SÓNG TRIỀU ĐÊM XUÂN 
Độ dài: 128
Lượt xem: 586
Giới thiệu
Quý ông trưởng thành (vibe Daddy) × Cô gái non nớt.
“Thanh xuân cũng giống như một ngọn đèn, bị quật ngã trong mưa, ướt đẫm nhưng vẫn rực cháy.” - Neruda.
-
Từ năm Giang Trĩ Nhĩ mười sáu tuổi, cô đã được Trình Kinh Úy đưa về sống bên cạnh anh.
Anh nhận lời gửi gắm và vẫn luôn chăm sóc cô trong suốt nhiều năm. Anh dạy cô cách cư xử cẩn trọng, lễ độ, cũng dạy cô can đảm đối mặt với con đường phía trước.
Trong vai trò “chú hai”, anh không có gì đáng trách.
Chỉ là, tình cảm đầu đời của thiếu nữ vừa chớm nở, lại lặng lẽ nở rộ trong đêm xuân oi ả.
Vào ngày cô trưởng thành, cuối cùng cô cũng đã lấy hết can đảm để thổ lộ tình cảm mãnh liệt trong lòng nhưng lại bị người đàn ông dập tắt bằng một câu: “Vừa mới trưởng thành mà đã không biết lớn nhỏ rồi à?”
-
Trình Kinh Úy là người nắm quyền trẻ nhất của gia tộc danh giá, anh có tính cách bảo thủ, điềm tĩnh, hành xử tàn nhẫn.
Dù bên ngoài đồn đoán đủ điều về Trình Kinh Úy nhưng dù như thế nào đi nữa thì chắc chắn cuộc đời của anh sẽ đi đúng quỹ đạo, suôn sẻ, không có sai lệch.
Trình Kinh Úy cũng tin như vậy.
Thế nhưng, khi ấy anh hoàn toàn không thể ngờ.
Sau nhiều năm, khi anh thấy Giang Trĩ Nhĩ ở bên cạnh một chàng trai trẻ thì sự phong độ, lịch thiệp, nho nhã cùng với sự kiềm chế lạnh lùng được tôi luyện từ gia tộc đã hoàn toàn sụp đổ.
Trong ánh sáng mờ ảo trước cửa, lần đầu tiên anh đưa bàn tay thon dài có khớp xương rõ ràng vuốt ve đôi môi cô: “Bạn trai nhỏ của em có dạy em cách hôn không?”
“Trình Kinh Úy, bây giờ anh như vậy là có ý gì chứ?”
Giang Trĩ Nhĩ nghiến răng, mắt đỏ hoe, cô nói với anh từng câu từng chữ: “Là kẻ thứ ba.”
Người đàn ông xưa nay luôn kiêu ngạo, mạnh mẽ, đứng trên đỉnh quyền lực lại cúi đầu, cũng đáp lại cô từng chữ từng chữ.
“Chọn anh.”
“Đừng chọn cậu ta.”
Cuối cùng thanh gươm Damocles treo lơ lửng trên đầu cũng rơi xuống.
Thiếu nữ từng đau khổ theo đuổi tình yêu không được đáp lại, cuối cùng cũng nắm lấy thanh gươm, giành lấy quyền sinh sát.
-
Giang Trĩ Nhĩ không thích bị anh kiểm soát.
Trước đây, khi bị anh phát hiện quyển nhật ký, cô một mực phủ nhận việc mình có người trong lòng. Sau đó, cô bị anh mắng là không được nói dối.
Về sau, khi anh đi công tác trở về, anh ôm cô ngồi lên đùi, hỏi cô có nhớ anh không. Cô nói không nhớ, lại tiếp tục bị anh mắng.
Quá đáng hơn, anh còn giơ tay khẽ vỗ lên mông cô.
Sắc mặt của người đàn ông nghiêm nghị. Anh bày ra dáng vẻ người lớn dạy bảo người nhỏ, ép cô sửa đổi thói quen xấu.
“Sao trẻ con có thể nói dối?”