ĐÁM NHÓC TÔI NHẶT VỀ ĐỀU LÀ TRÙM PHẢN DIỆN
Thể loại:
Đam mỹ,
Chữa lành,
Hiện đại,
HE,
Hài hước,
Tương lai ,
Xuyên không,
Nhân thú,
Thú cưng,
Ấm áp,
Đoàn sủng,
Biến thành động vật
Độ dài: 200
Lượt xem: 8
Giới thiệu
Sau một giấc ngủ dài, kỹ sư nghiên cứu vũ khí Nguyễn Thời Thanh bỗng chốc trở thành một kẻ tị nạn trên hành tinh rác.
Khởi đầu của cậu chỉ có đúng một đứa nhỏ, còn lại mọi thứ đều phải trông cậy vào việc nhặt rác.
Nguyễn Thời Thanh: “...”
Thôi vậy. Cũng tạm ổn.
Nuôi con chưa bao giờ là chuyện dễ dàng. Không còn cách nào khác, Nguyễn Thời Thanh đành quay lại nghề cũ, bắt đầu một “sự nghiệp vĩ đại” mới: thu gom rác thải, biến đồ bỏ đi thành vật quý giá.
Trên hành tinh rác B3024, có một tiệm sửa chữa nhỏ nằm khuất trong góc phố bỗng nhiên nổi danh khắp tinh tế.
Nghe đồn rằng, chỉ cần trả đủ tiền, thì không có loại vũ khí nào mà ông chủ nơi đây không chế tạo được.
Còn ông chủ Nguyễn Thời Thanh, từ một kẻ xuyên không “ba không” (không tiền, không quyền, không nhà), từng phải dắt díu năm đứa nhỏ sống bữa nay lo bữa mai, lại từng bước vươn lên, trở thành đại gia đứng đầu bảng xếp hạng thế giới ngầm tinh tế.
Một ngày nọ, cậu thu xếp hành lý, bế từng đứa nhỏ vào khoang phi thuyền, định đưa các con lên Thủ Đô Tinh để mở mang tầm mắt.
Thế nhưng khi phi thuyền vừa rời cảng chưa bao lâu, nhìn thấy lệnh truy nã dán kín khắp nơi, trên đầu Nguyễn Thời Thanh chậm rãi hiện ra một dấu chấm hỏi khổng lồ.
?
Năm tên hải tặc tinh tế bị truy nã gắt gao kia.
Sao nhìn kiểu gì cũng giống hệt mấy đứa nhỏ đang nằm trong lòng cậu vậy?
Chuyện này bắt đầu thấy không ổn rồi đấy.
*
Đêm trước đại lễ kế vị, Dung Hành bị ám sát.
Phi thuyền của hắn rơi xuống một hành tinh không tên.
Bị thương nặng đến mức gần chết, cơ thể hắn thoái hóa về hình dạng thời thơ ấu, cũng là hình dạng nhục nhã nhất.
Khi còn ở thời thơ ấu, tộc Yumir sở hữu bộ lông trắng, đôi mắt nâu và sừng vẫn chưa mọc.
Yếu ớt chẳng khác gì một con chó con.
Ngay khi tuyệt vọng và căm hận đạt đến đỉnh điểm, một đôi tay đã bế hắn lên khỏi đống rác bẩn thỉu.
Một giọng nói dịu dàng vang lên:
“Cún con nhà ai mà đáng thương thế này? Không ai nhận thì về nhà với ba nhé.”
Nếu lúc đó Dung Hành còn cử động được, hắn nhất định sẽ cắn đứt cổ tay người kia, để cho cậu biết rằng Yumir là chủng tộc cao quý và cổ xưa nhất toàn tinh tế!
“Cún cái con khỉ! Mắt mù à!!!”
Thế nhưng sau này khi đã trở thành Hoàng đế của đế quốc, hắn vẫn cam tâm tình nguyện giữ nguyên hình dạng yếu ớt ấy, ở bên cạnh cậu.
Giả làm một chú cún con đáng thương.
Chỉ để độc chiếm toàn bộ sự yêu thương của người thanh niên kia.
Vở kịch nhỏ
Khi trong nhà xuất hiện đứa nhỏ thứ hai, Dung Hành đã phản đối kịch liệt.
Nguyễn Thời Thanh xoa cái đầu lông xù của hắn, dịu dàng dỗ dành:
“Em ấy đến để gia nhập gia đình mình, chứ không phải đến để chia rẽ chúng ta đâu.”
Sau đó, khi cậu mang về đứa nhỏ thứ ba, lại cười nói:
“Dù có thêm các em, con vẫn là bé con ba yêu nhất.”
Rồi đến khi trong nhà có đứa thứ tư...
Rồi đứa thứ năm.
Dung Hành:
“Hừ. Miệng lưỡi đàn ông, đúng là đồ lừa đảo!”
CP
Thụ nghiện lông xù, thánh dỗ dành
×
Công giấm chua chính hiệu, thanh niên chưa trải sự đời, suốt ngày giả làm cún con để tranh sủng
Cả hai đều thuộc hệ “diễn viên nhân dân”, lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng.
Trình độ giả nai, trà xanh đã đạt tới cảnh giới thành tinh.
Lưu ý
1V1, công thụ đã định sẵn.
Ngoài công ra, tất cả đều là bé con đúng nghĩa.
Truyện mang phong cách ngọt ngào kiểu cổ tích, nội dung chủ yếu xoay quanh việc nuôi dạy mấy nhóc con, đọc để giải trí là chính.
Bối cảnh tinh tế, thiết lập riêng khá nhiều, xin đừng soi logic thực tế.
Tóm tắt một câu:
Miệng lưỡi đàn ông, đúng là đồ lừa đảo!
Ý nghĩa:
Làm người tốt, giúp người khác làm điều tốt.