SAU KHI PHẢN DIỆN TỰ CỨU THẤT BẠI
Độ dài: 117
Lượt xem: 4
Giới thiệu
[Công trà xanh âm u điên cuồng chiếm hữu cao X Thụ diễn sâu chỉ muốn đi hết cốt truyện]
Ly Kính Sinh một ngày kia xuyên vào sách, xuyên thành đại phản diện sau này bị vai chính công thiên đao vạn quả.
Phản diện làm trời làm đất, quanh năm ức hiếp vai chính công, đoạt pháp khí của hắn, phế võ công của hắn, cuối cùng còn tư thông với Ma tộc, bị vai chính công lăng trì xử tử.
Đối mặt với khởi đầu nát bét như trời sập, hai mắt Ly Kính Sinh tối sầm: "Thế này còn có đường sống sao?!"
Hệ thống bày tỏ: "Đương nhiên có!"
Muốn sống sót thì bắt buộc phải đi theo cốt truyện, mà đi theo cốt truyện thì phải ức hiếp vai chính.
Nhìn hận ý của vai chính công không ngừng gia tăng, Ly Kính Sinh đạm nhiên cười: "Không sao, chẳng phải chỉ là chết một lần thôi sao? Không có gì to tát cả."
Không có gì to tát... cái rắm ấy!
Đó chính là thiên đao vạn quả đấy!!!
Để cho "bản thân" sau này chết đẹp mắt một chút, Ly Kính Sinh mở ra hình thức tự cứu, một bên trước mặt mọi người ức hiếp vai chính, một bên lại lén lút sau lưng giúp hắn.
Tân tân khổ khổ nỗ lực đến cuối cùng, vẫn là bị ép phải "chết".
Ly Kính Sinh: Thật quá vô lý...
Nhưng nghe nói từ sau khi y "chết", vai chính vốn nên vui vẻ kia lại một đêm hóa điên.
Khi gặp lại lần nữa, đáy mắt đối phương là tham lam và điên cuồng không chút che giấu.
"Nơi khe hở đất trời, là chân tâm ta dành cho người."
-
Cha mẹ Mặc Vũ mất sớm, từ khi bắt đầu hiểu chuyện liền lăn lộn chốn nhân gian mà lớn lên.
Sau này gặp vận may lớn, được sư tôn Phụng Uyên phá lệ nhận làm đồ đệ, hắn tưởng rằng cuộc đời mình sẽ nhờ đó mà thay đổi.
Kết quả lại gặp phải sư huynh kiêu ngạo hống hách, sư huynh cướp pháp khí của hắn, bắt hắn hầu hạ, còn suốt ngày dẫn đầu bắt nạt hắn.
Hắn đương nhiên là hận thấu xương đối phương, hận không thể ăn thịt, uống máu y.
Nhưng có một ngày hắn đột nhiên nghe được tiếng lòng của đối phương.
Nhìn thấy bản thân bị bắt nạt.
Sư huynh bề ngoài hung ác: "Ai bảo ngươi phế vật như vậy!"
Nội tâm lại gào thét: "Bảo bảo, ngươi là một miếng bánh kem socola nhỏ đáng yêu!"
Giống như một chùm sáng trong bóng tối, lầm lũi độc hành qua đêm trường, gặp được một vùng đầy hoa, liền biết mùa xuân đã tới.
Mặc Vũ coi đối phương là ánh sáng duy nhất trong sinh mệnh mình, hắn tưởng rằng đối phương có thể vĩnh viễn ở bên cạnh mình, cho nên khi ánh sáng kia tắt lịm trước mắt, hắn cảm giác mình sắp điên rồi.
"Nếu thiên địa không có người, vậy ta sẽ xé toạc thiên địa này."
Tiểu kịch trường:
Ly Kính Sinh lắc lắc xích sắt huyền thiết trên tay, vô cùng cạn lời nói: "Cái này không cần thiết đâu nhỉ?"
Ai ngờ Mặc Vũ từ sau lưng y ló đầu ra, lại gia thêm một đạo cấm chế lên xiềng xích kia, còn thuận tiện nắm lấy cổ tay y đặt lên môi, đáy mắt lộ rõ vẻ chiếm hữu, giọng điệu tham lam: "Sư huynh không ngoan, chỉ có như vậy đệ mới có thể an tâm."
Thụ có hơi hướng vạn người mê (rất nhẹ).
Công giai đoạn đầu hơi yếu, về sau sẽ trở nên mạnh mẽ.