
Tác giả:
Mộ Niên Niên
Reviewer:
AI_Mộc Miên
Designer:
AI_Nha Thanh
Độ dài: 300
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 65
Giới thiệu:
Bùi Thính Nguyệt xuyên sách.
Nàng xuyên thành một vị cung phi pháo hôi trong truyện “Quyền khuynh cung”.
Trong nguyên tác, đầu óc nàng đơn giản dễ khống chế, là tấm bia đỡ đạn mang danh “sủng phi” mà hoàng đế Tạ Trầm đẩy ra.
Sự sủng ái giả tạo này khiến cả cung ghen ghét, các hậu phi từng bước ép sát, tranh nhau mưu hại nàng. Cuối cùng tấm bia đỡ đạn là nàng đây rơi vào kết cục thê thảm là bỏ mình trong lãnh cung.
Bùi Thính Nguyệt vừa xuyên đến khẽ nhíu mày, nở nụ cười nhạt.
Bước đến đâu tính đến đó vậy.
Nàng không chỉ muốn sửa lại vận mệnh c hết thảm mà còn muốn bước từng bước lên cung điện vàng son lộng lẫy kia.
*
Đế vương lạnh lùng thủa đầu: Chẳng qua chỉ là một quân cờ có tư sắc.
Đế vương dần dần luân hãm: Nàng cũng khá đáng yêu...
Sau đó, đế vương động lòng, trầm luân bể tình: Cho nàng ngôi vị hoàng hậu, thích trẫm thêm một chút, có được không?
…
Tôi và chúng ta.
Là hai đại từ rất bình thường.
Là một người và nhiều người.
Là độc hành và đồng hành.
Là cô đơn và vui vẻ.
Mọi người đều là “tôi” nhưng không phải ai cũng tìm được “chúng ta”. Trên đời này, chẳng có ai thiếu ai mà không sống được, nhưng nếu có ai đó ở bên thì vẫn hạnh phúc hơn chứ. Vậy nên người ta mới quý trọng những người đồng hành cùng mình, dù chỉ trong một đoạn đường ngắn ngủi.
Và nếu có thể tìm được một người đồng hành trong cả quãng đời về sau, thì đó là một điều vô cùng tốt đẹp.
Nhưng Bùi Thính Nguyệt lại không hề bận tâm tới điều đó. Trước khi trở thành Bùi Thính Nguyệt, nàng vốn chỉ là một kẻ bình thường “quay cuồng giữa chốn nhân gian bôn ba vì kế mưu sinh”, nàng chẳng là ai và cũng chẳng cần ai biết nàng là người nào. Khi bất ngờ xuyên vào cuốn truyện tên “Quyền Khuynh Cung” và trở thành nhân vật lót đường Bùi Thính Nguyệt thì từ đó trở đi, nàng, chính là Bùi Thính Nguyệt.
Nhân vật Bùi Thính Nguyệt này, tuy xinh đẹp hơn người nhưng đầu óc lại ngây ngô, còn bị lợi dụng làm bia đỡ đạn cho nữ chính, nếu như mặc kệ thì chẳng mấy chốc sẽ m ất m ạng theo kịch bản của cốt truyện thôi.
Bùi Thính Nguyệt rất bực bội vì điều đó, làm gì có ai muốn mạng sống của mình bị kẻ khác thao túng trong tay chứ? Đã đến rồi thì phải sống cho tốt, không chỉ sống cho tốt mà còn phải trèo lên đỉnh cao của chốn cung điện vàng son kia mới thỏa lòng nàng.
Để làm được điều đó, nàng chỉ cần có được một thứ, nhưng cũng là thứ khó đạt được nhất, đó là trái tim của quân vương.
Hoàng đế Tạ Trầm vốn là nam chính trong “Quyền Khuynh Cung”, là thanh mai trúc mã tình cảm sâu đậm của nữ chính, cũng chính là kẻ chủ mưu biến nàng thành bia đỡ đạn cho nữ chính. Muốn lợi dụng hắn chẳng khác nào đang đùa trước miệng cọp, nhưng không cược lớn thì sao thu được lợi to.
