logo
ĐANG TIẾN HÀNH >>CƯỚP CUỘC ĐỜI TÔI? TRỌNG SINH THẬP NIÊN 70: KẾT HÔN CÙNG QUÂN THIẾU VÀ ĐẠT ĐẾN ĐỈNH CAO
cuop-cuoc-doi-toi-trong-sinh-thap-nien-70-ket-hon-cung-quan-thieu-va-dat-den-dinh-cao
Theo dõi

CƯỚP CUỘC ĐỜI TÔI? TRỌNG SINH THẬP NIÊN 70: KẾT HÔN CÙNG QUÂN THIẾU VÀ ĐẠT ĐẾN ĐỈNH CAO  

(0 đánh giá)

Tác giả:

Dật Danh

Tran / Editor:

Giai Nhiên

Beta:

Reviewer:

Designer:

Thể loại:

HE

Lịch đăng:

Hằng ngày

Tình trạng:

Đang tiến hành

Độ dài: 337

Lượt xem: 0

Giới thiệu

Dự liệu của Hoàng đế quả nhiên không sai. Nguyên Mộ phát sốt cao vào giữa đêm. Thân thể nàng vốn dĩ cũng tạm ổn, thế nhưng sau mỗi lần chịu trừng giới, nàng vẫn thường hay khởi nhiệt. Gần đây nàng lại liên tục bị bóng đè, chính nàng cũng không rõ mình mơ thấy gì, chỉ biết thường xuyên bừng tỉnh giữa cơn nức nở thảm thiết. Hoàng đế vừa từ gian ngoài trở về, vừa thấy bóng dáng hắn, Nguyên Mộ càng thêm kinh hãi, co rúm người lại muốn lùi sâu về phía cuối giường để trốn tránh. Đôi mày hắn khẽ nhíu, cho rằng nàng cố ý né tránh mình, lập tức gạt phăng lớp màn che nửa kín nửa hở ra. Trong cơn nửa mộng nửa tỉnh, Nguyên Mộ dường như gan dạ hơn ngày thường đôi chút. Khi bị Hoàng đế bế bổng lên, nàng không ngừng giãy giụa như thể vẫn còn chìm trong bóng đè. Trong lúc hoảng loạn, bàn tay nhỏ bé của nàng đã vô tình tát vào bên má Hoàng đế. Dẫu là người tính khí tốt đến đâu, cũng khó lòng nhẫn nhịn sự phạm thượng này. Hoàng đế vốn không gần nữ sắc, cũng không ưa cung nhân hầu hạ quá gần. Bởi thế cung nữ ở Tử Vi Điện không nhiều, họ chỉ xuất hiện khi Nguyên Mộ tới để cẩn thận lau mình và thay cho nàng bộ trung y thoải mái trong lúc nàng hôn mê. Bộ nhu bào tố sắc ấy mềm mại như bánh vừa ra lò, mang sắc kim nhạt dịu nhẹ. Thân hình Nguyên Mộ bọc trong lớp nhu bào, tựa như một nụ hoa e ấp chờ nở. Tâm trí nàng hỗn loạn, không ngừng cựa quậy. Khí lực của nàng vốn nhỏ, dù dùng hết sức bình sinh tát vào mặt hắn thì cũng chẳng thấm vào đâu, nhưng nàng thật sự đã thành công chọc giận hắn. Cả một đêm hắn tổn hao tâm tư xử lý chuyện của nàng, kết quả nàng lại đối đãi với hắn như vậy. Hoàng đế chặn ngang bế bổng Nguyên Mộ lên, ấn nàng ngồi trên đùi mình. Sau khi giáng xuống mấy bàn tay trừng phạt nặng nề, lệ khí giữa đôi mày hắn mới vơi đi đôi chút. Đêm qua nàng vừa bị phạt nặng, lúc này trên người chạm vào đâu cũng thấy đau đớn. Tiếng "bạch bạch" vang lên giữa cung điện tĩnh mịch, rõ mồn một khiến người ta phải hổ thẹn đến chết đi được. Hốc mắt Nguyên Mộ đỏ hoe, nàng phủ phục trên đùi Hoàng đế, lớp nhu bào bị xốc lên lộ ra đôi tuyết đồn sưng đỏ, so với lúc bị hắn khi nhục trước mặt Hoàng Hậu còn chật vật hơn vạn phần. Nàng vốn da mặt mỏng, lập tức òa khóc nức nở. Hoàng đế không hề buông tha, sau khi phạt nàng thêm một trận mới bế nàng lên. Loại