logo
ĐANG TIẾN HÀNH >>PHẬT ĐIÊN
phat-dien
Theo dõi

PHẬT ĐIÊN  

(0 đánh giá)

Tác giả:

Cương Qua

Tran / Editor:

Cyndaquil

Reviewer:

Designer:

Cyndaquil

Lịch đăng:

Tự do

Tình trạng:

Đang tiến hành

Độ dài: 400

Lượt xem: 13

Giới thiệu

[Bác sĩ tâm thần X Người thừa kế thế gia.] *** Lần đầu tiên Bạch Thính Nghê gặp Lương Kinh Phồn là tại tiệc mừng thọ của ông cụ Lương. Giữa gian sảnh rộn ràng tiếng ly va chạm, anh xuất hiện điềm đạm và nhã nhặn. Từng cử chỉ đều chuẩn mực, kín đáo. Trên người có khí chất được nuôi dưỡng bởi nề nếp của một gia tộc lớn, nhưng ẩn sâu bên trong lại là một sự xa cách hời hợt không vui không buồn. Thế nhưng. Vào cái đêm say đắm ấy. Trong lư hương chạm khắc tinh xảo, trầm thủy hương chậm rãi lan tỏa. Người gia chủ trẻ tuổi ngồi trong bóng tối, những ngón tay xương dài miết nhẹ đường may bên hông quần tây. Giữa làn khói mỏng, anh ngửa đầu thở dốc, yết hầu rõ nét dán chặt vào lớp da trắng mỏng, lên xuống một cách khó nhọc. Bạch Thính Nghê sững sờ tại chỗ. Người đàn ông vốn điềm đạm, nhã nhặn và kiềm chế ấy, lúc này gần như bị dục vọng siết chặt, cả người tỏa ra một vẻ tàn tạ nhưng quyến rũ đến nghẹt thở. Anh nghiêng đầu nhìn lại, ánh mắt cô độc và hoảng loạn. “Giúp... giúp... tôi.” Vào năm thứ ba sau khi gả vào nhà họ Lương, mỗi lần nhớ lại khung cảnh ngày hôm ấy, cô luôn tự hỏi: Nếu ngày đó cô quay lưng bước đi mà không chút do dự, liệu mọi chuyện có rẽ sang hướng khác? Một ngày nọ, sau khi cô đề nghị ly hôn với Lương Kinh Phồn. Bạch Thính Nghê tìm thấy trong túi áo anh một lọ thuốc khiến người ta mất kiểm soát ý thức. Là một bác sĩ tâm thần, cô quá rõ công dụng của loại thuốc này. “Lương Kinh Phồn, anh điên rồi!” Người đàn ông đứng trong bóng tối, nhìn không rõ nét mặt. Chỉ giây lát sau, anh đột ngột khom lưng cười đến run cả người. Điên sao? Nào chỉ có điên. Ngay khoảnh khắc bán rẻ linh hồn để níu giữ cuộc hôn nhân này, anh đã là con quỷ khoác da người rồi. *** Lương Kinh Phồn sinh ra trong một gia tộc quyền thế như bước ra từ cung điện giữa mây trời. Nhưng những “Thần Phật” nơi cao kia đâu nhìn thấy được những con người bé nhỏ dưới đất. Bởi vì họ quá đỗi mong manh. Thế nên, ngày đó, vị Bồ Tát ngự trên chốn điện cao cuối cùng cũng bước xuống từ đài sen ngọc vàng. Mùa đông năm nay ở Lương Viên lạnh giá đến lạ thường. Anh đứng dưới mái cửa có hoa rũ xuống, ánh mắt xuyên qua lớp tuyết bay dày đặc, nhìn không rõ dáng cô ở phía xa. *** Góc nhìn nhân vật chính: Bạch Thính Nghê, Lương Kinh Phồn. Tóm tắt một câu: Người dịu dàng nhất, cũng là người điên cuồng nhất. Ý nghĩa: Một số bài học cuộc đời chỉ có thể tự mình giải quyết, tình yêu không thể vượt qua mọi chông gai.
Xem thêm
Đọc từ đầu
Đọc tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

SỐ CHƯƠNG
NGÀY CẬP NHẬT
GIÁ 
Chương truyện chưa tới lịch đăng, mua để xem trước
Chương truyện đặc biệt, mua để xem

BÌNH LUẬN