Nếu không thử, kết cục của nàng vốn dĩ chính là c hết, ở nơi thâm cung lòng người ác độc này, nàng nhất định phải đi nước cờ liều lĩnh nhất, biến cái khó thành cái khôn thì mới bảo vệ được bản thân.
Nàng lợi dụng sự sủng ái giả tạo của Tạ Trầm, tận dụng những cơ hội được gần gũi hắn, hóa thân thành một cung phi xinh đẹp yểu điệu, có chút nũng nịu nhưng vẫn rất ngoan ngoãn, dịu dàng đòi hỏi khi được phép, ấm ức nhẫn nhịn khi bị ức hiếp, và đặc biệt là, “hết lòng yêu thương Tạ Trầm”.
Bùi Thính Nguyệt đã khiến Tạ Trầm cảm nhận được cảm giác khi có một người yêu mình đến hết lòng hết dạ là như thế nào, hắn nói gì nàng cũng thuận theo, mọi mong muốn ước nguyện của nàng đều là vì hắn, dành cho hắn, thậm chí không tiếc hi sinh cả mạng mình. Nàng khác những kẻ chỉ ham muốn địa vị kia, thứ nàng cần chỉ là tình yêu của hắn.
Khi được hắn yêu thương, nàng vừa hoạt bát vừa tinh nghịch, nhưng chỉ cần hắn nhăn mày một cái, nàng sẽ lập tức rưng rưng. Biết bản thân là cả thế giới của ai đó, có là cục đá cũng phải biết xiêu lòng.
Chẳng biết từ bao giờ, Bùi Thính Nguyệt đã dần trở thành ngoại lệ của Tạ Trầm, mọi hành động của hắn, đều phải cân đo đong đếm để không làm tổn hại tới nàng. Thấy nàng bỗng trở nên khuôn phép, hắn sẽ bực bội không vui, thấy nàng khóc, tim hắn lại nhói lên từng hồi, khi bị nàng phát hiện bản thân từng lợi dụng nàng, thấy nàng đau lòng tổn thương, trái tim hắn tưởng chừng như bị khoét mất một miếng thịt.
Giờ đây, Bùi Thính Nguyệt chính là thịt trên đầu quả tim của Tạ Trầm, nâng trong tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan.
Nhưng Tạ Trầm thì không phải.
Từ đầu đến cuối, Bùi Thính Nguyệt luôn lý trí, rõ ràng. Mục đích của nàng chính là trái tim của Tạ Trầm, nên hắn càng thích nàng, thậm chí yêu nàng thì nàng càng vui, đích đến của nàng ngày càng gần hơn. Sự yêu thương ấy khiến nàng có được địa vị, sự bảo vệ, tiền tài, và một tương lai đảm bảo.
Nàng rất vui vì điều đó, như vậy nàng sẽ có thể thảnh thơi mà sống, trải qua những ngày thoải mái cùng Vân Thư, Vân Tranh, Tống Quý phi và cả chú mèo nhỏ Đoàn Đoàn nữa. Đôi khi, nếu Tạ Trầm khiến nàng vui, nàng cũng sẽ dịu dàng hôn hắn một cái, lặng lẽ coi đó như phần thưởng cho hắn. Tình yêu nàng không cho được, nhưng phần thưởng thì vẫn sẽ có.
Bùi Thính Nguyệt tính được rất nhiều thứ, tính mưu kế để xử lý những kẻ ngáng đường, tính kế sách khiến kẻ địch gậy ông đập lưng ông, tính làm sao để bản thân trở thành ngư ông đắc lợi, dù sao đến cả trái tim hoàng đế nàng còn tính được kia mà.
