logo
REVIEW>> XUÂN TRIỀU DÃ ĐỘ
xuan-trieu-da-do
Tìm truyện

XUÂN TRIỀU DÃ ĐỘ

Độ dài: 128

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 28

“Nụ cười của cô ấy, sự tốt đẹp nơi cô, cái hôn của cô, những điều cô ấy ngỡ rằng

Cô ấy đã yêu, cô đấy đã mỏi mệt, cô ấy đã rời đi chỉ còn lại dòng lệ

Chẳng thể nói thành lời, chẳng thể lắng nghe, chẳng thể tìm lại được sự dứt khoát của cô

Sự lặng im thay cho lời nói, kết thành tội lỗi

Để mọi điều trong hồi ức từ nay trở nên vô nghĩa.” *

Trong vòng bạn bè giới thượng lưu của thành phố Bắc Kinh đều biết, cô tiểu thư xinh đẹp kiêu kỳ, viên ngọc quý trên tay của nhà họ Bạch là Bạch Lê thích Chu Mục Giác đã lâu. Hai nhà có mối quan hệ tốt đẹp, lại là thanh mai trúc mã, hiểu biết tường tận gốc rễ của nhau. Nếu tơ duyên được kết, hẳn là điều đáng mong chờ.

Đáng tiếc, dường như chỉ có Bạch Lê là mang lòng tương tư mà thôi. Còn Chu Mục Giác chưa từng rung động. Anh ta đối xử với cô như em gái, yêu thương quan tâm chiều chuộng hết mực. Thế nhưng, vẫn vạch rõ ranh giới, mỗi lần cô tưởng mình đã tiến vào toà thành vững chắc thì anh ta luôn biết cách khiến cô lùi bước trở về vạch xuất phát.

Bạch Lê vốn là một cô gái rực rỡ như nắng mai, tình yêu của cô thuần khiết mà chân thành. Cho dù nhiều lần bị sự vô tình của Chu Mục Giác làm tổn thương thì vẫn cố chấp không buông. Cô cho rằng, chỉ cần bản thân cố gắng thì sẽ đạt được ước nguyện, cùng anh ta nắm tay đi hết quãng đường dài.

Thế nhưng, yêu và không yêu nào có thể mong cầu. Và đâu phải lời nguyện ước nào cũng được đền đáp. Một bên chấp nhất, một bên lạnh nhạt. Những khúc mắc như vết nứt giữa trời đông, lạnh buốt bi ai. Bạch Lê chới với và khổ sở vô cùng.

Em gái và bạn bè của Bạch Lê đều bảo, tình cảm mà cô dành cho Chu Mục Giác chưa hẳn là tình yêu. Nó xuất phát từ lòng biết ơn và che mờ đi sự tỉnh táo của lý trí. Nếu năm xưa không phải anh ta lao xuống dòng nước cứu cô, có lẽ mọi chuyện hôm nay đã khác.

Bạch Lê chẳng biết nữa, cảm xúc trong cô rối bời ngổn ngang. Ấp ủ nhiều năm như vậy, chờ đợi nhiều năm như vậy, đâu phải nói cắt đứt là cắt đứt.

Tơ lòng còn vấn vương, quyến luyến trăm bề.

Thế nhưng đêm hôm ấy, khi Bạch Lê tận mắt chứng kiến Chu Mục Giác, vị thiếu gia kiêu căng khó lòng với tới lại vì “ánh trăng sáng” trong lòng mà hạ mình rơi xuống trần gian, yêu chiều chở che cho cô ta khắp nơi thì những đè nén trong cô thoáng chốc vụn vỡ hoàn toàn. Hoá ra, không phải là anh ta không biết không hiểu. Mà vì, cô chưa bao giờ là người quan trọng cả.

Bạch Lê rất buồn, nỗi buồn như sương giăng, thấm đẫm đôi mắt, biến thành giọt nước lấp lánh sắp rơi. Vì vậy, cô quyết định ra ngoài du lịch một chuyến để sóng biển và mây xanh gột rửa muộn phiền trong tâm hồn.

Trên bàn rượu, bạn bè khuyên Chu Mục Giác nên đi dỗ dành để đưa Bạch Lê về. Nhưng đôi mắt đào hoa của anh ta chỉ phản chiếu ánh thủy tinh lấp lánh đầy vẻ hờ hững: "Cứ kệ đi, hai ngày nữa tự khắc mò về ấy mà."

Ban đầu, Bạch Lê chỉ muốn đến đảo Hạ Phổ chơi một ngày mà thôi. Thế nhưng, cơn bão số 8 trăm năm mới gặp đổ bộ bất ngờ. Cho nên, toàn bộ các tuyến tàu thuỷ và phà đều bị cấm rời cảng. Cô đành phải quay cuồng tìm chỗ trú chân trước khi trời tối muộn.

Lúc đó, Bạch Lê đã không biết, cơn bão hôm nay không chỉ huỷ bỏ quyết định quay về nhà của cô, mà cũng sẽ cuốn tan những nhốn nháo bất an bấy lâu nay cô chưa từng dám đối diện. Và cũng chính tại nơi này, Bạch Lê đã gặp được một người khiến cô quên đi những thương tổn trong mối tình thầm lặng của mình.

***

“Sự hoảng hốt của cô, nỗi đau nơi cô, giấc mộng của cô, sự lùi bước của cô ấy

Tôi bận lòng, tôi thấu hiểu, mà cớ sao chỉ còn lại vẻ chật vật

Chẳng thể nắm giữ, chẳng thể lãng quên, chẳng thể buông bỏ sự dứt khoát của cô

Lời hứa trở thành gánh nặng sau những lần do dự

Để nhung nhớ từ đây đóng băng thành những đêm đông.” *

Ấn tượng đầu tiên của Cố Minh Dã về Bạch Lê là cô gái này quả thật rất diễm lệ, nét kiêu sa cuốn hút tựa hoa lưu tô trắng ngần lả lướt bên mặt hồ. Hoặc nói đúng hơn thì cô như viên trân châu quý giá nơi đại dương sâu thẳm được vớt lên, đang toả sáng dưới ánh nắng mặt trời. Tiếc là, cô gái như vậy lại không thiết tha với cuộc sống nữa.

Khoảnh khắc Cố Minh Dã nhìn thấy Bạch Lê từng bước đi ra biển xa, thân thể bé nhỏ cứ chìm dần, anh đã rất hoảng hốt. Điều gì khiến cho nhánh hoa muốn ẩn mình trong làn nước mênh mông lạnh lẽo đó kia chứ. Thế nên, anh vờ như vô tình xuất hiện, rồi lại vờ như chẳng hay về những điều đang diễn ra, đưa cô lên bờ mắng cho một trận.

Bạch Lê cảm thấy oan ức lắm. Cô đâu có ý định t ự v ẫn, cô chỉ muốn vứt bỏ một vài thứ mà thôi. Nó đã chiếm lấy trong lòng cô quá lâu rồi, để từng vết sắc nhọn đấy cứ thế cắt qua tim, m áu chảy đầm đìa. Thế nhưng, lại khiến cho chàng trai khôi ngô như “nàng tiên cá” phiên bản nam hiểu nhầm.

Vì cơn giông tố và một vài chuyện xảy ra bất ngờ nên Bạch Lê đành phải theo đến ở nhà Cố Minh Dã. Cô gái nhỏ từ bé đến lớn sống nơi tháp ngà nguy nga, chỉ vừa mới trưởng thành chưa va vấp với cuộc đời lại đặt sự tin tưởng vào một người đàn ông xa lạ cô vừa gặp trong ngày hôm nay.

Thế nhưng, sự bình tĩnh, lạnh nhạt và xa cách của anh lại cho cô cảm giác an toàn và tin tưởng hơn bao giờ hết. Bên ngoài cánh cửa sổ, mưa gió vần vũ gào thét, bên trong lại là một mảnh ấm áp dịu dàng. Sau những tháng năm dài chênh vênh trên con thuyền cô độc lạc lõng, Bạch Lê như hiểu được có những thứ không phải của mình thì vĩnh viễn không thuộc về mình. Cô, cũng nên học cách buông tay.