trừng phạt này là thứ nàng sợ nhất. Khuôn mặt trắng nõn giờ đây đỏ bừng vì xấu hổ, đôi mắt đong đầy nước. Nguyên Mộ đau đến mức ngồi không vững, vừa nức nở vừa vặn vẹo vòng eo. Nhưng Hoàng đế siết chặt lấy eo nàng, cưỡng bách nàng phải ngồi trên gối mình. Hắn thấp giọng quát: "Không thể an phận một lát được sao?" Dưới gầm trời này, có lẽ chẳng ai như Nguyên Mộ, rõ ràng phạm đại tội mà còn dám kiêu ngạo trước mặt hắn như thế. Nàng rất muốn ngừng khóc nhưng cơ thể quá mệt mỏi, ý thức lại hỗn loạn, đôi mắt long lanh cứ thế chao đảo. Tiếng khóc dần được kìm lại nhưng nước mắt vẫn lã chã rơi xuống, trông vô cùng đáng thương. Hoàng đế xoa khuôn mặt ửng hồng của nàng, thần sắc dường như đã hòa hoãn đôi chút. Nhưng vừa chạm vào đôi gò má nóng bỏng, hắn liền biết nàng đang phát sốt. Khi tỉnh táo, Nguyên Mộ thường sẽ nhẫn nhịn, cắn chặt môi để nuốt mọi tiếng rên rỉ vào trong. Nhưng khi đau ốm, nàng lại càng tĩnh lặng hơn, phát sốt cũng không tiếng không tăm. Khuôn mặt Nguyên Mộ nóng bừng, vầng trán càng sốt cao hơn. Hoàng đế không ngờ chỉ trong chớp nhoáng nàng đã lên cơn sốt. Ba tháng trước khi rời kinh, hắn đã đặc biệt dặn dò Thái Y viện phải trông chừng nàng sát sao. Kết quả suốt ba tháng nàng đều khỏe mạnh, vậy mà hắn vừa hồi kinh được vài ngày, nàng đã đổ bệnh đến lần thứ hai. Sắc mặt hắn không mấy thiện cảm nhưng vẫn lập tức triệu thái y tới. Hắn đổi tư thế bế nàng vào lòng, Nguyên Mộ vô lực gục đầu vào vai hắn, những ngón tay trắng nõn cuộn lại, tiếng khóc thút thít như đứa trẻ chịu uất ức. "Không khóc nữa." Hoàng đế thấp giọng dỗ dành: "Thái y sắp tới rồi." Mi mắt nàng rủ xuống, nước mắt lăn dài. Dù ý thức không tỉnh táo, nhưng hễ nghe thấy hai chữ "Thái y" là nàng lại bản năng muốn trốn. Thuở nhỏ sinh bệnh nàng toàn tự mình gánh gồng mà qua, thi thoảng Ngọc di nương nấu cho nàng chút trà gừng uống nóng rồi trùm chăn ngủ một giấc, sáng hôm sau là khỏi hẳn. Thuật sĩ từng nói nàng mang mệnh cách ch.ết yểu, nhưng nhờ những phương thuốc dân gian ấy, nàng vẫn sống khỏe đến năm mười lăm tuổi. Cơn bệnh triền miên này thực chất chỉ bắt đầu kể từ khi nàng nhập cung. "Thiếp không muốn gặp thái y... ngủ một giấc là khỏe thôi..." nàng nức nở nói. Chuyện này sao có thể để nàng tự ý làm càn? Hoàng đế nhíu mày, thấp giọng ra lệnh: "Nghe lời đi, Nguyên Mộ." Hắn đã quen làm bậc thượng vị, ngay cả lời trấn an cũng mang đầy uy quyền. Thái y tới rất nhanh. Nguyên Mộ vừa thấy y quan của họ liền không ngừng vùng vẫy: "Thiếp không gặp y quan đâu, Lý Tòng Lưu..." Bình thường nàng vốn nhu thuận, chẳng hiểu sao tối nay lại ngỗ ngược hết mực. Hoàng đế siết lấy eo nàng, dùng dải lụa trói chặt hai tay nàng ra sau lưng, rồi ấn nàng vào lòng mình, khẽ nâng cằm nàng để thái y bắt đầu bắt mạch. Vị thái y trực đêm này tuổi đời còn trẻ, là đồ đệ của Trương Viện Chính. Hắn ta rất cẩn thận, dù Nguyên Mộ không ngừng giãy giụa vẫn thành công chẩn mạch. "Bệ hạ, Chiêu nghi nương nương bị nhiễm phong hàn, lại thêm kinh sợ quá độ." Thái y cung kính bẩm báo: "Chỉ cần uống thuốc và châm cứu là sẽ ổn." Hoàng đế thường xuyên ở bên khi Nguyên Mộ bắt mạch, hắn hiểu rõ cơ thể nàng còn hơn cả phụ thân nàng là Nguyên Điệt. Nghe là phong hàn, hắn khẽ thở phào, vuốt tóc nàng rồi nhàn nhạt nói: "Vậy thì bắt đầu đi." Cổ tay nàng bị trói, eo bị siết chặt, thân hình chẳng thể động đậy. Dù lòng vạn phần không tình nguyện, nàng cũng chỉ đành để hắn cởi áo ngoài, lộ ra tấm lưng đơn bạc. Nguyên Mộ sốt đến mụ mị cả người, nhưng vẫn nhớ rõ nỗi sợ châm cứu. Mọi nỗi khổ sở trong đời dường như đều ùa về lúc này. Nàng khóc không ngừng, cơ thể run rẩy. Khi ngân châm đâm xuyên làn da tuyết trắng, móng tay nàng suýt chút nữa đã cào rách mu bàn tay Hoàng đế. Nhưng chẳng được bao lâu, đôi tay ấy lại vô lực buông thõng xuống. Đau quá, cơ thể nàng như bị quăng quật giữa băng và hỏa. Sau khi châm cứu xong, lưng nàng đẫm mồ hôi lạnh, mặt đầy nước mắt. Nàng phủ phục trong lòng Hoàng đế, chẳng còn chút tôn nghiêm nào. Thần sắc Hoàng đế vẫn bình thản. Khi châm cứu hoàn tất thì thuốc cũng đã sắc xong. Nguyên Mộ cực kỳ ghét uống thuốc. Ngoại trừ thang thuốc tránh thai, chưa bao giờ thấy nàng chủ động uống thứ gì. Hoàng đế không dùng lời lẽ dỗ dành vô ích, hắn sai người rót thuốc ra chén sứ, tự mình uống một ngụm rồi áp lên môi nàng, mạnh mẽ mớm thuốc cho nàng. Vị đắng chát luân chuyển giữa môi răng hai người. Phải mớm nhiều lần mới uống hết chén thuốc. "Ngoan nào." Hoàng đế thấp giọng dỗ: "Uống thuốc rồi sẽ không khó chịu nữa." Hắn đưa một viên mứt quả vào miệng nàng, rồi khẽ hôn lên khóe môi nàng. Cả đêm binh hoang mã loạn. Khi thái y rời đi, Điện Tử Vi mới khôi phục sự yên tĩnh. Nguyên Mộ khóc đến kiệt sức, sau khi châm cứu và uống thuốc, lý trí nàng cũng dần tỉnh táo hơn. Nàng cuộn tròn như con thú nhỏ rúc vào lòng Hoàng đế, đôi mắt đỏ hoe, bờ môi sưng mọng. Lúc trừng phạt, hắn tàn nhẫn bao nhiêu thì khi thấy nàng thút thít, lòng hắn lại mềm bấy nhiêu. Nàng nức nở: "Đau..." Lúc nãy quả thực hắn nên nhẹ tay đôi chút. Giữa đêm khuya tĩnh mịch, hắn âu yếm chạm vào trán nàng, khẽ nói: "Thoa thêm lần thuốc này nữa sẽ hết đau." Nói đoạn, hắn liền lột bỏ bộ nhu bào nàng vừa mới mặc. Nguyên Mộ không mảnh vải che thân, xấu hổ đến mức mặt đỏ như sắp nhỏ máu. Đôi đầu gối run rẩy, vài lần muốn khép lại nhưng bị hắn ngăn cản. Động tác của Hoàng đế rất nhẹ, một bên hôn môi nàng để phân tán chú ý, một bên cúi đầu tỉ mỉ thoa thuốc lên từng tấc da thịt tuyết trắng. Nàng ban đầu rất bài xích nhưng sau đó âm điệu dần thay đổi, tư thái cũng trở nên nhu thuận hơn. Khi mớm thuốc, vị đắng chát đầy rẫy, nhưng khi nụ hôn kéo dài, sự đắng chát ấy dường như hóa thành vị ngọt lành kỳ lạ. Tiền triều thịnh hành phong khí súc thiếp, triều đại này dù thanh chính hơn nhưng các quyền quý vẫn âm thầm nuôi dưỡng vô số kiều thiếp. Hoàng đế chưa bao giờ nuôi sủng nhi, nếu không phải Hoàng hậu đưa Nguyên Mộ tới, có lẽ hắn còn lâu mới phá giới. Lúc đầu hắn chỉ coi nàng như một chú chim tước để nuôi dưỡng, chỉ khác là nàng có thể sinh con cho hắn. Nhưng chẳng biết từ bao giờ, hắn đã tiêu tốn quá nhiều tâm trí vào nàng. Hoàng đế không rõ đó là tình cảm gì, chỉ biết khi nhìn nàng ngủ say trong lòng mình, tim hắn bỗng chốc mềm yếu đi một khắc. Cảm xúc này cực kỳ nguy hiểm nhưng lại như một loại độc dược gây nghiện, khiến người ta lún sâu. Hắn ôm chặt nàng vào lòng, vùi đầu vào cổ nàng hít sâu một hơi, rồi không chút do dự cắn lên dấu hôn đỏ sẫm ở nơi dễ thấy nhất cho sâu thêm. Nguyên Mộ tỉnh lại vào chiều hôm sau, khi cơn sốt đã hoàn toàn lui hẳn. Nhìn khung trần Tử Vi Điện, nàng mất một lúc lâu mới nhớ ra mình đang ở đâu. Ký ức đêm qua ùa về khiến huyệt thái dương của nàng đau nhức. Nàng chống tay ngồi dậy, toàn thân đau đớn như bị xe cán. Trung y đã được thay nhiều lần nhưng dưới lớp áo ấy chắc chẳng còn tấc thịt nào lành lặn. Nhìn dấu ấn đỏ thẫm sau gáy qua gương, nàng vội vã kéo cổ áo lên, chẳng dám nhìn thêm. Quá đỗi hỗn loạn. Nàng không ngờ lần này Hoàng đế lại đại nộ đến thế. Nghĩ đến hai cô nương nhà họ Thôi, nàng không khỏi rùng mình. Hắn sẽ xử tử họ sao? Đang mông lung thì cửa điện bị đẩy mở. Hôm qua là lễ Thiên Thu, quan nha được nghỉ ba ngày, nên Hoàng đế kết thúc triều hội sớm để về cung xem nàng đã tỉnh chưa. Hắn vận một bộ thường phục xanh đen, khí chất tiêu sái lạc thác, đẹp như ngọc tạc. Nguyên Mộ ngẩn ngơ một lát rồi vội vã nén đau bước xuống giường hành lễ: "Bệ hạ..." Giọng nàng nhẹ hẫng, hơi khàn. Hoàng đế bế nàng trở lại giường, ngón tay vén môi nàng tìm kiếm: "Cổ họng còn đau không?" Tư thế có phần ngả ngớn nhưng động tác của hắn lại vô cùng tự nhiên. Nàng cố nén sự không khỏe, thấp giọng đáp: "Không đau, thưa Bệ hạ." Sau khi rút tay ra, hắn lau vết nước bọt bên môi nàng rồi dặn: "Uống thêm nước đi." Cơn thịnh nộ đêm qua của hắn đã dọa nàng sợ mất mật. Vốn dĩ nàng đã không có dũng khí khi đối mặt với hắn, sau chuyện này lại càng muốn trốn tránh. Hiện tại nàng thực sự không còn tâm trí để đối nghịch hay giãy giụa với vận mệnh nữa. Được nghỉ lại Tử Vi Điện là ân điển, nhưng nàng chỉ muốn về cung Thanh Ninh. Thế nhưng Hoàng đế dường như chưa muốn để nàng đi. Ngài gọi thái y tới khám lại, rồi đặt chén thuốc trước mặt nàng. Nàng đã khỏe nên không muốn uống nhưng dưới cái nhìn chằm chằm của hắn, nàng đành cắn răng uống cạn rồi ăn ngay viên mứt quả hắn đưa. Sau khi tôi tớ lui hết, Nguyên Mộ đứng