logo
REVIEW>> XUYÊN THÀNH NHA ĐẦU NHÓM LỬA NHÀ HUYỆN LỆNH
xuyen-thanh-nha-dau-nhom-l-a-nha-huyen-lenh
Tìm truyện

XUYÊN THÀNH NHA ĐẦU NHÓM LỬA NHÀ HUYỆN LỆNH

Designer:

AI_Nha Thanh

Độ dài: 227

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 6

Từ xưa tới nay, con người luôn thích thú nhất với mấy chuyện li kỳ, dùng để nói trong lúc làm, bàn trong lúc chơi, tụ tập nghe kể chuyện, thú vị không sao tả nổi. Vì vậy nên dù là thời nào thì cũng tồn tại rất nhiều câu chuyện đặc sắc, từ những nhân vật quyền cao chức trọng tới những thứ huyền bí rùng rợn đều đủ cả.

Nhưng ở Đại Vũ lại có một nhân vật đã không chỉ dừng lại ở mức li kì nữa, mà phải gọi là truyền kỳ dưới thời Hoằng Hưng Đế. Người này, xuất thân từ lưu dân, rồi bị bán làm tỳ nữ, trở thành nha đầu nhóm lửa dưới bếp, tưởng là cả đời phải sống cuộc sống làm nô, ai ngờ lại có ngày một bước lên mây, chiếm hết thành sủng, còn trở thành phu nhân Thám Hoa tuấn tú lừng danh, là nữ võ tướng đầu tiên của Đại Vũ. Hành trình trong đó, quả thật có thể khiến bất cứ ai biết chuyện cũng phải tấm tắc cảm thán.

Và nhân vật truyền kỳ ấy, chính là Lê Tiếu Tiếu.

Thật ra đến chính bản thân Lê Tiếu Tiếu cũng không thể ngờ được cuối cùng tất cả mọi chuyện lại đi theo con đường chấn động như thế. Nàng vốn không phải người dân ở thời đại này, cũng không phải con dân của Đại Vũ, nàng đến từ thế giới của hàng vạn năm sau, nơi trái đất đã đi tới thời mạt thế, mọi thứ bị phá hủy, ô nhiễm, những sinh vật biến dị nguy hiểm tràn lan khắp nơi. Ở đó, con người phải vật lộn để sinh tồn, sống nay biết mai, ăn những thứ dịch dinh dưỡng vô vị, có khi chết còn chẳng ai quan tâm.

Về phần Lê Tiếu Tiếu, trong một lần giao đấu với chiến lang, nàng đã vô tình lạc vào hố thời không, bị kéo tới triều đại tên Đại Vũ này. Nàng chẳng biết gì về nơi này hết, còn xui rủi tới ngay vào lúc nơi đây đang gặp nạn đại hồng thủy, ngập lụt khắp nơi.

Lê Tiếu Tiếu được một cô nương kéo lên trong dòng lũ, chỉ là khi ấy nàng đang bị thương, chỉ kịp buộc bản thân vào khúc gỗ nàng được kéo lên đó rồi nhanh chóng rơi vào mê man. Sau khi tỉnh lại, cô nương giúp đỡ nàng đã chẳng thấy đâu nữa, còn nàng thì vẫn đang lênh đênh trên dòng nước.

Lê Tiếu Tiếu tỉnh táo xong thì tìm cách lên bờ, trong tình trạng không biết bất cứ thứ gì về thế giới xa lạ này, nàng không còn cách nào khác ngoài sử dụng thân phận của cô nương đã kéo nàng lên đó, hòa vào dòng người đi lánh nạn để chạy tới những nơi không gặp nạn lụt.

Lưu lạc một tháng, Lê Tiếu Tiếu đã quen thuộc hơn nhiều với thế giới mới này. Khác hoàn toàn so với thời mạt thế cằn cỗi kia, nơi đây mọi thứ đều tràn đầy sức sống, đồ ăn đều là đồ tươi, là thịt thật, không phải những thứ dịch dinh dưỡng vô vị kia, cây cối sinh trưởng mạnh mẽ, không có thú dị biến, cũng không có chất độc khắp nơi. Tuy rằng một tháng chạy nạn này nàng chưa có cơ hội ăn thịt, chỉ toàn rau dại cỏ dại như những lưu dân khác nhưng ấn tượng của nàng về thế giới này đã rất tốt rồi.

Sau đó, Lê Tiếu Tiếu cùng dòng người cuối cùng đã dừng chân ở một huyện nhỏ tên Bí Dương. Đây là huyện duy nhất chịu tiếp nhận lưu dân, không xua đuổi như các nơi khác, còn phát cho họ mỗi ngày một bát cháo, khiến người gặp nạn chạy tới ngày càng đông.

Trùng hợp, đúng lúc này trong huyện lại có gia đình giàu có muốn mua người hầu, thế là bên môi giới liền tới chỗ lưu dân để chọn người. So với việc lưu lạc khắp nơi, đói nay đói mai thì được một nhà nào đó mua về làm người hầu, có cơm ăn áo mặc còn gì tốt hơn nữa. Thế là mọi người đều nhao nhao ứng cử bản thân muốn bán mình, Lê Tiếu Tiếu thấy vậy thì cũng theo vào một chân.

Tuy rằng trông bề ngoài Lê Tiếu Tiếu không khác gì so với những người ở thế giới này, chỉ như một cô bé mười bốn, mười lăm tuổi gầy còm nhỏ con thôi, nhưng dù sao nàng cũng xuyên tới từ một thế giới không dung kẻ yếu đuối, đương nhiên phải có chỗ đặc biệt hơn người.

Mà điểm đặc biệt của nàng chính là sức lực cực kỳ lớn, lớn đến mức về sau cũng nhờ nó mà nàng mới “ăn nên làm ra” ở thời đại này. Nhưng những chuyện đó thì khoan hãy đề cập, còn tác dụng đầu tiền của nó chính là giúp nàng được người môi giới để mắt tới. Lăn lộn một hai hôm, cuối cùng Lê Tiếu Tiếu đã được bán vào nhà huyện lệnh của huyện Bí Dương để làm nha đầu nhóm lửa, phụ giúp cho một vị ma ma già phụ trách bếp núc là Mao ma ma.

Ban đầu, Mao ma ma chọn nàng ở lại là vì thấy nàng lắm sức, mà nàng cũng không hề phụ kỳ vọng của Mao ma ma. Người ta xách nước phải đi tới bốn mươi lần, đến tay nàng, nàng đem hẳn hai cái chum đi múc, mỗi bên một chum, đi tám chuyến đã xong. Ngay cả chặt củi cũng vậy, cả một gian củi người khác phải chặt cả ngày thì tới nàng chỉ hơn một canh giờ đã gọn ghẽ. Mao ma ma thấy vậy vui không sao tả nổi, từ nay dùng nước không cần tiết kiệm nữa, củi cũng chẳng lo thiếu nữa, quả nhiên giữ lại đứa nhỏ này là đúng đắn.

Chỉ có điều, nàng ăn nhiều quá. Sức của nàng một người làm bằng bốn năm người khác, nhưng cái miệng ăn của nàng thì cũng gấp bốn năm lần người khác như vậy. Nếu không phải vì nàng quá được việc thì chắc Mao ma ma đã đá nàng đi từ lâu rồi, sao người nhỏ mà ăn thì nhiều thế không biết, lại còn ngọt miệng, suốt ngày khen đồ ăn bà nấu, khiến bà không sao ghét được nàng.

Sau khi tới nhà Huyện lệnh làm việc, Lê Tiếu Tiếu vừa được bao ăn bao ở lại còn có lương hàng tháng, quả thật rất vừa ý nàng. Khi còn ở mạt thế, mong muốn lớn nhất của nàng chính là có thể sống một cuộc sống nhàn hạ vui vẻ, ăn no chờ chết, chạy nhảy đó đây. Có điều ở nơi ấy, mong ước đó của nàng gần như là điều không thể, nhưng tới Đại Vũ thì nàng lại hoàn toàn có thể làm được điều đó, cứ vui vẻ làm một nha đầu nhóm lửa là được.

