logo
ĐANG TIẾN HÀNH >>[NP] EM GÁI TÓC NGẮN XUYÊN THÚ THẾ, TÁM ANH CHỒNG TƯỞNG TÔI LÀ CON NON
np-em-gai-toc-ngan-xuyen-thu-the-tam-anh-chong-tuong-toi-la-con-non
Theo dõi
Báo lỗi

[NP] EM GÁI TÓC NGẮN XUYÊN THÚ THẾ, TÁM ANH CHỒNG TƯỞNG TÔI LÀ CON NON  

Tran / Editor:

Jullylee1410

Beta:

Reviewer:

Designer:

Lịch đăng:

Tự do

Tình trạng:

Đang tiến hành

Độ dài: 405

Lượt xem: 6

Giới thiệu

Tô Lê chỉ muốn đi leo núi một mình để đổi gió sau chuỗi ngày thức đêm làm việc kiệt sức. Nào ngờ vì chủ quan không xem dự báo thời tiết, cô đi lạc vào nhánh rừng hoang, rơi vào trạng thái say nắng, mất nước nặng rồi bỏ mạng dưới cái nắng gắt rát da rát thịt ở hiện đại. Trong cơn mơ màng, cô cứ nghĩ mình đã chết chắc. Nhưng khi mở mắt lần nữa, cái nóng hầm hập của mùa hè đã biến mất, thay vào đó là cảm giác lạnh buốt của một làn nước trong vắt. Tô Lê lảo đảo bò lên bãi cỏ ẩm bên bờ hồ thiêng của tộc Mãng Xà, đúng lúc chiến binh mạnh nhất bộ lạc là Mặc Trầm vừa hoàn thành nghi lễ cổ xưa dưới lòng hồ sâu thẳm. Một mái tóc ngắn cá tính, thân hình gầy mảnh như lá lúa, đôi môi nứt nẻ vì khát, cộng thêm khí tức yếu ớt đến mức đáng thương. Giữa một thế giới mà giống cái luôn có tóc dài mượt mà và mùi hương đặc trưng, Tô Lê hoàn toàn trở thành một kẻ lập dị. Kết quả, Mặc Trầm nhìn cô một lượt từ đầu đến chân rồi đưa ra một phán đoán sai lệch tai hại: Đây là một con non giống đực bị bộ lạc nào đó bỏ rơi. Mặc Trầm mang cô về hang đá của mình, chính thức nhận làm em trai nuôi. Chiến binh lạnh lùng, ít nói và mạnh nhất tộc Mãng Xà bỗng chốc trở thành một ông anh bảo mẫu toàn năng. Biết “em trai nhỏ” thể lực kém, anh ngày ngày đun nước ấm, cắt thịt nướng chín, lót ổ ngủ bằng những tấm da thú mềm mại nhất, chắn gió, bế qua suối, chăm bẵm cô giống như con non yếu ớt nhất cái ổ này. Tô Lê vừa sợ rắn đến nổi da gà, vừa sợ chết, lại chẳng có một bàn tay vàng phép thuật nào trong tay. Thứ duy nhất cô mang theo từ hiện đại là một túi đồ trang điểm thô sơ, đôi bàn tay khéo léo, cái đầu nhảy số cực nhanh khi gặp nguy hiểm và một đống quy tắc sống của người văn minh: phải ăn chín uống sôi, phải tắm rửa sạch sẽ và nếu bị ai bắt nạt thì nhất định phải tìm cách đáp trả chứ không chịu nhẫn nhục. Cứ thế, một thú nhân khổng lồ chăm một “con non” hiện đại bằng tất cả sự dung túng và trách nhiệm. Ai ngờ nuôi mãi, cưng chiều mãi, cái thể xác gầy gò ngày nào dần trở nên tròn trịa, mềm mại và bí mật giống cái trưởng thành của Tô Lê cuối cùng cũng bị lộ ra dưới bàn tay xử lý vết thương của Mặc Trầm. Lời nói dối ban đầu bỗng chốc biến thành mồi lửa ngầm, thiêu rụi ranh giới anh em nuôi, đẩy tình cảm của người đàn ông trầm tĩnh ấy từ bảo hộ, trách nhiệm sang một khát vọng chiếm hữu dịu dàng. Từ hồ thiêng của tộc Mãng Xà đến rừng tuyết của Sói Trắng, từ hang lửa Quạ Lửa đến vùng tối của Báo Đen, từ vách đá Chim Biển đến trời cao của Chim Ưng và rồi qua cả núi băng Báo Tuyết lẫn hồ Thánh của Thiên Nga Đen… Tô Lê bước đi đến đâu, trật tự của thế giới thú nhân lại bị đảo lộn đến đó. Cô không dùng những khẩu hiệu to tát để thay đổi thế giới, cô thay đổi nó từ những việc nhỏ nhất: nấu chín nước uống, giữ sạch vết thương, dạy giống cái cách tự bảo vệ và dùng chính nghề trang điểm thực tế của mình để đổi lấy vị thế, đồ vật sinh hoạt hằng ngày. Giữa một thế giới thú nhân xem giống cái như tài nguyên và giống cái sinh sản, Tô Lê dùng sự lì lợm và quy tắc riêng của mình để khẳng định một điều: Cô không muốn trở thành món đồ bị các bộ lạc tranh đoạt. Cô muốn tự tay chọn người nhà, tự mình giữ mạng và tự dựng nên một mái nhà đủ ấm áp cho bản thân cùng những đứa bé sau này bên cạnh các chồng thú mà cô đã mở lòng tiếp nhận.
Xem thêm
Đọc từ đầu
Đọc tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

SỐ CHƯƠNG
NGÀY CẬP NHẬT
GIÁ 

Đang tải danh sách chương…

Chương truyện chưa tới lịch đăng, mua để xem trước
Chương truyện đặc biệt, mua để xem

BÌNH LUẬN