Nàng là một diễn viên xuất sắc, biết lúc nào nên buông, lúc nào nên thả, khi nào cần cười, lúc nào cần khóc. Mọi thứ dần dần đều đã nằm trong tầm kiểm soát của nàng, nhưng ngay khi nàng tưởng tất cả đã yên ổn, thì một thứ lại chợt vượt ra khỏi tầm tay.
Nàng, không lường được tình yêu mà Tạ Trầm dành cho nàng sẽ lớn đến nhường nào.
Khi bắt đầu, nàng vốn tưởng người Tạ Trầm nhớ thương chính là nữ chính, là Lương Phi Thẩm Ngọc Dao. Nhưng rồi một ngày nọ nàng lại chợt phát hiện, Tạ Trầm, vốn chẳng hề vương tơ vấn tình với bất kỳ kẻ nào, giống như nàng thao túng tình cảm của hắn, hắn cũng dùng bộ dạng thâm tình để lợi dụng, bày mưu. Và nàng, là người đầu tiên có được chân tình của hắn.
Có lẽ vì là người đầu tiên, nên nàng không thể ngờ được, một Tạ Trầm lạnh lùng toan tính, thích đeo chiếc mặt nạ cười lại có thể dành nhiều tình cảm cho một người đến vậy. Nhiều đến mức Bùi Thính Nguyệt chẳng còn biết lúc nào thì nên thưởng cho hắn một nụ hôn, mà thay vào đó là trái tim nàng bỗng thường xuyên trở nên rộn ràng vì người, mỗi ngày một rộn ràng hơn.
“Có lẽ đã đến mức khiến chính nàng cũng phải kinh ngạc.”
Nhưng thật ra, đến cuối cùng vẫn là câu nói đó thôi, khi biết bản thân là cả thế giới của ai đó, có là cục đá cũng phải biết xiêu lòng, chỉ là Tạ Trầm xiêu lòng sớm, còn Bùi Thính Nguyệt lại muộn hơn mà thôi. Họ đều từng lợi dụng nhau, nhưng giống như một vòng duyên nợ vậy, cuối cùng, họ vẫn dành cho nhau.
…
“Vừa rồi Nguyệt Nguyệt muốn nói gì?”
Giọng nam nhân vang lên trong màn trướng, trầm thấp, khàn khàn mà ấm áp.
Nàng khẽ ngẩng đầu, ngẩn người: “Nói gì cơ?”
“Khi bá quan chúc mừng, nàng định nói gì đó với trẫm đúng không?”
Nàng cụp mắt, hồi lâu vẫn chưa đáp.
Tạ Trầm hiếm khi thấy nàng như vậy, vừa định bảo nàng không muốn nói thì thôi thì bỗng cảm nhận được lồng ngực ấm lên, còn hơi ươn ướt, nàng nói: “A Trầm, đa tạ chàng.”
Tạ Trầm sững người, bàn tay đang vuốt ve mái tóc đen của nàng cũng khựng lại.
“Cảm tạ trẫm cái gì?”
Bùi Thính Nguyệt có quá nhiều điều muốn nói lời cảm tạ.
Cảm tạ hắn vì đã trúng kế mà vẫn chọn yêu nàng, cảm tạ hắn vì yêu nàng sâu đậm như thế, cảm tạ hắn vì suốt đời sau đều ở bên nàng, ban cho nàng một mái nhà để nàng không còn cô độc, không còn sợ hãi.
Nếu không có hắn, trong chốn thâm cung lạnh lẽo ấy, nàng chỉ là một kẻ còn sống chứ chẳng phải đang sống.
Mà hắn, lại cho nàng rất nhiều.
Hắn cho nàng địa vị, cho nàng quyền thế, cho nàng tình yêu.
Hắn dốc hết lòng tưới tắm, khiến nàng mãi mãi rực rỡ như hoa, không còn héo úa lẻ loi.
Hắn cho hết thảy mọi thứ của bản thân, khiến nàng trở thành kẻ chiến thắng sau cùng.”
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Team Tịch Nghiên - Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved