logo
REVIEW>> XƯƠNG BƯỚM
xuong-buom
Tìm truyện

XƯƠNG BƯỚM

Designer:

AI_Nha Thanh

Độ dài: 73

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 20

Có lẽ Phùng Lộ Vy sẽ không bao giờ quên được những năm tháng tuổi trẻ của mình ở thành phố Lật Thành. Ấu thơ của cô không bắt đầu bằng những ký ức êm đềm, cũng chẳng phải là quãng thời gian vô tư của một thiếu nữ bình thường. Đó là quãng ngày cô gái bé nhỏ phải lớn lên giữa những bức tường đỏ cổ kính của chùa Tuyền Ẩn, giữa một gia tộc giàu có nhưng lạnh lẽo và giữa vô số ánh mắt dò xét của người đời.

Cuộc đời Phùng Lộ Vy giống như một con đường quanh co trên núi, thoạt nhìn tưởng chừng bình lặng, nhưng càng bước đi càng nhận ra phía trước là những khúc quanh bất ngờ mà chính bản thân cô cũng không thể đoán trước.

Ngày hôm ấy, trong gian phòng tĩnh lặng của chùa Tuyền Ẩn, Phùng Lộ Vy ngồi đối diện pháp sư trẻ tuổi Huyền Lê, bình thản nói về kế hoạch phá hoại một cuộc hôn nhân. Ánh nắng buổi trưa len qua những khe cửa gỗ, rơi xuống vai cô thành từng mảng sáng nhỏ. Người khác đến chùa để cầu phúc, cầu duyên, cầu bình an, còn Phùng Lộ Vy lại nói rằng mình đến để “nói trước với Phật một tiếng rằng mình sắp làm chuyện xấu”.

Câu nói ấy vừa nửa đùa nửa thật, nhưng lại khiến người ta cảm nhận được phần nào tính cách của cô gái này. Cô không tin vào thần Phật, cũng không tin vào số phận, bởi cuộc đời cô từ lâu đã không còn giống như những câu chuyện dịu dàng mà người ta thường kể.

Phùng Lộ Vy sinh ra trong một gia đình giàu có, nhưng sự giàu có ấy không mang lại cho cô cảm giác an toàn. Là một trong số những người con của nhà họ Phùng, cô lớn lên trong những buổi tiệc sang trọng nhưng lạnh lẽo, trong những cuộc trò chuyện mà bản thân cô chỉ là người đứng ngoài lề.

Trong mắt người khác, vẻ đẹp của cô giống như món quà mà tạo hóa ban tặng. Gương mặt tinh xảo, làn da trắng mịn, từng đường nét đều giống như được chạm khắc tỉ mỉ. Nhưng với Phùng Lộ Vy, vẻ đẹp ấy lại giống như một tờ vé số gen mà cô rút được khi sinh ra, vừa may mắn lại vừa mang theo vô số phiền toái.

Khi còn nhỏ, cô từng nghĩ rằng chỉ cần cố gắng ngoan ngoãn một chút, mọi thứ rồi sẽ trở nên tốt đẹp. Nhưng càng lớn lên, Phùng Lộ Vy càng hiểu rằng cuộc đời không đơn giản như vậy. Trong gia đình họ Phùng, hôn nhân giống như một bản hợp đồng, mỗi người đều là một quân cờ trong bàn cờ lớn của gia tộc. Chính vì thế mà khi biết người đàn ông tên Hạ Thanh Nghiên sắp trở thành vị hôn phu của cô ruột mình, trong lòng Phùng Lộ Vy bỗng nảy ra một ý nghĩ táo bạo.

Nếu phá hủy cuộc hôn nhân ấy thì sao?

Nếu khiến người đàn ông kia trở thành người tình của mình thì sao?

Chỉ cần nghĩ đến phản ứng của gia tộc họ Phùng, cô đã cảm thấy kế hoạch ấy thật thú vị.

Thế nhưng cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa Phùng Lộ Vy và Hạ Thanh Nghiên lại không hề nằm trong kế hoạch.

Đó là một cơn mưa đầu xuân trên ngọn núi phía sau chùa Tuyền Ẩn. Lộ Vy lên núi một mình, không ngờ trời bỗng đổ mưa khiến con đường xuống núi trở nên trơn trượt. Cô ngồi dưới tán cây tùng, mái tóc và quần áo đều ướt sũng, xung quanh chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách.

Và rồi Hạ Thanh Nghiên xuất hiện.

Chiếc ô đen của anh che trên đầu cô, cắt đôi màn mưa xám xịt. Người đàn ông đứng trước mặt cô có gương mặt điềm tĩnh, ánh mắt bình thản như thể mọi chuyện xảy ra trước mắt đều không khiến anh dao động.

“Tôi là vị hôn phu của cô ruột cô.”

“Ôm chặt tôi, tôi đưa cô xuống.”

Chỉ hai câu nói ngắn gọn, nhưng lại khiến cuộc đời của hai người bắt đầu có giao điểm. Từ khoảnh khắc ấy, Phùng Lộ Vy bắt đầu chú ý đến người đàn ông này. Không phải vì cô thích anh. Mà vì cô cảm thấy anh chính là mục tiêu hoàn hảo cho kế hoạch của mình.

Thế nhưng càng tiếp xúc, Phùng Lộ Vy càng nhận ra Hạ Thanh Nghiên không giống với bất kỳ người đàn ông nào mà cô từng gặp. Anh sống theo nguyên tắc, bình tĩnh và lý trí đến mức gần như lạnh lùng. Trong bữa ăn, anh không thích đồ ngọt, không thích món nhiều dầu mỡ, mọi hành động đều gọn gàng và chừng mực. Khi nói chuyện, anh luôn giữ giọng điệu trầm ổn, không vội vàng, cũng không để cảm xúc lộ ra ngoài.

