SAU KHI BỊ MÙ, TA NHẬN NHẦM PHU QUÂN
Độ dài: 165
Lượt xem: 244
Giới thiệu
Giới thiệu:
Đêm trước ngày thành hôn, A Tự bất ngờ bị mù.
Một ngày nọ, trong tiểu viện nơi họ cư ngụ giữa núi rừng, bỗng có một toán quan binh kéo đến, nói rằng muốn bắt thích khách đã ám sát Yến đại công tử.
Phu quân chưa về, A Tự hoảng loạn không biết đi đâu, vội trốn vào trong tủ.
Đột nhiên, từ bên ngoài vọng vào một giọng nói trong trẻo ấm áp, như ngọc rơi xuống đáy vực sâu, hay đến mức không gì sánh nổi.
“Không tìm được người sao?”
A Tự nhận ra, đó chính là phu quân của nàng.
Nàng chui ra khỏi tủ, men theo âm thanh nắm lấy vạt tay áo của hắn, dè dặt gọi:
“Phu quân, ta ở đây.”
Người kia khựng lại giây lát, rất lâu sau mới khẽ cười một tiếng, cách lớp tay áo nắm lấy cổ tay nàng.
Hắn đưa nàng xuống núi, sắp xếp nàng ở một nơi khác.
Người trước kia xa cách, ít nói dần trở nên ôn nhu, hắn đọc sách cho nàng giải buồn, gảy đàn cho nàng nghe, thậm chí còn đích thân giặt khăn lau người cho nàng.
Chỉ riêng việc chữa trị mắt cho nàng, hắn lại không mấy nhiệt tình.
A Tự dần quen với những ngày mù lòa, hai người cũng từ chỗ xa lạ lúc mới thành hôn mà dần trở nên thân mật.
Nhưng đúng vào lúc họ động phòng, nàng đột nhiên nhìn thấy được.
Trong ánh nến lay lắt, nam nhân ở phía trên thanh nhã như ngọc, ôn nhuận dịu dàng, gương mặt đẹp tựa bạch ngọc, đôi mắt tình thâm mang theo nụ cười ấm áp như gió xuân.
Nhưng người ấy không phải là phu quân kiếm khách của nàng, mà là trưởng tử Yến gia quyền khuynh triều dã - Yến Thư Hành.
Nàng giãy giụa muốn trốn, nhưng Yến Thư Hành đã nhanh tay khóa chặt. Hắn ép nàng mười ngón đan cài, gân xanh trên mu bàn tay nổi cộm.
Một giọt mồ hôi ấm nóng rơi xuống khóe mắt A Tự, hắn cúi đầu, trán kề trán ánh mắt quấn chặt.
“Bây giờ, nàng là thê tử của ta.”
“A Tự, gọi phu quân.”
++++++