SAU KHI MA TÔN XUYÊN THÀNH HỒ LY TINH 
Lịch đăng:
Thứ 2, thứ 4, thứ 6
Độ dài: 47
Lượt xem: 27
Giới thiệu
Ma tôn Ô Nhan và Tiên quân Trọng Giản Tuyết đánh nhau một trận, cùng nhau bỏ mạng.
Tin tốt là, nàng không chết, nàng vẫn còn sống.
Tin xấu là, nàng xuyên thành hồ ly tinh đã có phu quân, còn được tặng kèm một đàn hồ ly con.
Phu quân là đệ nhất mỹ nam của Hồ tộc, tay trói gà không chặt, lại rất dính người.
Đàn con tiểu hồ ly thì đều là cục bông nhỏ, lăn lóc khắp nơi, khóc oe oe đòi mẹ.
Tệ hơn nữa là bí cảnh bị một thế lực thần bí phong ấn, không thể ra ngoài.
Ô Nhan: Thà chết còn hơn.
Thuở mới đầu.
Mỹ nam phu quân: "Nương tử, ôm ôm nào."
Ô Nhan: "Cút!"
Mỹ nam phu quân oán trách: "Nương tử, nàng đã nói là ban ngày cho ta chút mặt mũi, buổi tối mặc cho nàng tác oai tác quái mà, hu hu hu, nương tử không yêu ta nữa rồi."
Ô Nhan: "..."
Nàng vung một cú đấm, đấm cho mỹ nam ngay lập tức biến thành mỹ nam mắt gấu trúc.
Sau này.
Nàng muốn luyện kiếm, đàn con ôm vỏ kiếm, mỹ nam pha trà rót nước cho nàng; nàng muốn đánh nhau, đàn con hò reo cổ vũ, mỹ nam đưa khăn tay cho nàng lau mồ hôi; nàng muốn nghỉ ngơi, đàn con ngoan ngoãn tự chơi, mỹ nam xoa bóp vai, đấm lưng cho nàng, ân cần hầu hạ.
Ô Nhan: "... Được rồi, ở lại bí cảnh Hồ tộc này cũng không tệ."
Lại qua một khoảng thời gian nữa, khi tu vi của nàng đã hoàn toàn khôi phục, chuẩn bị quay về Ma giới, dẫn dắt đại quân, san bằng sào huyệt của kẻ thù không đội trời chung Trọng Giản Tuyết.
Nhưng mỹ nam phu quân luôn ngoan ngoãn nghe lời lại không chịu.
"Nương tử, có phải nàng không cần ta và các con nữa rồi không?"
Nàng chỉ đành hứa hẹn, cho dù ra khỏi bí cảnh cũng không bỏ rơi hắn.
Thế nhưng, mỹ nam phu quân vẫn khóc đến đỏ cả mắt.
Ô Nhan đành phải tạm hoãn kế hoạch về nhà.
Ai ngờ đâu một ngày nọ, bí cảnh đột nhiên mở ra, mỹ nam phu quân của nàng khôi phục dung mạo thật.
Ô Nhan nhìn khuôn mặt cao ngạo như núi tuyết, trong trẻo nhưng lạnh lùng cấm dục của phu quân, giống hệt khuôn mặt của kẻ thù không đội trời chung Trọng Giản Tuyết, suýt chút nữa thì thăng thiên tại chỗ.
Nàng nghiến răng nghiến lợi: "Trọng, Giản, Tuyết, chàng lừa ta thật thảm!"
Trọng Giản Tuyết run rẩy: "Nương tử, nàng nghe ta giải thích..."