logo
REVIEW>> YÊU KIỀU TIỂU PHU LANG
yeu-kieu-tieu-phu-lang
Tìm truyện
Donate

YÊU KIỀU TIỂU PHU LANG

Designer:

AI_Tịch Lam

Độ dài: 6

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 150

Hoàng Như là một đồ tể ở phố Tây, nàng có một biểu đệ “thanh mai trúc mã” đã hứa sẽ ở bên nàng từ khi bảy tuổi, chỉ đợi nàng kiếm đủ tám lượng tám là có thể thành hôn. Nhưng đợi đến khi nàng tích góp đủ tiền, di mẫu lại nói với nàng, biểu đệ muốn gả cho vị viên ngoại giàu có ở Bắc thành làm tiểu phu lang thứ mười tám.

Hóa ra, người nhớ mãi vị ngọt ngào của hạt gạo hoa của mùa hạ năm ấy, chỉ có mình nàng mà thôi. Mười mấy năm tình cảm thanh mãi trúc mã cũng chẳng bằng mười tám cỗ sính lễ cùng một câu xin lỗi.

Ngày rước dâu, ngõ Thùy Hoa vô cùng náo nhiệt, chỉ có nàng tựa vào tường gạch nơi đầu ngõ ngược chiều rời đi. Mùa hạ vốn rực rỡ, nay lại đầy mây giăng, không biết từ khi nào trên đầu nàng xuất hiện một chiếc ô giấy che khuất bầu trời u ám. Sau mép ô là mái tóc đen mềm mại đang nhỏ nước của thiếu niên.

Chàng là Dư Tranh, tiểu lang quân nổi tiếng ở ngõ Trạng Nguyên, cũng là khách quen mấy năm nay của cửa tiệm nhà nàng. Sáng nay chàng còn vô cớ giận dỗi sau khi nghe tin nàng sắp thành thân, lúc này lại đỏ hoe mắt hỏi nàng không nhận ra chàng thích nàng hay sao.

Nàng luôn hiểu rõ, khi mua thịt, chàng gật đầu không gọi là thích, lúc đưa tiền nói cảm tạ cũng không gọi là thích. Nếu trên đường gặp nhau, chàng mỉm cười một cái cũng chẳng phải là thích. Nhưng hôm đó, dưới tán ô, chàng nói dù lên trời xuống đất, ngay cả Trạng nguyên đứng trước mặt chàng, nếu không phải nàng, chàng cũng không gả. Những lời đó, không phải thích thì gọi là gì.

Tất cả mọi người ở phố Đông đều nói bọn họ không xứng đôi, nàng cũng cho là như vậy. Có nói thế nào cũng không ai tin, vị lang quân tuấn tú nổi tiếng phía Đông thành lại phải lòng người bán thịt thô lỗ ở thành Tây.

Vì sao lại như thế? Trong hàng trăm triệu khoảnh khắc gặp gỡ, có những phút giây được gọi là định mệnh. Có thể là vào ngày mưa bụi tháng Tư, dưới mái hiên có một thiếu nữ cười vang như chuông gió leng keng, gõ vào lòng chàng từng đợt sóng. Chiếc ô cũ nàng để lại dưới bậc thang đã xóa đi mưa bụi mịt mùng, cho chàng cảm giác một lần được người khác quan tâm.

Cũng có thể là vào ngày mùa thu, chiếc khăn ẩm lau đi vị thuốc đắng trên đôi mắt chàng, hoặc cũng có thể là khi nàng đưa chàng về nhà, băng qua rặng hoa dạ lan, qua những rặng liễu đung đưa, qua giếng nước róc rách ở đầu hẻm Ô Y cùng con đường nhỏ quanh co của ngõ Trạng Nguyên. Khăn lụa che mắt, chàng chỉ có thể cầm chặt cây cân nàng đưa qua, nghe theo chỉ dẫn của nàng mà đi.

Nhưng nàng đâu có biết, trong mười sáu ngôi sao khắc trên cây cân, tay của chàng trùng hợp rơi vào ngôi sao phúc tinh. Cơn gió chiều thổi qua, chẳng thể mang đi hơi ấm chàng lưu lại trên ba ngôi sao Phúc - Lộc - Thọ, cũng chẳng thể xóa đi bóng hình nàng trong lòng chàng.

Tất cả mọi người đều nói bọn họ không xứng đôi. Nàng là người phàm tục, còn chàng là ánh trăng sáng ngời. Làm sao ánh trăng có thể rơi xuống lu nước trong sân nhà nàng? Có lẽ, những lời nói thích của chàng cũng chỉ để an ủi nàng mà thôi.

Tối đó, nàng uống liền hai bát rượu mai xanh, ngủ một giấc, thề rằng từ nay về sau sẽ không mơ thấy chàng nữa. Ai ngờ sáng hôm sau, khi mở sạp, người từng xuất hiện trong giấc mơ cả đêm lại xuất hiện ngay trước mặt.

Chàng hỏi nàng, liệu những lang quân khác mà các đại tỷ giới thiệu cho nàng, có ai đẹp hơn chàng hay không, có ai từng được nàng tặng ô hay chưa, có ai từng được nàng đưa về nhà. Nếu chỉ có chàng là ngoại lệ duy nhất, vì sao nàng lại không đến nhà chàng cầu thân. Hay là nàng chê bai gia đình là gánh nặng, chỉ muốn cùng chàng lén lút vụng trộm.

Chàng càng nói càng tủi thân, mà nàng càng lúc lại giống như kẻ phụ tình, chỉ muốn đưa tay tát cho chính mình một cái. Một hồi quanh co, đến cuối cùng, khi hàng xóm kéo đến chính là tình cảnh tiểu nàng quân đang “bị” nàng hôn, trong sạch đã mất, chỉ có thể chờ nàng tới cửa cưới về.

Người ta đồn rằng, Dư lang quân ở thành Đông, tướng mạo tuấn tú, là người trong mộng của vô số vị giai nhân. Lời đồn này quả là không sai, từ sau khi thành thân, ba bữa một ngày đều do chàng lo liệu, sắc vị đều không thể bắt bẻ. Nhưng những thứ đó sao có thể đẹp bằng xương quai xanh lấp ló sau y phục của chàng. Rõ ràng là đang lấy sắc dụ nàng, mà nàng lại giống như Trụ vương, chẳng thể từ chối, chỉ có thể bước vào cái bẫy của chàng.

Dư Tranh đẹp thì có đẹp, nhưng người ở phố Tây không ai không biết, chàng chính là một hũ giấm tinh. Chỉ cần có kẻ ngấp nghé thê tử của chàng, liền bị chàng dạy cho một bài học. Cái miệng chàng độc, nắm đấm của chàng cũng rất cứng, lại thông thạo một khóc, hai nháo, ba t hắt c ổ, kẻ thông minh không ai dám chọc vào chàng. Ngay cả nàng cũng không dám chọc đổ hũ giấm này, chỉ sợ động vào, cái eo già của nàng sao có thể chịu nổi.

Năm thứ tư sau khi thành thân, Dư Tranh muốn có một cô con gái. Nhưng nữ nhi còn chưa tới, biểu đệ góa vợ đã quay về. Hắn tuy góa vợ nhưng vẫn còn trẻ trung, hơn nữa sau khi vị viên ngoại kia qua đời, hắn cũng được nhận kha khá tài sản. Còn nàng lúc này đã có ba cửa hàng, nhà lớn còn có hạ nhân, lại thêm không có phụ mẫu phải hầu hạ.

Vì thế, biểu đệ quay về muốn nối lại tình xưa, còn chạy đến trước mặt Dư Tranh giở trò chia rẽ. Nhưng hắn không biết, nàng đã không còn là cô bé mồ côi cần tình thương của bốn năm trước. Giờ đây, nàng đã có Dư Tranh, có con trai, có một gia đình của riêng mình.

Vì thế, khi chàng khóc lóc kề dao lên cổ hỏi nàng chọn chàng hay biểu đệ, tất nhiên đáp án của nàng là chàng. Không ai sẽ đứng mãi ở một chỗ, ôm lấy trái tim sứt sẹo để chờ đợi một người không yêu mình quay đầu.

Mùa hạ dài đằng đẵng của năm đó đã đi qua, vết sẹo xưa cũng đã liền, trái tim nàng cũng đã được lấp kín bằng hình bóng của Dư tiểu lang quân tuấn tú, hay ghen. Từ nay về sau, nơi đó cũng chỉ có mình chàng.

Xuân hạ thu đông rồi lại xuân, ở ngõ nhỏ thành Tây, dưới rặng liễu bên cầu, luôn có một lang quân đợi thê tử của chàng về nhà. Nơi nào có Dư Tranh, nơi đó chính là nhà của Hoàng Như.

____

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN