MỘ VÂN
Thể loại:
Cổ đại,
Cưới trước yêu sau,
Cung đình hầu tước,
Hào môn thế gia,
Hài hước,
Nhẹ nhàng,
Sủng Ngọt,
Sắc,
Vả mặt,
Thiên chi kiêu nữ,
Thiên chi kiêu tử,
Sạch,
HE
Lịch đăng:
Thứ 3, thứ 5, thứ 7
Độ dài: 117
Lượt xem: 3129
Giới thiệu
“Strong” ca rơi vào lưới tình, tự vả mặt, cưới trước yêu sau.
Tiểu thư Khương gia xinh đẹp như hoa, tính cách đằm thắm, ngoan ngoãn. Ai gặp cũng phải mềm lòng, vô thức dịu dàng hơn khi nói chuyện với nàng.
Trừ Thẩm Độ.
Thẩm Độ không thèm che giấu sự chán ghét của mình đối với Khương Vân Thù.
Hắn lạnh lùng, gần như là tuyệt tình đối với nàng, thậm chí hắn còn thường xuyên ức hiếp nàng đến mức khiến nàng nước mắt lưng tròng.
Nào ngờ, cuối cùng hai người này lại kết thành phu thê.
Mọi người đều nghĩ rằng, cuộc sống của Khương Vân Thù sau khi gả vào Thẩm gia sẽ không mấy tốt đẹp, sẽ bị ức hiếp nhiều hơn cả trước kia.
Nhưng sau khi thành thân, Khương Vân Thù lại càng ngày càng rạng rỡ, càng ngày càng xinh đẹp, không hề có dáng vẻ đáng thương của người bị ức hiếp. Ngược lại, Thẩm Độ thì dần trở nên kỳ quặc, cảm xúc thất thường.
Có người kể lại rằng, một lần hắn ta và người khác đến thư phòng của Thẩm Độ để nhờ vả, vừa nói được vài câu, Thẩm Độ – người vốn đang vui vẻ – bỗng nhiên nổi giận. Khi ấy, mặt mày của Thẩm Độ trở nên u ám, hắn khàn giọng quát: “Không hiểu à, cút ra ngoài!”
Bọn họ hoảng sợ bỏ chạy, hoàn toàn không biết lý do vì sao Thẩm Độ lại đột ngột đỏ bừng tai và nổi cơn tam bành.
Bọn họ càng không thể biết rằng, sau khi bọn họ rời khỏi đó, Thẩm Độ đã thô bạo nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đang trốn dưới bàn lên. Ngón tay thô ráp của hắn xoa nắn đôi môi mềm mại, ướt át của nàng không chút thương tiếc.
Hơi thở của Thẩm Độ hỗn loạn, nghiến răng nghiến lợi: “Vui không, chơi đủ chưa?”
…
Trong cuộc đời thuận buồm xuôi gió của Thẩm Độ, hắn chưa từng gặp cô nương nào hoang đường như Khương Vân Thù.
Hắn hoàn toàn không có cách nào đối phó với nàng.
Càng không thể kiểm soát được việc bản thân dần chìm đắm trong sự dịu dàng của nàng.
Cho đến ngày kia…
Ngón tay mềm mại của Khương Vân Thù khẽ vuốt ve một vết sẹo cũ trên lưng hắn, và nàng thì thầm rằng: “May mà lúc đó có chàng cứu ta trong con hẻm tối, chắc khi ấy chàng đã đau lắm nhỉ?”
Lưng Thẩm Độ cứng đờ, đồng tử lập tức run rẩy. Hắn biết, hắn chưa từng cứu người nào trong con hẻm tối cả.
Còn vết sẹo đó, nó xuất hiện vào năm hắn xuất chinh, khi hắn chiến đấu ngoài chiến trường.
——————
Hướng dẫn đọc truyện:
1. Nam chính: Giai đoạn đầu rất giả tạo, lạnh lùng ngạo mạn, coi trời bằng vung, thuộc tính “nội tâm sục sôi nhưng không thể hiện ra bên ngoài”. Giai đoạn sau biết vợ hoàn toàn không yêu mình, hắn mới trở thành một chú chó con hèn mọn, sẽ “khoe mẽ” để thu hút sự chú ý của vợ, sẽ tỏ vẻ đáng thương, tủi thân cầu xin vợ yêu mình.
2. Nữ chính: Giai đoạn đầu chủ động hơn, nhưng không hề chịu ấm ức, không phải kiểu nữ chính trong sáng thiện lương thường gặp, có đạo đức nhưng không quá nhiều, chủ yếu là “ngàn vàng khó mua được niềm vui của chị”.
3. Thể loại: Tình cảm, nội dung phục vụ cho tình cảm, 90% là yêu đương, ngọt ngào.