nàng làm thiếp thất.
Cùng lúc đó, một đạo thánh chỉ giáng xuống, Hoàng đế đích thân ban hôn cho Ninh Vương, đối tượng là đích nữ của Tướng quốc đương triều, tài mạo song toàn, danh tiếng vang dội thiên hạ, ai nấy đều khen ngợi là một mối lương duyên trời định.
Nhìn cảnh tượng trên dưới vương phủ náo nhiệt bận rộn nghênh đón tân nhân, trong mắt A Trăn thoáng qua vẻ ảm đạm, nàng về phòng lẳng lặng thu dọn gói đồ nhỏ của mình.
Ca ca đã thi đỗ thám hoa, tìm được một chức quan nhỏ ở kinh thành, mang theo số bạc tích cóp được đến cửa xin chuộc nàng về.
Nhìn bóng dáng hai người cùng quỳ xuống khẩn cầu, ánh mắt Ninh Vương lạnh lùng, bẻ gãy cây trâm vàng tỉ mỉ chọn mua cho nàng đang giấu trong tay áo.
Thật nực cười, chẳng qua chỉ là một món đồ vừa câm vừa tầm thường mà thôi, có gì đáng để lưu luyến?
-
Ngày gặp lại, hắn thấy nàng cười tươi như hoa, nhảy chân sáo bên cạnh một lang trung nghèo kiết xác, líu lo không ngừng như chim sẻ nhỏ.
Hóa ra giọng nói của nàng lại như thế này.
Quả thực giống như con chim hoàng oanh bị hắn vặn gãy cổ năm nào, trong trẻo mà mong manh.
Nhìn hai người kia, đôi mắt hắn tràn ngập vẻ u ám, ngón tay chậm rãi đặt lên thanh trường kiếm bên hông.