Một người đàn ông như vậy dường như không hề cần tình yêu. Nhưng chính sự bình thản ấy lại khiến Phùng Lộ Vy càng muốn thử thách anh.

Trong khi đó, Hạ Thanh Nghiên cũng bắt đầu nhận ra sự tồn tại của cô gái này mang đến cho anh những cảm giác rất lạ. Suốt nhiều năm qua, anh luôn cho rằng mình là người thiếu hụt cảm xúc. Anh có thể bình tĩnh đối diện với mọi việc, từ công việc đến những mối quan hệ xã hội, hiếm khi bị ai ảnh hưởng. Nhưng mỗi lần nhìn thấy Phùng Lộ Vy, trái tim anh lại xuất hiện những dao động mà anh không thể giải thích.

Đôi “xương bướm” trên lưng Phùng Lộ Vy hệt như một chấm đen trên nền giấy trắng, nhỏ bé tưởng chừng vô hình nhưng cứ loáng thoáng quanh quẩn trước mắt người đối diện. Hai xương bả vai nhô lên dưới lớp da trắng mịn, giống như đôi cánh bướm đang khép lại. Khi cô cử động, hai đường xương ấy hơi chuyển động, giống như cánh bướm đang run rẩy trước khi bay lên. Hình ảnh này không chỉ đơn thuần là một đặc điểm cơ thể, mà còn giống như biểu tượng cho chính con người của Lộ Vy.

Cánh bướm vốn là thứ rất đẹp, nhưng cũng cực kỳ mong manh và chỉ cần một cơn gió mạnh cũng có thể khiến nó tan vỡ.

Phùng Lộ Vy cũng giống như vậy. Cô luôn tỏ ra kiêu ngạo, mạnh mẽ và thậm chí có phần bất cần. Cô có thể đứng giữa đám đông với mái tóc rực rỡ, có thể nói ra những lời táo bạo mà không hề sợ hãi. Nhưng sâu bên trong, cô vẫn là một cô gái từng bị tổn thương rất nhiều bởi gia đình và số phận của mình.

Đôi xương bướm ấy giống như đôi cánh chưa kịp mở ra, hệt như khát vọng thoát khỏi những ràng buộc của gia tộc, khát vọng được sống theo cách mà cô mong muốn. Nhưng đồng thời, nó cũng nhắc nhở rằng dù mạnh mẽ đến đâu, con người vẫn có những phần rất dễ bị tổn thương.

Đối với Hạ Thanh Nghiên, đôi cánh bướm ấy lại mang một ý nghĩa khác. Mỗi lần nhìn thấy đôi xương bướm trên lưng cô, anh đều cảm thấy trái tim mình dao động. Đó không chỉ là sự hấp dẫn về vẻ đẹp, mà còn giống như cảm giác nhìn thấy một sinh vật mong manh đang cố gắng bay lên giữa bầu trời đầy gió. Và có lẽ chính sự mong manh ấy đã khiến người đàn ông luôn sống bằng lý trí như anh bắt đầu mềm lòng.

Xuyên suốt câu chuyện, bầu không khí luôn mang theo một cảm giác lặng lẽ và hơi u buồn. Từ ngôi chùa cổ trên núi, con đường quanh co trong cơn mưa, cho đến căn nhà rộng lớn nhưng yên tĩnh của gia tộc họ Phùng, mọi khung cảnh đều được miêu tả bằng những chi tiết rất tinh tế.

Nhịp truyện chậm rãi, giống như dòng nước chảy qua khe đá, không vội vàng nhưng lại khiến người đọc dần dần chìm vào thế giới của nhân vật. Ở đó có một cô gái tên Phùng Lộ Vy, xinh đẹp nhưng cô độc. Ở đó có một người đàn ông tên Hạ Thanh Nghiên, lý trí nhưng lại dần dần bị lay động.

Câu chuyện giữa họ bắt đầu từ một cơn mưa trên núi, nhưng lại kéo theo vô số hiểu lầm, toan tính và những cảm xúc không thể gọi tên.

Có thể nói “Xương Bướm” là một câu chuyện mang màu sắc rất riêng. Tác giả không xây dựng một mối tình ồn ào hay kịch tính, mà chọn cách dẫn dắt bằng những chi tiết nhỏ và cảm xúc lặng lẽ. Nhân vật không hoàn hảo, thậm chí đôi khi còn mang theo những suy nghĩ rất cực đoan, nhưng chính điều đó lại khiến họ trở nên chân thật hơn.

Văn phong của truyện nhẹ nhàng, giàu hình ảnh và cảm xúc. Những khung cảnh như tường đỏ của chùa Tuyền Ẩn, cơn mưa đầu xuân trên núi, hay mái tóc đỏ rực của Phùng Lộ Vy bay trong gió đều khiến người đọc có cảm giác như đang nhìn thấy một thước phim chậm. Và có lẽ điều khiến câu chuyện này trở nên đáng nhớ nhất chính là hình ảnh đôi xương bướm ấy.

Một đôi cánh mỏng manh.

Một khát vọng muốn bay lên.

Nhưng cũng là một lời nhắc nhở rằng, trong thế giới đầy gió này, có những đôi cánh dù đẹp đến đâu vẫn cần một nơi để dừng lại.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Cam - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN