CƯỜNG THỦ HÀO ĐOẠT HẮC NGUYỆT QUANG
Độ dài: 200
Lượt xem: 47
Giới thiệu
Có lẽ do cuộc đời Dung Hiển Tư quá thuận buồm xuôi gió, sống quá kiêu ngạo tự mãn, nên ông trời đã ném cô đến thời cổ đại không có thực, trở thành một cô nhi.
Và rồi, kiếp nạn của cô đã đến.
Cô cứu một kẻ cũng có mệnh tốt y hệt mình: Tống Toản.
Tống Toản, mới hai mươi lăm tuổi đã là trấn phủ sứ Bắc Trấn Phủ Tư, cha hắn lại là đương triều thủ phụ Tống các lão. Hắn sở hữu ngoại hình đạo mạo, mày ngọc mắt sáng.
Sau khi được một nữ tử nơi sơn dã cứu mạng, Tống Toản thầm nghĩ: Nàng ta chắc chắn sẽ cậy ơn nghĩa mà đeo bám mình.
Thế nhưng, ánh mắt đầu tiên Dung Hiển Tư nhìn Tống Toản: ... Đồ làm màu.
Ánh mắt đầu tiên Tống Toản nhìn Dung Hiển Tư : Đang quyến rũ mình sao?
Tống Toản vốn dĩ luôn coi thường nữ giới — nói chính xác hơn thì người lọt được vào mắt xanh của hắn chẳng có mấy ai.
Nhưng Dung Hiển Tư lại là một ngoại lệ.
Hắn vốn tưởng nữ tử này muốn nịnh bợ mình để được nạp làm thiếp. Kết quả, suốt một quãng đường nàng hư tình giả ý với hắn, hóa ra chỉ là để cứu biểu đệ của hắn — cũng chính là người trong lòng nàng.
Hắn không hiểu tại sao một người thông tuệ như vậy lại chọn nhi tử thương hộ.
Không sao cả, hắn sẽ quản giáo nàng thật tốt, dạy nàng cách đưa ra lựa chọn đúng đắn.
Tống Toản thiết kế hãm hại Dung Hiển Tư — khi đó đã là hôn thê của biểu đệ mình, rồi cưỡng đoạt nàng về Tống phủ. Vật báu ban tặng như nước chảy nhưng cũng chẳng đổi lại được một nụ cười của mỹ nhân.
Bà tử trong phủ khuyên nhủ Dung Hiển Tư, nói rằng Tống Toản đối đãi với nàng đã là cực kỳ yêu chiều, nếu thực sự không thích thì cứ coi hầu hạ Tống đại nhân là một công việc kiếm sống đi, ngày tháng vẫn phải tiếp tục trôi qua đúng không?
Dung Hiển Tư gật đầu với bà, biểu thị mình đã rõ.
Phải rồi, ngày tháng vẫn phải tiếp tục trôi qua thôi.
Nhưng kẻ không sống nổi qua những ngày tháng đó, chắc chắn phải là Dung Hiển Tư nàng sao?
Dung Hiển Tư: Có bản lĩnh cưỡng đoạt, liệu có mạng để hưởng không?
Kèo đấu cực căng:
Nữ chính xuyên không - tay chơi hệ hành động, quyết đoán tới bến, chủ động vả mặt không trượt phát nào.
ĐỐI ĐẦU VỚI
Nam chính trấn phủ sứ - thanh niên “âm binh” thời phong kiến, tính tình hâm dở, vừa cố chấp vừa nhạy cảm như lá lúa, sơ hở là đòi phong tỏa trái tim.
Cốt truyện tóm gọn: “Có bản lĩnh ép người ta vào tường, liệu có mạng để hưởng không hở?”