Chẳng qua tiền đề cho việc nàng có thể vui vẻ làm một nha đầu nhóm lửa là gia chủ của nàng phải yên ổn đã, mà hình như hiện tại thì điều này hơi khó khăn. Mạnh Huyện lệnh này nghe nói vốn là một vị quan ở kinh thành nhưng lại phạm lỗi rồi bị giáng xuống làm Huyện lệnh ở cái huyện nghèo nàn Bí Dương. Chưa nhậm chức được bao lâu, ông lại gặp đúng lúc có nạn đại hồng thủy xảy tới, khiến lưu dân ồ ạt đổ về.

Là một vị quan thương dân, Mạnh Huyện lệnh cho mở kho lương để cứu tế, phát cháo cho nạn dân, nhưng mà một vị quan kinh thành như ông không hề biết, một việc tưởng chừng như nhân nghĩa đủ đường ấy lại tiềm ẩn những nguy cơ như thế nào. Sau đó, kho lương cạn kiệt, tiền không đủ bù lỗ, nạn dân lại cứ ồ ạt đổ về, cầu cứu các huyện xung quanh đều không có hồi đáp, Mạnh Huyện lệnh bôn ba khắp nơi không có tác dụng, cuối cùng bệnh nặng như giông bão ập tới, đại phu liên tục lắc đầu bảo thôi.

Nhìn ước mơ ăn no chờ c hết của mình chưa thực hiện được mấy ngày đã có nguy cơ biến mất, Lê Tiếu Tiếu lòng đau như cắt. Nghĩ tới cảnh nếu cả nhà Huyện lệnh xảy ra chuyện, nàng lại bị bán đi, mà chưa chắc gia chủ tiếp theo đã thấu tình đạt lý như nhà Mạnh Huyện lệnh bây giờ, Lê Tiếu Tiếu quyết định phải ra tay bảo vệ tương lai của mình một chút.

Trong tối ngoài sáng, Lê Tiếu Tiếu góp một chân một tay, ít nhiều cũng giúp Mạnh Huyện lệnh vượt qua được những giây phút nguy hiểm nhất. Trong lúc ấy, nàng còn vô tình được tiếp xúc với trưởng tử Mạnh Quan Kỳ của Mạnh Huyện lệnh mấy lần. Công tử này của nhà nàng phải nói là đẹp tựa Phan An, còn nghe nói mười ba tuổi đã đỗ tú tài, là một mầm non rất tốt, chỉ là mọi tri thức đều thu nhặt từ sách vở nên vẫn hơi ngây thơ.

Về phần “Mạnh Quan Kỳ ngây thơ”, đúng là từ trước tới nay y chưa gặp một ai kỳ lạ như Lê Tiếu Tiếu, tuy nàng chỉ là một người hầu được mua về, nghe nói cha mẹ đã mất hết, trước khi về nhà họ còn lưu lạc chạy nạn rất lâu, vậy mà trên người nàng lại không hề có một chút dáng vẻ nào của sự tự ti, e dè như những người hầu khác, nàng hành xử phóng khoáng, có gì nói nấy, đánh người thì nói đánh người, không bao giờ tránh nặng tìm nhẹ với những hành động của mình.

Dường như trong mắt nàng, ngay cả y cũng chỉ là một đứa trẻ mười bốn tuổi chưa hiểu sự đời chưa không phải công tử nhà Huyện lệnh vậy. Nhưng kỳ lạ là những điều ấy lại khiến y cảm thấy nàng rất đáng tin, thậm chí sẽ quay sang hỏi ý kiến của nàng trong vô thức. Sau đó, nàng còn là người cứu y thoát khỏi cảnh bị người khác hãm hại, bị tên cháu trai của Tri phủ bỏ thuốc.

Vì thế, Mạnh Quan Kỳ đã xin cha đưa Lê Tiếu Tiếu ra khỏi nhà bếp. tới theo hầu bên cạnh mình. Từ đó về sau, trừ những năm tháng Mạnh Quan Kỳ lên theo học ở thư viện Vạn Sơn thì lúc nào Lê Tiếu Tiếu và Mạnh Quan Kỳ cũng như hình với bóng.

Trong hành trình trưởng thành của Mạnh Quan Kỳ, Lê Tiếu Tiếu là một người vô cùng quan trọng. Thay vì nói nàng là một tỳ nữ, chi bằng nói nàng là một người bạn đồng hành sẽ đúng hơn. Lúc nào nàng cũng vô tư vui vẻ, ôm lý tưởng được sống cuộc sống ăn no chờ chết, tuy mang thân phận người hầu nhưng dường như trong mắt nàng, mọi người đều bình đẳng như nhau.

Nàng sẽ không vì bản thân là kẻ dưới được mua về mà tự ti, gió chiều nào theo chiều nấy, càng không cho phép bất cứ kẻ nào làm tổn hại đến mình mà vẫn vui vẻ nhởn nhơ. Nàng không sợ quyền lực nhưng không bao giờ hành động ngu ngốc, tâm tư vô cùng tinh tế, luôn biết cách khiến những kẻ cậy quyền chịu thiệt mà không ảnh hưởng tới bản thân hay bất kỳ ai khác.

Suy nghĩ của nàng luôn rất đơn giản, thẳng thắn, không bao giờ vòng vo, và cũng chính sự thẳng thắn đi thẳng vào vấn đề ấy đã giúp rất nhiều người tìm được câu trả lời trong tâm trí hỗn loạn của mình, và y cũng là một trong những người từng được nàng đả thông tư tưởng đó. Nàng vừa lạc quan vừa tốt bụng, thường xuyên tiện tay giúp người mà có khi bản thân còn chẳng để ý, huyện Bí Dương ngày sau có thể phát triển tới mức ấy, một phần công lao rất lớn trong đó chắc chắn phải có tên nàng.

Chưa kể, nếu không có Lê Tiếu Tiếu, có lẽ con đường học tập của Mạnh Quan Kỳ y sẽ vô cùng gian nan, là nhờ có nàng, nên y mới có thể thuận lợi tham gia kỳ thi, thoát khỏi những âm mưu hãm hại chồng chất, thậm chí là cướp mạng sống y về từ dưới quỷ môn quan.

Ban đầu khi nghe nàng nói lý tưởng của mình là ăn no chờ c hết, thuở mới quen biết y còn thường phàn nàn với nàng sao mới mười mấy tuổi đầu đã không có chí tiến thủ như vậy rồi. Nhưng sau này y đã biết, đó thật sự là cuộc sống mà nàng mong muốn. Nàng không cần quyền thế, không mong nổi danh, nàng chỉ yêu sự tự do, muốn bay nhảy khắp nơi, thích ăn no chờ chết. Vậy mà một người như thế lại sẵn sàng vì y mà nhảy vào vòng xoáy tranh đấu quyền lực để bảo vệ y.

Trên đời này, có rất nhiều cuộc gặp gỡ mà ta chẳng bao giờ lường trước được, như Mạnh Quan Kỳ và Lê Tiếu Tiếu, hay Mạnh Quan Kỳ, Lê Tiếu Tiếu với thái tử Lý Thừa Minh, tướng quân Bàng Thích, công công Vạn Toàn, thế tử Lý Khác, Lục hoàng tử Lý Thừa Diệu, thái tử phi. Trong những cuộc gặp gỡ này, có thể là điều bản thân mong muốn, cũng có thể là không, nhưng tất cả đều không phải thứ ta có thể điều khiển được, chỉ có thể tới đâu hay tới đó, nước dâng đất chặn, giải quyết từng chuyện một xảy tới.

Từ một thiếu niên cảm thấy khó hiểu khi tại sao hành động thương dân của cha mình lại đưa tới hiểm họa khôn lường tới cánh tay phải đắc lực của thái tử đương triều, đó là một hành trình trưởng thành rất dài của Mạnh Quan Kỳ. Và để y có thể bình an vượt qua mọi sóng gió, Lê Tiếu Tiếu chính là người bạn đồng hành không thể thiếu của y, nàng chính là “hạnh ngộ” của cuộc đời y, là nữ tử đầu tiên và duy nhất khiến y rung động, là phu nhân của y.

Rất nhiều may mắn trong cuộc đời Mạnh Quan Kỳ đều bắt đầu từ cô nương tên Lê Tiếu Tiếu ấy.

Lê Tiếu Tiếu luôn mong “cải xanh” nhà nàng có thể thuận lợi đỗ đạt, bình an tới già, Mạnh Quan Kỳ cũng chỉ mong Tiếu Tiếu của y mãi mãi vui vẻ, cùng y đầu bạc răng long.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Team Tịch Nghiên

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN