ĐIÊN RỒI SAO? ĐẾ VƯƠNG CHÓ ĐIÊN VỪA TRỌNG SINH ĐÃ SỤP ĐỔ THIẾT LẬP
Độ dài: 100
Lượt xem: 6
Giới thiệu
Văn án
[Song trọng sinh - Truy thê hỏa táng tràng - Song khiết - HE]
Mỹ nhân bệnh tật "quyến rũ" thụ x Chó điên "vô năng cuồng nộ" công.
Kiếp trước, Giang Chiếu Tuyết cam tâm tình nguyện từ bỏ thân phận triều thần để ở bên cạnh Tiêu Trạc. Y dốc cạn tiềm lực của cả gia tộc, phò tá hắn từ một hoàng tử không ai sủng ái bước lên vị trí quân lâm thiên hạ. Thậm chí, vì lo lắng Thiên tử sẽ khó xử giữa tiền triều và hậu cung, y tuyệt đối không can dự triều chính.
Nhưng đổi lại, cả nhà họ Giang lại phải gánh chịu tiếng xấu phản quốc, còn y bị phế truất hậu vị, trục xuất khỏi cung. Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, y chỉ còn cách tự thiêu mình trong ngục tối.
Sống lại một đời, Giang Chiếu Tuyết trở về thời điểm lần đầu gặp gỡ Tiêu Trạc.
Tái sinh lần nữa, y chỉ nguyện ở chốn triều đường tính toán từng bước để bảo vệ gia tộc, nắm chặt quyền lực trong tay mình, chẳng muốn dây dưa nửa phần với vị Thiên tử bạc tình bạc nghĩa kia nữa.
Thế nhưng ai mà ngờ được, vị Hoàng đế kiếp trước từng bức Giang gia vào đường cùng, nay lại như một con chó hoang xua mãi không đi, cứ hớt hải bám theo sau đuôi y.
Y muốn giết người, Tiêu Trạc đưa đao, y muốn đoạt quyền, Tiêu Trạc hai tay dâng lên thánh chỉ.
Thậm chí y bảo muốn nuôi một con chó, Tiêu Trạc liền... "gâu" lên một tiếng.
Đối với sự thay đổi này, Giang Chiếu Tuyết chỉ cười lạnh: “Cho ngươi tình yêu thì ngươi không cần, cứ nhất quyết phải vội vàng chạy đến làm chó, sao không nói sớm một chút?”
Tiêu Trạc: “Trẫm sai rồi... cầu xin ngươi, đừng bỏ rơi trẫm.”
Lưu ý của tác giả:
Truyện 1v1, không đổi công, về sau mọi nút thắt sẽ được tháo gỡ. Nếu không hợp gu xin đừng gượng ép.
Công tra nhưng thụ không tiện (lụy), thụ rất khó truy, thuộc kiểu "vạn người mê" nhưng không quá đà.
Tác giả không giỏi viết quyền mưu, mọi tình tiết đều phục vụ cho tuyến tình cảm của nhân vật chính, mong độc giả cân nhắc.