Khoảng thời gian ngắn cùng Cố Minh Dã ở trên đảo là khoảng thời gian Bạch Lê vui vẻ hạnh phúc nhất. Không còn những trói buộc của sợi dây tình cảm, không còn những giận hờn ghen tỵ. Chỉ có bữa cơm thơm ngon vị mặn của biển và trong hơi thở thoảng hương nồng chút thanh mát sau cơn mưa dai dẳng.

Ngày cảng biển hoạt động trở lại, Chu Mục Giác lặn lội đến hòn đảo nhỏ hẻo lánh để tìm người. Giữa làn mưa phùn lất phất, một chiếc Bentley màu đen đỗ ngay trước mặt Bạch Lê. Cửa kính hạ xuống, lộ ra góc nghiêng cao quý của người đàn ông bên trong, anh ta bảo: "Lê Lê, chơi ở ngoài thế là đủ rồi, về nhà thôi em."

Nước mưa từ mái hiên chực rơi xuống người cô, Bạch Lê vô thức lùi lại một bước. Khi ngước nhìn lên, một chiếc ô đã kịp thời che đỉnh đầu, ngăn trọn màn mưa. Cô quay đầu lại, đập vào mắt là đường xương quai hàm sắc sảo đầy nam tính của Cố Minh Dã. Anh nhìn cô, nói: "Lại quên mang ô rồi, về nhà ăn cơm thôi."

Trước đây, Chu Mục Giác rất tự tin trong chuyện tình cảm với Bạch Lê. Anh ta nghĩ rằng, cô sẽ không bao giờ rời đi. Thế nên, dẫu biết sẽ làm cô đau lòng, anh ta vẫn cứ mập mờ không tỏ rõ thái độ. Thậm chí, hết lần này đến lần khác dung túng cho người khác bước qua ranh giới của mình khiêu khích cô.

Cho đến khi, Bạch Lê đến Hạ Phổ và mắc kẹt ở đó không thể trở về. Cuộc gọi của anh ta lại vang lên giọng nói trầm thấp truyền cảm của một người lạ nào đó. Chu Mục Giác bắt đầu hoảng loạn bất an. Thế nhưng, anh ta lại nhanh chóng phản bác và dập tắt những suy nghĩ ấy. Lê Lê, vẫn mãi là của anh ta.

Trong khi Chu Mục Giác còn đang bận rộn và hoài nghi về hết thảy thì đã có một Cố Minh Dã bên ngoài lạnh lùng bên trong mềm mại từng bước chữa lành cho Bạch Lê. Anh khiến cô có góc nhìn khác về thế giới xung quanh, tìm lại được những niềm vui mới và hơn hết, tìm lại chính mình.

***

Sau khi rời đảo Hạ Phổ, cuộc sống của Bạch Lê quay về quỹ đạo cũ. Cô cứ ngỡ Cố Minh Dã đã sớm quên đi một vị khách rắc rối như mình. Nào ngờ trong phòng thay đồ của một buổi tiệc xa hoa, cánh cửa đột nhiên bị một bàn tay to lớn vững chãi chặn đứng từ phía trên. Ngay sau đó giọng nói trầm ấm đầy mê hoặc của anh ghé sát bên tai cô: "Chơi một trò chơi nhé. Đêm nay nếu anh ta không tìm thấy em, thì em thuộc về tôi."

Hoá ra, vận mệnh vẫn luôn ưu ái Bạch Lê. Chàng tiên cá mà cô mong nhớ đã vượt muôn trùng đại dương bơi đến bên cạnh cô, quẫy chiếc đuôi xinh đẹp của mình, đưa cô ra biển khơi dạo chơi cùng anh.

Nơi trời xanh mây trắng, con sóng bồng bềnh vỗ về trái tim.

_____

*: Trích bản dịch lời bài hát Cô ấy do Lưu Vũ Ninh thể hiện, Ost Đầu xuân tươi sáng

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: LuckyBag

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN