logo
ĐANG TIẾN HÀNH >>ĐOẠT QUẢ TẨU
doat-qua-tau
Theo dõi
Báo lỗi

ĐOẠT QUẢ TẨU  

Tác giả:

Yêu Phi Hề

Tran / Editor:

Cyndaquil

Reviewer:

Designer:

Cyndaquil

Lịch đăng:

Tự do

Tình trạng:

Đang tiến hành

Độ dài: 200

Lượt xem: 31

Giới thiệu

[Nam chính xuyên không u ám, xinh đẹp VS Quả phụ bản địa thật thà, lãng tai] Góc nhìn nhân vật chính: Thúy Tân Trinh, Ủng Ngọc Kinh Tóm tắt một câu: Cựu em chồng bệnh kiều cứ quấn lấy đòi làm chồng tôi. Lập ý: Chờ đến ngày mây tan trăng sáng Tag: Tình hữu độc chung, Trời sinh một cặp, Xuyên không thời không, Tình chị em, Nhẹ nhàng, Thiên chi kiêu tử, Nam chính âm u - độc chiếm - hắc hóa - bệnh kiều, Sủng, Sắc. *** Họ hàng giậu đổ bìm leo kéo đến đòi gia sản phu quân quá cố để lại. Cầm tờ hòa ly thư trên tay, Thúy Tân Trinh mới biết, trước lúc lâm chung, phu quân sợ liên lụy đến nàng nên sớm tính toán vẹn toàn. Nàng tách hộ tịch, đành phải giao nộp toàn bộ. May mà đứa em chồng nhỏ tuổi liều mạng giành lại 1 mẫu ruộng, giúp nàng giữ được đường sống. Ngày ấy. Thiếu niên mới 8 tuổi cao chưa tới eo nàng, ngẩng gương mặt trắng trẻo xinh đẹp, đôi mắt đen nhánh sáng ngời huơ huơ đôi tay, hỏi nàng có đi không. Tân Trinh xót xa dùng khăn tay che đi vết thương trên trán đối phương, rơi nước mắt lắc đầu: "Không đâu. Đời này của ta, sống là người nhà họ Ủng, chết cũng là ma nhà họ Ủng." Nàng cam kết chắc nịch. Thiếu niên mỉm cười. Những năm tháng sau này, hai người nương tựa vào nhau. Nàng nhìn y dần khôn lớn, ngũ quan ngày càng rực rỡ xuất chúng. Dựa vào những ý tưởng mới mẻ táo bạo, y không chỉ mở cửa tiệm đến tận kinh thành, còn trở thành vị kinh quan trẻ tuổi nhất đương triều, tiền đồ rộng mở. Có điều, nàng tuyệt đối không ngờ tới chuyện về sau, y giam cầm nàng trong phủ đệ. Thiếu niên xinh đẹp dịu dàng nho nhã ngày nào giờ rủ rèm mi che lấp đôi mắt đen thăm thẳm. Trông y hệt như một kẻ phóng đãng thèm khát tình yêu, đuôi mắt hoen đỏ, hơi thở run rẩy hôn lên hàng mi ướt át của nàng. Bàn tay y lướt trên từng tấc da thịt nàng, cất tiếng hỏi: "Trinh nương, ta làm chưa đủ tốt sao? Kẻ nào xúi giục nàng rời đi thế? Bên ngoài loạn lạc nhường ấy, rốt cuộc ai đang hãm hại nàng?" "Không có, không có..." Ánh mắt nàng dại đi, giọng nói cũng khản đặc. ... Đúng ngày tốt nghiệp cấp 3, Ủng Ngọc Kinh mở mắt ra, phát hiện bản thân tới một triều đại xa lạ. Y thai xuyên vào một gia đình có cha mẹ yêu thương, có đại ca che chở. Tháng ngày trôi qua vô cùng êm đềm. Y còn tận mắt chứng kiến đại ca thành gia lập thất. Thế gian không như mong muốn. Một cơn nhân họa ập xuống, cha mẹ qua đời, đại ca bệnh nặng không thuốc nào cứu chữa. Xung quanh toàn là đám họ hàng như hổ rình mồi. Ngay khi đại ca nhắm mắt, chúng tựa bầy lang sói lao vào cắn xé, đòi cướp đoạt mọi thứ. Y sợ hãi vô cùng. Dẫu đau đớn đến mấy, y vẫn liều mạng xông lên, giống hệt con chó hoang bảo vệ thức ăn mà cướp lại khế đất. Đúng lúc ấy, cánh cửa mở ra. Một người phụ nữ mặc áo tang trắng toát, trên mặt vẫn vương nước mắt, lảo đảo chạy vội tới. Đó là góa phụ của đại ca, người mà y gọi là chị dâu suốt mấy năm qua. Chị dâu hiền lành, an phận, mang nặng tư tưởng phong kiến. Ban đầu, y thực sự coi người hơn mình 10 tuổi này như một người mẹ, một người chị. Về sau nàng nói muốn rời đi, y vẫn mỉm cười như thường lệ, cất tiếng hỏi vì sao. Dưới ánh mắt mang theo ý cười của y, nàng ngắc ngứ không thốt nên lời, cuối cùng đành bảo để suy nghĩ thêm. Đêm hôm ấy, bản thân y suy nghĩ rất lâu. Bên ngoài loạn lạc nhường này. Trinh nương của y vừa thật thà an phận, lại mang tật lãng tai. Rời khỏi y, sớm muộn gì nàng cũng bị cái xã hội phong kiến này ăn tươi nuốt sống, đến mảnh xương vụn cũng chẳng còn. Nàng từng nói, sống là người nhà họ Ủng, chết là ma nhà họ Ủng. Ừm, y cũng mang họ Ủng cơ mà.
Xem thêm
Đọc từ đầu
Đọc tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

SỐ CHƯƠNG
NGÀY CẬP NHẬT
GIÁ 

Đang tải danh sách chương…

Chương truyện chưa tới lịch đăng, mua để xem trước
Chương truyện đặc biệt, mua để xem

BÌNH LUẬN