trước mặt Hoàng đế, lúng túng như đứa trẻ bị phạt đứng. Hắn lật xem công văn, một lúc sau mới ngước mắt nhìn nàng: "Vì muốn xuất cung gặp di nương mà nàng dám đồng ý với hành vi trái quấy của Nguyên Oanh sao?" Hoàng đế hờ hững nói: "Trẫm nên bảo nàng là cánh đã cứng hay nên khen nàng là chí hiếu chí thuần đây?" Nguyên Mộ vừa hết sốt nên chân tay bủn rủn, đứng một lúc lâu cổ chân đã bắt đầu đau nhức. Nghe lời hắn, sắc mặt nàng chợt biến. Đó là chuyện nàng và Hoàng hậu nói riêng với nhau, sao hắn lại rõ như ban ngày thế kia? Nàng tái mặt, cúi đầu im lặng, không dám đáp lời trước cảm giác áp bách từ hắn. "Nói đi." Hoàng đế thấp giọng ra lệnh. Nàng mím môi, mãi mới thốt ra được một câu: "Thần thiếp... thần thiếp biết sai rồi, sự việc không phải như Ngài nghĩ đâu, Bệ hạ..." Lời giải thích khô khốc chẳng chút sức thuyết phục nhưng Hoàng đế vẫn chăm chú lắng nghe. Cuối cùng, trừng phạt không xuất hiện, hắn chỉ nhẹ nhàng hỏi: "Tại sao không nói với Trẫm?" Nguyên Mộ ngẩn ngơ ngước mắt. Ngay cả khi bị hắn bế bổng lên, nàng vẫn còn mơ màng. "Muốn gặp thì cứ đi gặp." giọng Ngài nhàn nhạt: "Hay nàng cho rằng Trẫm là một quân chủ bất phân thị phi, độc tài lộng quyền?" Hắn khoác lên người nàng chiếc áo choàng lông công, tự tay thắt dây bảo vệ nàng rồi nắm tay nàng bước ra ngoài. Khi nhìn thấy Ngọc di nương và thứ muội Nguyên Nhân ở giữa điện, nàng có cảm giác như đã qua mấy kiếp người. Ngay cả người phụ thân Nguyên Điệt đứng phía trước cũng bị nàng ngó lơ. Nàng đỏ mắt, lao nhanh vào lòng di nương: "Di nương!" Ngọc di nương đã phí hoài tuổi xuân ở trang viên vì nàng. Suốt hai năm nhập cung, họ chỉ gặp nhau một lần ngắn ngủi. Lúc này Nguyên Mộ chẳng còn màng đến lễ nghi cung đình hay sự có mặt của Hoàng đế, nàng nắm chặt tay di nương và muội muội, hỏi dồn dập về sức khỏe và đôi mắt của muội muội sau vụ hỏa hoạn năm xưa. Di nương và muội muội là chấp niệm cuối cùng của nàng trên đời này. Nàng quá đỗi nôn nóng nên không nhận ra họ đang ăn mặc vô cùng sang trọng, không còn là mẫu tử nghèo khổ trong ký ức. "Ta và A Nhân đều ổn." Ngọc di nương mỉm cười nhu mì: "Về phủ rồi mắt A Nhân đã có đại y chữa trị, giờ đã khá hơn nhiều." Nguyên Mộ bật khóc vì vui mừng. Hoàng đế sai người chuẩn bị trà bánh, rồi cùng Nguyên Điệt lánh sang thiên điện để họ tâm sự riêng. Trước khi đi, hắn còn dịu dàng lau nước mắt cho nàng. Nguyên Mộ chân thành cảm kích: "Đa tạ Bệ hạ." Hoàng đế khẽ cười, liếc nhìn Ngọc di nương và Nguyên Nhân một cái. Nguyên Mộ quay lưng lại nên không thấy ánh mắt bình thản ấy khiến hai người họ lập tức căng thẳng.
Xem thêm
Đọc từ đầu
Đọc tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

SỐ CHƯƠNG
NGÀY CẬP NHẬT
GIÁ 
Chương truyện chưa tới lịch đăng, mua để xem trước
Chương truyện đặc biệt, mua để xem

BÌNH LUẬN